Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 12

Chương 10 (p1)

Editor: Xẩm xẩm

Hôm nay là thứ Hai, đối với người khác thì đúng là ngày khởi đầu một tuần bận rộn , còn với Tô Song Song, cô vừa mới giao xong bản thảo, thứ hai là một ngày thật hiếm hoi cô được hưởng cuộc sống an nhàn.

Chỉ tiếc trời không thương người tốt. Cô ăn xong bữa sáng, liền trở về chọn lựa váy áo một chút, đang muốn đi ra ngoài tản bộ, mua sắm cho hết lương của tuần này, trời bỗng nhiên thay đổi rồi mưa to một trận.

Tô Song Song ngay lập tức từ bỏ ý định trong đầu. Cô trở về phòng, thay một bộ đồ ở nhà dễ chịu, suy nghĩ một chút, đem thảm trải sàn sát ra cửa, sau đó tựa vào cửa đọc truyện tranh.

Tại sao cô lại tựa vào cửa à? Tô Song Song ngay lập tức hất mặt lên trời trả lời: bởi vì cô muốn nghe được âm thanh khi Tần Mặc trở về. Sau đó nhìn qua mắt mèo chiêm ngưỡng bộ dáng kinh ngạc của anh, sau đó coi như trùng hợp đi ra ngoài, vô tình gặp được, chế ngạo anh một tiếng “đồ đần”.

Vừa nghĩ tới đó, Tô Song Song không thể kiềm chế được kích động! Cô liền hừ lạnh một tiếng: Anh dám xem thường ghét bỏ cô! Thù này nếu không báo, Tô Song Song cảm thấy mình thật hổ thẹn với lương tâm!

Tô Song Song không tập trung đọc truyện tranh nữa, bên ngoài mây đen chằng chịt, sắc trời lại âm u ủ dột, bầu không khí như thế này thật khiến cô phiền lòng.

Tô Song Song bật tất cả đèn trong phòng mình lên, ánh sáng đột nhiên ập đến khiến cô chói mắt, nhưng vẫn không làm cô suy giảm phiền muộn trong lòng.

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân trầm ổn khiến Tô Song Song ngay lập tức phấn chấn hẳn lên, vội vàng đứng dậy, bởi vì bối rối mà vấp chân vào ghế, đau đến mức vội co một chân lên xoa xoa.

Cô cắn môi, đem tiếng hô đau nhức nghẹn trở về, vội vàng áp mặt lên cửa, xuyên qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài. Tần Mặc đứng trước cửa vài giây, sau đó lại quay người đi vào thang máy. Tô Song Song cong môi cười, làm tay thành hình chữ V, xem ra Tần Mặc phải đi tìm bảo vệ để mượn chìa khóa rồi.

Cô nhẹ nhàng dựa lưng vào cửa im lặng chờ Tần Mặc trở về, dự định sẽ đi qua châm chọc khiêu khích anh một phen. Nhưng đợi tới lúc khóe miệng tươi cười cũng trở nên cứng ngắc vẫn không thấy bóng dáng Tần Mặc đâu.

Cô vừa xoa bóp cơ mặt tê rần vì cười quá lâu, vừa nhìn đồng hồ trên tay, trong lòng nổi lên nghi hoặc. Tên kia rốt cuộc đến nơi nào lấy chìa khóa, chắc không phải đi sao hỏa luôn chức? Cũng đã đi nửa giờ vẫn chưa trở lại?

Tô Song Song bắt đầu cảm thấy bất an, đang lo lắng thì ngoài cửa truyền đến tiếng vang. Cô không hề nghĩ ngợi liền mở cửa, sau đó ra vẻ trùng hợp nhìn qua phòng cách vách.

Vừa nhìn tới, Tô Song Song liền sửng sốt. Quần áo trên người trên người Tần Mặc đã hoàn toàn ướt đẫm, tóc cũng ướt nhẹp, những giọt nước nhỏ vẫn còn đang thi nhau lăn từ trên trán anh xuống phía dưới.

Tần mặc trước giờ luôn cao ngạo sạch sẽ giờ phút này lại trở nên chật vật không chịu nổi. Nghe được tiếng động, Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song liếc mắt một cái, trong đôi mắt sắc bén đầy vẻ không kiên nhẫn, việc anh chật vật như thế mà bị Tô Song Song nhìn thấy khiến anh cảm thấy vô cùng bất mãn.

Tô Song Song vừa thấy trong mắt Tần Mặc ánh lên vẻ không kiên nhẫn, liền vui vẻ trở lại. Cô cong khóe miệng, dựa theo khẩu khí cao ngạo của anh làm một câu đầy trào phúng: “Tự dưng lại nhìn thấy cảnh này, thật là ô nhiễm đôi mắt mình.”

Cô vừa nói vừa vươn tay che hai mắt của mình lại, cô chẳng muốn nhìn thấy bộ dáng của anh chút nào nhé, thế nhưng khóe miệng lại không khống chế được cười rất vui vẻ.

Nếu thấy hay thì hãy ấn “Thanks” nhé