Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 15

Chương 11: (p2)

Editor: xẩm xẩm

Tô Song Song đặt tay lên ngực Tần Mặc có ý ngăn cách rõ ràng hai cơ thể nhưng bộ đồ ngủ của cô vẫn bị nước mưa trên người anh làm ướt.

Cảm giác lạnh lẽo trong nháy mắt làm Tô Song Song chợt thấy rùng mình, cô giãy giụa muốn thoát ra, thế nhưng sức lực của Tần Mặc dù đang mệt vẫn mạnh mẽ hơn cô rất nhiều.

Bàn tay lạnh lẽo của anh vẫn đặt trên đỉnh đầu cô, thỉnh thoảng lại vuốt ve như vuốt con mèo nhỏ khiến Tô Song Song càng thêm tức giận.

Cô nghiến răng gầm lên một tiếng: “Tần Mặc! Đại cầm thú!”

Tiếng của cô rất to, làm anh tỉnh táo không ít. Anh mở hai mắt vẫn còn đang mơ màng, cúi đầu nhìn, liền thấy đứa nhỏ ở trong lòng ngực của anh lại chính là Tô Song Song khiến anh khẽ nhíu mày, nhanh tay đẩy cô ra, động tác đầy ghét bỏ.

Bị đẩy ra không chút khách khí, Tô Song Song không kịp phản ứng lại liền bị đụng mạnh vào một bên giường.

Tô Song Song vô cùng nổi giận! Cô cứ gặp anh là sẽ không có chuyện tốt gì cả.

Cô lắc lắc đầu, chống tay xuống đất để đứng dậy. Nhưng vừa cúi đầu đã nhìn thấy áo bị ướt đẫm một mảng trước ngực, gắt gao dính chặt vào người.

Tô Song Song cắn chặt răng, cũng may áo cô mặc có hình một chú mèo lớn ở trước ngực, nếu không thì coi như Tần Mặc đã nhìn thấy hết rồi! Aó của cô màu trắng nên khi bị ướt còn để lộ nguyên cả nội y bên trong, có cho tiền cô cũng không dám mang bộ dạng này đi ra ngoài.

Cô vô thức nhíu mày, sau đó đứng dậy muốn rời đi. Nhưng chưa kịp đi thì đã nghe thấy tiếng thở hổn hển của Tần Mặc. Cô cắn cắn môi, nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi xoay người lại nhìn anh.

Tần Mặc hiện tại đã tỉnh táo hơn rất nhiều, chỉ là chân tay vẫn còn run lẩy bẩy như bị mất hết sức lực, anh lại nghĩ đã như vậy thì nằm trên luôn mặt đất nghỉ ngơi chốc lát.

Nhưng vẫn chưa kịp nhắm mắt lại đã nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song đang cau mày trừng mắt liếc anh.

Tần Mặc không nói gì, Tô Song Song tự ý xông vào nhà anh, lại còn nhìn thấy bộ dạng chật vật của anh lúc này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Anh có thể tự đứng lên được không?”

Tô Song Song duỗi bàn tay nhỏ bé ra trước mặt Tần Mặc, nếu anh cố gắng được thì hãy tự đứng lên, nếu không thể, anh có thể cầm tay cô, cô rất độ lượng bỏ qua hiềm khích lúc trước mà kéo anh đứng lên.

Mảnh băng trong mắt Tần Mặc tan vỡ một ít, anh chậm rãi dời tầm mắt xuống bàn tay nhỏ của Tô Song Song để trước mặt mình.

Hô hấp của Tần Mặc trở nên nặng nề, sau đó đưa tay cầm lấy tay Tô Song Song.

Lúc anh cầm lấy tay cô, Tô Song Song nhíu chặt lông mày đến mức như sắp chạm vào nhau. Tần Mặc đưa ra nhiều sức lực đến nỗi suýt nữa đem tay cô bóp nát, cô chỉ đành cắn răng chịu đựng.

Cô làm người tốt thật sự là phải kìm nén đến phát tức, vậy mà tên tiểu cầm thú này chỉ biết trợn tròn mắt nhìn cô, anh lại dùng nhiều sức như vậy để nắm tay cô.

Tô Song Song cố gắng chịu đựng cảm giác kìm nén đến phát tức, tức nước thì vỡ bờ. Cô đứng dậy, sau đó ra vẻ không cẩn thận đá vài cái vào Tần Mặc để phát tiết.

Tần Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay đang nắm tay Tô Song Song lại tăng thêm sức lực, khiến Tô Song Song đau đến mức hận không thể trực tiếp một cước dẫm một phát trên bụng của anh!

Tần Mặc dựa vào sức của Tô Song Song mà ngồi dậy, trong nháy mắt cảm thấy đầu váng mắt hoa, anh hít vào một hơi thật dài, sau đó một tay chống xuống mặt đất, lấy đà đứng lên.

Tô Song Song mặc dù trong lòng đầy oán hận, nhưng vẫn quyết làm người tốt đến cùng, vội vàng đi qua đỡ lấy cánh tay Tần Mặc, cố gắng dìu anh lên trên giường.

Mới đi được vài bước, Tô Song Song không cẩn thận bước hụt chân, hai người liền bị mất trọng tâm rồi ngã về phía trên giường.

Tô Song Song có thể cảm nhận được Tần Mặc nhanh chóng đưa tay lên bảo vệ đầu cô, hai người liền ngã xuống trên giường cứng nhắc.

Tô Song Song chỉ cảm thấy Tần Mặc thở ra một hơi thật dài, sau đó lại thành ho khan kịch liệt.

Tần Mặc vẫn cau mày, mặt của anh vừa đúng chôn ở hõm cổ Tô Song Song, bởi vì thân thể nóng ấm mà hô hấp cũng hết sức chậm rãi, nặng nề.

Hơi thở nóng bỏng rơi xuống trên cổ Tô Song Song, khiến cô vừa nóng vừa ngứa. Tô Song Song muốn cười nhưng phát ra chỉ có tiếng ho khan, Tần Mặc đè lên người cô, thiếu chút nữa làm cho cô bị nghẹn chết.

Tần Mặc cũng đang mơ màng, anh cảm giác trước ngực mình đang có một mảnh mềm mại đè lên, hơn nữa còn đang giãy dụa dưới thân anh, thân thể ấm nóng khiến anh càng mẫn cảm hơn với sự mềm mại ấy.

Trong nháy mắt, hô hấp của anh trở nên dồn dập, anh vội vàng nhắm mắt lại, che giấu đi ngọn lửa nóng bỏng kia.

“Anh có thể dịch ra được không?”

Tô Song Song nghiến răng nghiến lợi nói một câu, trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó hai tay chống xuống giường, xoay người ngã sang một bên