Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 109

Chương 79: Thân như chị em tốt

Editor: Rinn lùn

Ngày hôm sau ở khách sạn Ôn Tuyền, Tô Song Song và Tô Mộ vẫn tìm một nơi yên tĩnh ngâm suối nước nóng như cũ, vốn cho rằng sẽ không có người thích nơi này, nào biết hai người bọn họ mới ngâm, đã có người đi tới.

Tô Song Song lễ phép ngẩng đầu nhìn qua, định cười với người vừa tới, nhưng khi thấy mặt mũi của cô ta, vẻ mặt cô lại có chút cứng ngắc.

Người này không ai khác chính là Dương Hinh, mái tóc dài đen nhánh tùy ý cột sau ót, trực tiếp ngồi xuống, còn xấu hổ cười với Tô Song Song, một bộ dáng hết sức dịu dàng.

Tô Song Song vội vàng nặn ra nụ cười, trong lòng lặp đi lặp lại không thể quá kiểu cách, nhưng dù Tô Song Song không tự nhìn, cô cũng biết rõ giờ phút này mình cười thật sự rất khó coi.

Tô Mộ ngồi bên cạnh Tô Song Song vẫn không mở lời nào, vừa thấy Dương Hinh, thái độ thù địch còn sâu hơn so với Tô Song Song, vội bày ra tất cả kỹ năng che chở cho con.

Dường như sau khi Dương Hinh ngồi xuống vẫn đánh giá Tô Song Song, cặp mắt dịu dàng lộ ra vẻ tò mò.

Thần kinh Tô Song Song có lớn hơn nữa cũng có thể cảm giác được mình bị người khác nhòm ngó, cô không có tiền đồ quay đầu đi, định bỏ qua ánh mắt Dương Hinh, nào biết cô ta không hề dừng lại, còn nhìn Tô Song Song chăm chú hơn nữa.

Nhất thời Tô Mộ cảm thấy đối phương tới đây để gây rối, trợn cặp mắt to nhìn lại, bất mãn hỏi một câu: “Tiểu thư, cô nhìn cái gì chứ!”

Dương Hinh nghe vậy, hơi sửng sờ, ngay sau đó ngượng ngùng cúi đầu xuống, liên tục nói xin lỗi: “Rất xin lỗi rất xin lỗi, chỉ là tôi…”

Nói tới đây, bỗng nhiên cô ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, ánh mắt lộ ra vẻ mong đợi hỏi: “Có phải bức tranh “Hồng Hoang” là do cô vẽ?”

“!” Tô Song Song không nghĩ tới lại gặp người thích manhua mình vẽ ở chỗ này, quay đầu ngay lập tức, kích động gật đầu, nháy đôi mắt cong cong của mình: “Phải! Xin hỏi có chuyện gì sao?”

Dương Hinh nghe vậy, cả người từ trạng thái thẹn thùng lập tức chuyển sang hưng phấn, cô bước lên trước, bộ ngực đầy đặn run lên mãnh liệt, Tô Mộ nhìn suýt chút nữa là chảy máu mũi.

Một lúc sau, Dương hinh vui vẻ bắt tay Tô Song Song, đôi mắt mở to ra, mừng rỡ đến mức không lời nào tả được: “Thật sao! Tôi chính là fan “Hồng Hoang” đấy! Tôi còn đang suy nghĩ chẳng biết có phải là cô không, quá tốt rồi, lát nữa nhất định phải ký tên cho tôi!”

Lần đầu tiên Tô Song Song gặp fan, cô cũng kích động kéo tay Dương Hinh, hoàn toàn quên mất, cô gái này chính là người phụ nữ đứng cạnh Tần Mặc!

Tô Mộ ngồi bên cạnh, dưới cái nhìn của cô đây rõ ràng là tiết mục tình địch gặp nhau đến đỏ mắt, hết lần này tới lần khác hai người phối hợp diễn cầm tay nhìn nhau, hai mắt ngấn lệ, hận không thể gặp nhau sớm hơn, nhất thời da gà Tô Mộ nổi đầy người.

Tô Mộ ho nhẹ một tiếng, nhưng hai người kia hoàn toàn không để ý đến cô, ngay cả ánh mắt cũng chưa từng có bóng hình mình, cô đưa tay lên xoa xoa cái trán hơi nhức .

Tô Một rất muốn đá Tô Song Song không hề có đầu óc này một cước, làm cô thanh tỉnh lại, sao có thể trùng hợp như vậy!

Rõ ràng cô ta là người phụ nữ cạnh Tần Mặc, có thể chủ động nói mình là fan của Tô Song Song hết lần này tới lần khác, nếu nói không có âm mưu gì, cô không thể nào tin được!

Chẳng qua là Tô Mộ biết bản chất Tô Song Song hiền lành, không muốn nghĩ người khác quá hiểm ác, nếu như không có chứng cớ thực, cho dù nói, cô ấy cũng sẽ không tin là thật.

Nói trắng ra, con nhỏ này vừa ngốc vừa kém thông minh.

“Tôi tên Dương Hinh, cô có thể gọi gọi tôi là Hinh Hinh , tôi gọi Song Song nhé?” Dương Hinh (LQĐ) ngượng ngùng cúi đầu nói, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng.

“Có thể, dĩ nhiên có thể! Hinh Hinh, cám ơn cô đã ủng hộ!” Tô Song Song có thể nói là người mê manhua, từ sự yêu thích của cô đối với “Thục Tiên truyện” là có thể nhìn ra cấp bậc si mê này.

Bây giờ có người sống sờ sờ trước mặt cô nói thích tác phẩm của anh, cô rất vui vẻ, không hề biết đông tây nam bắc, càng chưa hiểu tình hình thực tế!

Tô Mộ đứng bên buồn chán làm khẩu hình: Ngu si!

Sau đó mặc cho hai người kia “Chị em tình thâm”, cô chăm chú quan sát Dương Hinh thoạt nhìn không có ý đồ này, cô luôn cảm thấy có thể đánh bại nhiều cô gái, ở lại cạnh người Tần Mặc, khẳng định không phải là nhân vật đơn giản.

“Song Song, lát nữa chúng ta ăn cơm cùng nhau đi, tôi sẽ giới thiệu bạn trai của mình cho cô biết, anh ấy cũng vẽ manhua, vô cùng nổi danh!”

Nhìn Dương Hinh rất hiền lành vô hại, nói xong còn ngượng ngùng nhìn Tô Song Song, bộ dạng này thật sự làm người ta không đành lòng từ chối.

Tô Song Song vừa nghe đến bạn trai, thần kinh chậm chạm rốt cuộc lấy lại tinh thần, cô hơi há miệng, lại không nói nổi ra lời.

Bởi vì vừa nghĩ tới lát nữa sẽ thấy Tần Mặc và… bạn gái anh, âu yếm ăn cơm, Tô Song Song đã cảm thấy cả người lạnh lại, cho dù ngâm trong suối nước nóng, cũng không có cách nào sưởi ấm thân thể lạnh như băng của cô.

Tô Song Song đưa tay sờ trán, nhiệt độ vẫn bình thường, nhưng cô cảm giác chắc chắn mình bị bệnh! Hơn nữa bệnh cũng không hề nhẹ.

“Chuyện đó… thật sự tôi hơi mệt, vậy nên lần sau chúng ta ăn cùng nhau nhé! Vào một ngày khác!” Tô Song Song cười khan, vừa nói vừa run người, làm ra dáng vẻ tôi đang rất lạnh.

Ngay sau đó cô vội vã đứng dậy, đi lên bờ, mang quần áo vào, nhìn Dương Hinh cười ngây ngô như cũ.

Tô Mộ nhìn Tô Song Song (LQĐ) như vậy, trong lòng cảm thấy bực bội, nhắm mắt lại thở dài, cô dĩ nhiên biết Tô Song Song tránh điều gì, cũng không vạch trần mà đứng lên theo, phối hợp diễn xuất với cô.

“Song Song, cô cảm không thoải mái sao? Để tôi đưa cô về, Dương tiểu thư, rất xin lỗi cô!” Tô Mộ nghĩ sao liền nói vậy, sau đó cũng đi theo Tô Song Song.

Dương Hinh nghe cô nói, nhìn Tô Song Song đầy lo âu, cũng đứng lên theo các cô.

“Chuyện đó, tôi có thuốc, để tôi lấy cho cô.” Dương Hinh vừa nói vừa vội vàng đi ra ngoài với Tô Song Song.

Tô Song Song nghe vậy, nhất thời trong lòng lệ rơi đầy mặt,đây là lần đầu tiên cô giả bệnh, vốn đã không thành thạo, cô gái này có cần phải cố chấp như thế không!

Tô Song Song vào phòng khách sạn, nhìn Tô Mộ đứng bên cạnh đang cười vô cùng nham hiểm, nhất thời cô cảm thấy người mình vốn bình thường đột nhiên hơi lạnh rồi.

“Chuyện đó… Do vừa nãy tôi quá kích động, không phân rõ địch ta…” Tô Song Song chột dạ nói, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.

Tô Mộ chống nạnh nhìn Tô Song Song, một bộ hận không thể rèn sắt thành thép, rất muốn quở trách Tô Song Song, để đầu cô thông suốt hơn, nhưng bỗng nhiên Tô Mộ nghĩ đến một chuyện gì đó rất nghiêm trọng.

“Song Song, rốt cuộc cô có thích Tần tổng hay không?” Tô Mộ thấy chủ yếu bây giờ nên làm cho Tô Song Song hiểu rõ lòng mình, nếu như cô ấy không quan tâm Tần Mặc, bọn họ còn ở đây níu kéo Tần Mặc làm gì! Cứ trực tiếp rút lui là được.

Tô Song Song chỉ cảm giác tim mình “thình thịch thình thịch” nhảy đến mấy lần, cô đưa tay che ngực theo bản năng, nuốt nước miếng một cái, sau đó vội lắc đầu.

Nhưng chấn động lớn như vậy, Tô Song Song lại có chút không chắc chắn nói: “Chuyện đó… Làm sao có thể… Tôi kém anh ta nhiều như vậy, làm sao có thể…”

Tô Mộ nghe cô lắp bắp, trong lòng bi thương gào thét một tiếng, xong rồi! Nhìn Tô Song Song kiểu này, cho dù bây giờ chưa lún vào, nhưng sau này Tần Mặc tấn công, chắc chắn cô ấy cũng sẽ rơi vào tay giặc.

“Song Song ơi!” Nhất thời giọng Tô Mộ trở nên nghiêm trọng, chẳng qua còn chưa kịp nói hết, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Tô Mộ và Tô Song Song đồng thời ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cửa phòng hơi hé ra, Dương Hinh ló đầu vào, cười xấu hổ nhìn Tô Song Song: “Tôi mang thuốc tới đây.”

Tô Mộ và Tô Song Song không nghĩ thật sự Dương Hinh sẽ đem thuốc tới, dù sao Tô Song Song chỉ giả vờ bệnh, hai người hốt hoảng, quên mất chuyện nên mời cô ta vào.

Dương Hinh đứng ở ngoài cửa có chút ngượng ngùng cười, hỏi “Tôi có thể vào không?”

“Đơn nhiên có thể! Mời vào mời vào!” Tô Song Song vội vàng đứng lên, nhìn Dương Hinh cầm trong tay mấy hộp thuốc, nhất thời cảm thấy không xong rồi.

Cô nhìn về phía Tô Mộ heo bản năng, dùng ánh mắt trao đổi với cô ấy.

Tô Song Song: Tôi thật xui mà!

Tô Mộ: Tự mình làm bậy thì không thể sống!

Tô Song Song: Tôi thật xui mà!

Tô Mộ: Tự xử đi!

Tô Song Song: …

“Song Song, uống chung hai loại này, đảm bảo ngày mai cô sẽ khá lên.” Dương Hinh vừa nói vừa vội vàng chuyển cái hộp trong tay qua, Tô Song Song bất đắc dĩ nhận lấy.

Nhưng Tô Song Song nhìn đống thuốc trong tay, Dương Hinh thật quả thật thiện lương đến mức đáng giận, cô không nhẫn tâm từ chối cô ấy.

Cuối cùng Tô Song Song cắn răng, cảm thấy ăn chút gì rồi uống thuốc cũng sẽ không chết, trực tiếp mở hộp ra, Tô Mộ lại giữ cổ tay Tô Song Song lại.

“Song Song, cơm nước xong rồi uống thuốc, dạ dày của cô không ổn!”

Tô Song Song nghe vậy, nhất thời trong lòng vui mừng, ngẩng đầu nhìn Tô Mộ, cho cô ấy một ánh mắt như nói cô thật thông minh.

Tô Mộ lập tức nhìn lại cô: Bộ dạng như gấu con của cô, tôi không xuống tay là không được rồi!

“Ra vậy! Thật trùng hợp, chúng ta ăn chung đi, tôi nghĩ rằng bạn trai tôi nhất định cũng rất muốn gặp thử cô một lần!” Dương Hinh vừa nói vừa xấu hổ cúi đầu xuống, dáng vẻ kia chọc người ta muốn thương yêu, làm cô không đành lòng từ chối.

Tô Song Song không nghĩ tới đề tài này vòng tới vòng lui rồi vòng trở lại, lúc này cô cũng chẳng cần nhìn chỉ thị của Tô Mộ, rất không có tiền đồ gật đầu.

Chuyện này coi như là không trâu bắt chó đi cày rồi, Tô Mộ cũng không tiện nói gì nữa, chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện cho Tô Song Song, một lát nữa đừng giả vờ ngớ ngẩn.

Theo như tính cách Tần Mặc, nơi ăn cơm đương nhiên sẽ không qua loa, chỉ có thể là phòng riêng ở một khách sạn xa hoa nhất, Tô Song Song vừa đi vào, nhìn cách bài trí vàng son lộng lẫy, đã cảm thấy nhức nhối.

Cũng may cuối cùng cô cũng xác định, mình chẳng cần phải bỏ tiền ra, Tô Song Song mới chậm rãi khôi phục trái tim bé nhỏ không quá bình tĩnh của mình .

Bây giờ Tần Mặc vẫn chưa đến, Dương Hinh kéo Tô Song Song, dẫn hai người bọn họ ngồi xuống, Tô Song Song và Tô Mộ ngồi cạnh nhau, Dương Hinh ngồi đối diện với Tô Mộ.

Tô Song Song nhìn chỗ trống trước mặt mình, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy hơi hoảng hốt, cô không kìm chế được muốn đứng dậy rời đi.

Cũng may cô vẫn còn sót lại ít lý trí không để cho mình làm chuyện mất mặt như vậy, chẳng qua Tô Song Song ngồi trên ghế đắt tiền không hề có cảm giác thoải mái, ngược lại có chút đứng ngồi không yên.

“Song Song, cô đang bị bệnh, lát nữa nên ăn những thứ thanh đạm thôi.” Giọng nói quan tâm của Dương Hinh truyền đến, Tô Song Song không phản ứng nhiều, chỉ gật nhẹ đầu.

Đột nhiên Tô Song Song nghe tiếng mở cửa, thoáng chốc lòng cô co rút, vẫn ngồi im tại chỗ không nhúc nhích, chẳng dám quay đầu lại nhìn.