Nam thần ở phòng bên cạnh – Phần 2 - Trang 8

Chương 288: Tiền gửi ngân hàng sau thuế

Tô Song Song đi thật lâu đột nhiên ngừng lại, hoảng sợ quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, vừa mở miệng liền luống cuống: “A Mặc, Tứ gia, Như Hoa còn đang ở trong nhà đấy!”

Hai kẻ sủng vật phản nghịch kia, hàng ngày vào ban ngày đều ra ban công phơi nắng, mới vừa rồi Tô Song Song quá tức giận, thời điểm đi ra ngoài chỉ lo khí thế, căn bản là quên không lo nghĩ đến còn có hai con vật cưng như vậy đưa được mang đi!

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Liệu Bạch Tiêu có thể trút hết lửa giận đến trên người chúng nó hay không, bắt bọn nó tàn phá tới chết hay không? Trời ạ! Em muốn mau quay trở về cứu chúng nó!”

Đầu óc Tô Song Song cứ thế chuyển động suy diễn ra những chuyện về sau, tự mình dọa mình phát sặc, xoay người lại nghĩ muốn phải chạy trở lại. Mới chạy được mấy bước, liền bị Tần Mặc túm lại phía sau cổ áo rồi lôi trở lại.

Tô Song Song không hiểu quay đầu lại nhìn Tần Mặc, lầu bầu nói một câu: “A Mặc, mặc dù bình thường anh không yêu thích Tứ gia, nhưng mà Như Hoa là mẹ anh, bậc trưởng bối đã rưng rưng trao lại đó! Chẳng lẽ anh cứ nhẫn tâm nhìn bọn chúng bị tàn phá tới chết như vậy, ôm hận mà chết sao?”

“…” Tần Mặc bị Tô Song Song đánh bại, anh thật muốn học cái người Nhị Thứ Nguyên đảo cặp mắt trắng dã, sau đó buông tay ra để cho Tô Song Song tự mình đi trở lại làm ầm ĩ.

Chỉ là bây giờ anh sợ Tô Song Song và Bạch Tiêu đụng phải nhau, giống như sấm sét phóng xuống trái đất vậy, hai người trêu chọc nhau rồi dẫn đến đánh nhau mất. Bạch Tiêu anh không thèm để ý, nhưng mà Tô Song Song kia thân thể bé nhỏ, khẳng định sẽ không thể đánh lại Bạch Tiêu.

“Không có chuyện gì, thời điểm anh tỉnh dậy đã bảo người của tiệm thú cưng đến đón chúng nó đi rồi. Chờ chúng ta ổn định lại, sẽ tiếp tục đến đón chúng nó trở lại nhà.” Tần Mặc nói xong buông tay đang lôi kéo cổ áo Tô Song Song ra.

Tô Song Song cực kỳ kinh ngạc, cô đi vòng quanh Tần Mặc một vòng, khi đi đến trước mặt Tần Mặc thì cô vẫn chưa tỉnh hồn, vỗ vỗ vào ngực của mình, sau đó hướng về phía Tần Mặc giơ tay làm một tư thế OK.

“Làm cho em sợ muốn chết, Tứ gia và Như Hoa nếu như còn ở lại nơi đó, đoán chừng sẽ bị Bạch Tiêu kia trêu chọc rồi gieo họa chết mất, nguy hiểm thật nguy hiểm thật!”

“…” Thật ra thì Tần Mặc muốn nói, Bạch Tiêu rất thích những động vật nhỏ. Anh sẽ không thể nào làm ra những chuyện tàn nhẫn như vậy, nhưng mà anh thật sự không muốn dưới tình huống như thế này để cho đầu óc Tô Song Song phải suy nghĩ nhiều, nếu giải thích vấn đề này với cô dường như không được chuẩn lắm, liền xác định ngoan ngoãn ngậm miệng.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhà trọ nhỏ mà Tần Mặc đã chuẩn bị lúc trước cũng ở gần trung tâm thành phố, hai người cũng đi không được bao xa, đã đến nơi.

Cửa vừa mở ra, Tô Song Song vừa nhìn cặp mắt liền sáng lên. Cái nhà trọ này so căn nhà cô ở ban đầu hơi lớn một chút, trong nhà đã có một số đồ dùng đơn giản, gọn gàng sạch sẽ.

Tần Mặc đứng sau lưng Tô Song Song nhìn, gian phòng này có một sảnh một phòng khách, rộng khoảng bốn mươi mét vuông, cảm thấy có chút áy náy, không nhịn được nói một câu: “Để cho em phải chịu uất ức rồi!”

Tần Mặc hiếm khi nói ra những lời kiểu như dịu dàng tình cảm ngọt ngào như thế này…, Tô Song Song lại vỗ ngực của mình, quay đầu lại nhìn Tần Mặc ngây ngốc cười.

Cô chân thành nói: “Thật ra thì em thích nơi này hơn, mặc dù nhỏ, nhưng lại cũng rất ấm áp! A Mặc, em chỉ muốn sống cùng với anh, không muốn sống chung một chỗ cùng với anh ở những căn phòng như thế kia.”

“Ừ.” Trong lòng Tần Mặc rất vui vẻ, nhưng anh không biết phải ứng đối như thế nào để biểu đạt sự vui vẻ của chính mình. Anh cúi người xuống vòng tay quây Tô Song Song ở trong ngực của mình, cứ an tĩnh ôm cô như vậy.

Một lát sau, Tần Mặc vừa định buông vòng tay quanh Tô Song Song ra, đột nhiên phát hiện thân thể Tô Song Song tựa vào trong ngực anh nghiêng đi một cái. Anh cúi đầu vừa nhìn liền thấy, Tô Song Song vậy mà lại tựa vào trong ngực anh ngủ thiếp đi.

Tần Mặc thoáng sửng sốt một chút, bất đắc dĩ lắc đầu liền ôm Tô Song Song lên, đặt cô vào trên giường. Anh liếc mắt nhìn thời gian, sắp đến buổi trưa rồi, hai người bọn họ vẫn còn chưa ăn cái gì, Tần Mặc sờ sờ đáy túi, móc ra 100 đồng tiền, có chút lúng túng.

Tần Mặc trưởng thành như vậy vẫn chưa từng bao giờ tự mình đi mua đồ ăn. Anh lấy điện thoại di động ra, tra trên Baidu một chút: “Đi mua món ăn như thế nào?”

Vốn là Tần Mặc còn có một chút quẫn bách, ai ngờ anh thật sự đã đánh giá thấp sức mạnh to lớn của Baidu. Vừa tìm như vậy, vậy mà đã tìm ra được rất nhiều đáp án, trong nháy mắt đã làm cho trong lòng Tần Mặc bình tâm lại. Xem ra cũng không chỉ có một mình anh vô dụng trong cuộc sống.

Tần Mặc dự định vốn chỉ tùy tiện liếc mắt nhìn qua, hiểu

loading