Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 16

Chương 12

Editor: Xẩm xẩm

Áp lực đè nặng lên người Tô Song Song ngay lập tức biến mất, cô vội vàng thở hổn hển, gấp gáp càng khiến quần áo dính chặt vào người, duỗi tay kéo kéo áo khỏi dính vào người một cách vô cùng tự nhiên, còn vảy vảy lên xuống, cứ như làm vậy áo sẽ khô luôn vậy.

Đột nhiên cảm giác thấy không đúng, cô quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Tần Mặc giờ phút này đang nghiêng đầu nhìn cô, thu hết động tác thô lỗ vừa rồi của cô vào trong mắt.

Tô Song Song cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, sau đó đưa tay đang để trước ngực dời lên trên đầu, ra vẻ ngại ngùng vuốt vuốt mấy sợi tóc bừa bộn trên trán.

“Tôi… Tôi thấy người anh rất nóng, hay là để tôi đưa anh đi bệnh viện.”

Tô Song Song vừa nói vừa chống tay xuống giường ngồi dậy, từ trên cao nhìn xuống Tần Mặc đang nằm ở trên giường.

Trời bên ngoài đã tối đen như mực, vẫn còn đang mưa to, ánh sáng trong phòng lại mờ nhạt, Tô Song Song không nhìn rõ nét mặt của Tần Mặc, cô vội vàng nhảy xuống giường rồi đi mở đèn.

Sau đó, cô quay đầu lại, muốn xem tình trạng của Tần Mặc một chút. Nhưng mắt vừa mới quét đến Tần Mặc trên giường, liền cảm giác được một dòng nước ấm dâng lên mũi, cô vội vàng ngửa đầu, cố gắng khiến nó nghẹn trở về.

Không phải năng lực của Tô Song Song quá kém, mà là tiểu cầm thú trên giường thật sự rất yêu nghiệt.

Tần Mặc mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng cùng với quần âu cắt may tinh tế càng tôn lên dáng người anh, bây giờ bởi vì hứng nước mưa mà dính sát vào từng khối cơ bắp trên người, quả thật là đúng với câu nói, mặc quần áo thì thấy phẳng lì, cởi quần áo mới biết là 6 múi.

Hơn nữa áo trắng trên người anh càng nổi bật trên ga giường màu đen tạo thành một hình ảnh tương phản, có chút mê người.

Tô Song Song ngay lập tức nhớ tới ngày trước khi nhìn thấy bộ dáng Tần Mặc sau khi tắm lộ chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm quanh hông, cứ như một nam nhân ngư làm cho người ta mê muội.

“Không cần.”

Tần Mặc vừa nghe đến hai từ bệnh viện, liền bất mãn nhíu mày, bởi vì sốt cao mà giọng nói trở nên khàn khàn, ai nghe xong đều nhận ra tình trạng hiện giờ của anh không tốt lắm.

Tô Song Song thở dài, nghĩ thầm tiểu cầm thú thật đúng là lắm chuyện, lớn như vậy mà vẫn sợ đi bệnh viện.

“Cô có thể đi ra ngoài.”

Tần Mặc nói xong liền đưa tay che mắt lại, lần này anh cảm thấy đầu mình vô cùng choáng váng, ý thức được bệnh tình đang xấu đi, liền đưa tay mò lấy điện thoại di động trong túi áo, gọi cho bác sĩ riêng của mình.

Nhưng vừa mới lấy điện thoại ra, không hiểu nghĩ thế nào anh lại ném qua một bên. Bây giờ mà gọi cho bác sĩ riêng, ông nội cũng sẽ biết anh ở đâu ngay lập tức, với tình trạng anh lúc này, chỉ sợ sẽ bị bắt mang về luôn.

“Anh chẳng lẽ thiếu nợ ai đó nên sợ bị người ta bắt mang đi?”

Tô Song Song vẫn đứng ở cửa nhìn một loạt các động tác của Tần Mặc, trông anh giống như đang muốn che giấu điều gì.

Tâm trạng của Tần Mặc lúc này vô cùng hỗn loạn, trên người cảm giác như đang bị thiêu đốt, nhưng sau đó lại thấy vô cùng lạnh lẽo. Anh khẽ run rẩy, ngay cả lời cũng chẳng muốn nói.

Tô Song Song là điển hình cho mẫu người trong ngoài bất nhất, bên ngoài mặc dù lời nào nói ra cũng rất chua ngoa nhưng thâm tâm bên trong lại vô cùng mềm yếu. Cô căn bản không muốn xen vào cuộc sống của anh, nhưng nhìn anh nằm trên giường khổ sở, đến hít thở cũng nặng nề khó khăn, cuối cùng lại không đành lòng.