Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 122

Chương 92: Đến nhà cô ở đi!

Editor: Vũ Chi

Tần Mặc hít một hơi thuốc thật sâu, quay đầu nhìn lướt qua Tô Song Song bên trong phòng bệnh, đột nhiên nghĩ đến điều gì, anh di điếu thuốc cầm trong tay vào gạt tàn đã chuẩn bị sẵn.

“Cái gì?” Đừng nói Bạch Tiêu, ngay cả Dương Hinh và Tô Mộ cũng kinh ngạc hô thành tiếng.

Ngược lại Tần Mặc không có vẻ mặt đặc biệt gì, vẫn là một bộ dạng bình thản, rất hiếm thấy anh kiên nhẫn giải thích: “Tôi nói mình phá sản, cô ấy đã đồng ý sẽ chăm sóc tôi.”

Bạch Tiêu sửng sốt, phản ứng đầu tiên, khuôn mặt đầy vẻ cô đơn và tự trách hoàn toàn biến mất, ánh mắt lập tức mang theo sự chế nhạo, sau đó giơ ngón cái về phía Tần Mặc, không nhịn được trêu chọc: “Không hổ là em trai tôi, thủ đoạn này được!”

Dương Hinh ở bên cạnh Tần Mặc và Bạch Tiêu từ nhỏ rốt cuộc cũng hiểu anh có ý đồ gì, chẳng qua đôi mắt hồng hồng tràn đầy vẻ không tưởng tượng nổi.

Tần Mặc lại vì Tô Song Song ngồi vào vị trí này, cô ngẩng đầu nhìn đôi mắt đào hoa lạnh nhạt của Tần Mặc bộc lộ ra ham muốn cố chấp muốn chiếm làm của riêng.

Dương Hinh không nhịn được thầm than: Thật không biết cố chấp muốn chiếm người ta làm của riêng như vậy, là tốt hay là xấu.

Đầu óc Tô Mộ mơ màng, lúc đầu còn tưởng rằng Tần Mặc thật sự phá sản, nhưng khi nhìn bộ dạng Bạch Tiêu không đúng lắm, sau đó cô cũng hiểu, há miệng vừa muốn hét lên, ánh mắt lạnh lùng của Tần Mặc liền quét tới.

Tô Mộ lập tức ngoan ngoãn im miệng, chẳng qua nhìn Tần Mặc mang theo dấu chấm hỏi, mặc dù cô giúp Tần Mặc, nhưng điều kiện tiên quyết là không làm tổn thương Tô Song Song.

Tần Mặc hiểu Tô Mộ thật tâm thật lòng với Tô Song Song, anh tương đối kiên nhẫn, giải thích thêm một câu: “Thuận lợi để chăm sóc cô ấy.”

Chuyện lần này hoàn toàn làm Tần Mặc khẳng định tầm quan trọng của Tô Song Song đối với mình, cho đến bây giờ anh vẫn không cách nào quên lúc nhìn thấy cả người Tô Song Song đầy máu me, sự sợ hãi trong lòng lại tuôn ra.

Cảm giác sợ hãi này đối với Tần Mặc mà nói rất xa lạ, nhưng một giây đó anh đã thắm thía hiểu được, sự sợ hãi ấy đã khắc sâu tận xương tủy mình.

Lúc anh ôm Tô Song Song chạy ra ngoài, cảm giác sinh mạng Tô Song Song trôi qua từng chút một, người anh cũng không khống chế được run rẩy.

Coi như bây giờ, đã qua hai ngày, nhưng chỉ cần nghĩ đến tình huống lúc đó, anh vẫn còn hơi run rẩy.

Cho dù biết chẳng qua là Tô Song Song mất máu quá nhiều nên hôn mê, nhưng hai ngày nay anh cứ nghĩ đến, sợ tới mức không ngủ không nghỉ, rất sợ chỉ cần vừa nhắm mắt, Tô Song Song sẽ rời khỏi anh.

Tần Mặc suy nghĩ hai ngày hai đêm, anh vẫn chẳng biết đây có phải gọi là tình yêu hay không, nhưng khi Tô Song Song mở mắt ra, rồi nhìn thẳng vào anh, trong lòng đã tự có câu trả lời.

Nếu không là tình yêu, anh vẫn biết đời này mình đã nhận định người phụ nữ này, cô là của anh, chỉ có thể là của một mình anh đấy!

Hơn nữa sau khi trải qua chuyện này, Tô Song Song là xương sườn mềm của anh đã bị lộ ra, bây giờ Tô Song Song vẫn chưa hiểu rõ lòng mình, Tần Mặc không thể ép buộc cô ở bên cạnh, nếu không sẽ phản tác dụng, hù dọa Tô Song Song chạy mất.

Cho nên Tần Mặc nghĩ ra biện pháp này, mặc dù biết lúc sự việc bại lộ sẽ làm cho Tô Song Song sinh lòng oán giận, thế nhưng bây giờ anh đã chẳng cách nào chịu được nếu Tô Song Song không ở cạnh mình.

Tô Mộ nhớ lại, hôm đó Tần Mặc rất điên cuồng, Tô Mộ cũng nhìn được, cô không nghi ngờ tình cảm của Tần Mặc dành cho Tô Song Song.

Cô đã sớm biết Tô Song Song có ý tứ với Tần Mặc, chẳng qua cô ấy thật sự là người đặc biệt nhát gan, có lẽ cũng chỉ biện pháp mới làm cho Tô Song Song thấy rõ lòng mình.

Cô nhìn phòng bệnh, gật nhẹ đầu: “Tôi biết, tôi sẽ không nói!”

“Âu Dương gia bên kia cứ tiến hành theo kế hoạch.” Tần Mặc liếc mắt nhìn Bạch Tiêu, vốn đang cười đểu trong nháy mắt mặt lại đầy vẻ nghiêm túc.

Ngay sau đó đôi mắt Bạch Tiêu toát ra sự ngoan độc , lần này Âu Dương gia cứu Âu Dương Minh đi, có thể thấy là ngầm cho phép gã đối phó với Tần Mặc, đám lão già kia yên tĩnh vài năm quả thật vẫn không nén được tức giận.

Nếu bọn họ muốn tìm đường chết, dĩ nhiên chúng ta sẽ không khách khí lại rồi, Bạch Tiêu nghiêm túc gật đầu, nhìn về phía Tần Mặc.

“Yên tâm! Nhất định tôi sẽ khiến bọn họ biết hậu quả khi gây ra việc này!” Âu Dương Minh đã chạy thoát từ tay anh, đối với một người luôn tự đại như Bạch Tiêu, chuyện này xem như vô cùng nhục nhã.

Làm sao anh dễ dàng quên đi chuyện này, nếu như không báo thù, thì không là Bạch Tiêu lòng dạ hẹp hòi thù dai rồi.

Tần Mặc thấy mọi người đều biết, xoay người muốn đi vào, Bạch Tiêu lại bước nhanh về phía trước, kéo Tần Mặc lại, quét một vòng từ trên xuống dưới dáng vẻ Tần Mặc bây giờ.

“Tôi nói này tiểu Tần Tần, anh nên nhìn lại mình đi, coi như “phá sản” , cũng không thể tự biến mình thành bộ dáng chán nản vậy chứ!”

Tần Mặc cúi đầu nhìn mình, không có vẻ mặt đặc biệt gì, anh nói một câu, coi như là giải thích: “Cô ấy càng thích tôi như vậy.”

“…” Nhất thời Bạch Tiêu không biết nói gì, nhìn Tần Mặc tiến vào phòng bệnh, anh quay đầu nhún vai, chẳng qua khi thấy đôi mắt Dương Hinh sưng đỏ như cũ, khóe miệng cong lên được một nửa cứng đờ lại.

Tô Mộ đảo mắt, nhìn ánh mắt Bạch Tiêu vừa liếc Dương Hinh, lập tức cảm giác mình ở đây thật đúng là kì đà cản mũi, cô ho nhẹ một tiếng, thức thời nói: “Song Song có Tần tổng chăm sóc rồi, tôi đi về trước.”

Nói xong Tô Mộ nhanh chóng cầm túi mình chạy ra, cô cũng không muốn lát nữa không cẩn thận lại trở thành vật hi sinh giữa hai người, vẫn là nên rút lui an toàn thì tốt hơn.

Đây là bệnh viện tư nhân của Tần Mặc, tất cả phòng bệnh tầng này đều là của Tần gia, cho nên nơi đây hết sức yên tĩnh, giờ phút này hành lang trống trải chỉ còn lại hai người bọn họ,trong nháy mắt bầu không khí trở nên lúng túng.

Dương Hinh ngẩng đầu nhìn lướt qua Bạch Tiêu, rồi nhanh chóng cúi xuống, cô nhẹ nhàng nở nụ cười giống như trước, mở lời phá vỡ sự yên lặng.

“Anh Tiêu, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, cho nên anh không cần phiền lòng vì chuyện của tôi, mà hãy giúp anh Mặc thật tốt.”

Dương Hinh nói xong liền xoay người rời đi, Bạch Tiêu vội vàng tiến lên phía trước hai bước, kéo cánh tay Dương Hinh, cô ngừng lại quay đầu nhìn anh.

Hai người nhìn thẳng vào nhau, nhưng vẫn không nói gì, Bạch Tiêu giật giật môi, lại chẳng biết nên nói thế nào để có thể giữ cô lại.

Thật sự anh cũng không có lý do chính đáng để giữ cô, một Bạch Tiêu luôn mang theo nụ cười bất cần đời giờ đây gương mặt trở nên hết sức khó coi.

Bỗng Dương Hinh cười nhẹ, cô cười rất đẹp, sau đó chậm rãi đẩy bàn tay Bạch Tiêu đang kéo tay mình xuống.

“Hinh nhi!” Bạch Tiêu kêu lên, nhưng không tiến về trước, Dương Hinh cũng chẳng ngừng lại, bởi vì giờ phút này nước mắt đã tràn đầy khóe mi, cô không muốn cho Bạch Tiêu nhìn thấy dáng vẻ chật vật như vậy của mình.

Bạch Tiêu đứng tại chỗ, cho đến lúc không nhìn thấy Dương Hinh nữa, mới xoay người ngồi trên ghế, ão não vò đầu.

Bạch Tiêu muốn Dương Hinh ở lại, hai năm cô ra nước ngoài, anh luôn cảm thấy trống rỗng, nhưng anh cũng biết, tình cảm mình dành cho Dương Hinh không phải tình yêu, chỉ đơn giản là thói quen bình thường.

Thói quen đáng xấu hổ của anh là có Dương Hinh bên cạnh, đáng xấu hổ không đành để cô đi, lại muốn cô ngoan ngoãn đứng sau lưng, thật ra thì anh đã sớm phát hiện tình cảm của Dương Hinh không giống với mình.

Nhưng anh làm bộ như không biết, tham lam hưởng thụ sự quan tâm của Dương Hinh.

Bạch Tiêu càng nghĩ càng thấy mình không phải là đàn ông, anh nhắm mắt lại, gầm nhẹ một tiếng, sau đó chôn đầu thật sâu vào giữa hai chân mình.

Tần Mặc trở lại phòng bệnh, ngồi cạnh mép giường Tô Song Song, anh cúi đầu nhìn chăm chú Tô Song Song, bốn bề vắng lặng, ham muốn độc chiếm trong mắt Tần Mặc càng ngày càng đậm hơn.

Cuối cùng anh cúi người, yêu thương hôn nhẹ vào trán Tô Song Song, sau đó anh tựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.

Mặc dù cơ thể Tần Mặc to lớn, ý chí khác người, nhưng nguyên cả hai ngày không hề chợp mắt, anh cũng không chịu nổi, mới tựa vào một chút, đã ngủ thiếp đi.

Đến khi anh tỉnh lại, đã nhìn thấy Tô Song Song nằm đầu giường đang cầm bút hướng về phía mặt mình, đầu bút đen như mực vừa vặn ở ngay trên má trái.

Tô Song Song thấy Tần Mặc tỉnh, bị dọa sợ đến mức cả người đều ngẩn ra. Tần Mặc cũng không nói gì, cứ lạnh nhạt nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô Song Song, hai người mặt đối mặt, Tô Song Song thua trận, đành ha ha cười khan một tiếng.

“Chuyện đó, tôi muốn viết cái này, đứng lên nhưng cả người lảo đảo, xém chút nữa là đụng phải anh, thật ngượng ngùng haha…!” Cái cớ kém chất lượng vừa ra khỏi miệng, Tô Song Song đã cảm thấy rất hối hận.

Tần Mặc chỉ nhìn Tô Song Song như vậy, đột nhiên anh lao thẳng về phía trước, đầu bút quẹt vào má Tần Mặc.

Tô Song Song sợ hãi run nhẹ tay, vội vàng thu bút về, nào biết Tần Mặc lại nắm chặt tay Tô Song Song, không cho cô động đậy.

Tần Mặc nhìn cô chăm chú, chậm rãi mở miệng: “Song Song, bây giờ tôi đã mất tất cả, là cô chứa chấp tôi, cho nên không cần phải sợ thân phận của tôi.”

Những lời này làm lòng Tô Song Song ê ẩm, cô nhìn bộ dạng chán nản của Tần Mặc, trong lòng gào thét, tiểu cầm thú không phải có dáng vẻ này, không nên…

Đôi mắt Tô Song Song hơi phiếm hồng, nhìn bộ dáng Tần Mặc “Tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục “, bỗng cô cảm giác mình thật sự quá ghê tởm, chẳng khác nào tiểu nhân bỏ đá xuống giếng.

“Tôi chỉ muốn đùa một chút, chuyện đó… Không có ý tứ gì khác.” Cô suy nghĩ lại, cảm thấy nói như vậy có thể sẽ làm tổn thương lòng tự ái của Tần Mặc.

“Anh yên tâm, cho dù có tiền hay không, trong lòng tôi anh vẫn vậy, sẽ không bao giờ thay đổi!” Tô Song Song nói xong lại cảm thấy lời này hơi kỳ quái, sao nghe giống hệt như đang thổ lộ thế.

Cô vừa định giải thích, nhưng khi nhìn đối diện với đôi mắt đào hoa lộ ra chút đau thương của Tần Mặc trở nên sáng trưng vì nghe thấy lời mình, Tô Song Song liền nuốt xuống ý định muốn giải thích.

Cô cảm thấy bây giờ Tần Mặc đang cần sự khích lệ, cho nên cô tặng cho anh một nụ cười ngọt ngào trước đây chưa từng có.

“Ừ! Anh yên tâm, sau này chị sẽ bảo kê cho! Tôi có một miếng cơm thì anh cũng phải có nửa phần!” Tô Song Song bị Tần Mặc nhìn chăm chú, nhất thời cô mềm lòng.

Cô một lòng nghĩ không thể kích thích Tần Mặc, tránh cho anh nghĩ đến chuyện tự sát, lại không ý thức được mình đã hứa điều mất chủ quyền như thế nào.

Tần Mặc cứ nhìn chăm chú Tô Song Song như vậy, rồi chậm chạp hỏi: “Cô có thể chia một nửa chổ ở cho tôi không?”

“Ừ! Dĩ nhiên……” Tô Song Song vẫn chưa nghe rõ yêu cầu gì, đồng ý xong bỗng cảm thấy có chút kì lạ.

Cái gì gọi là nửa chổ ở? Cô chỉ có một gian nhà trọ nhỏ, làm sao chia mỗi người một nửa?

Cô nháy nháy mắt, hết sức cẩn thận hỏi từng chữ: “Cái… gì?”

“Tôi đã trả nhà trọ, nếu cô đã đồng ý, tôi lập tức dời đồ qua chỗ cô.”

Dường như Tần Mặc không thấy dáng vẻ kinh ngạc của Tô Song Song sau khi nghe lời này, anh nói xong liền đứng dậy nhìn Tô Song Song, một bộ dạng tôi rất nghiêm túc không hề đùa giỡn.

P/s: Người ta nói đẹp trai ko bằng chai mặt, mà anh vừa hội tụ đủ hai yếu tố: vừa đẹp trai vừa chai mặt, chi thật sự rất hâm mộ anh đó!!!!