Nam thần ở phòng bên cạnh – Phần 2 » Trang 7

Chương 287: Trêu chọc chiến tranh

Editor: Puck

Bạch Tiêu không hề nghĩ tới Tô Song Song lại đột nhiên làm khó dễ, thật ra thì chuyện này nói như thế nào cũng là anh đuối lý, anh dứt khoát không nói lý lẽ đến cùng, trợn mắt liếc nhìn Tô Song Song.

Bạch Tiêu đi thẳng vào vấn đề: “Dù sao thì hai con đường, một, Tần Mặc cậu lưu lại, Tô Song Song cô đi, tôi sẽ cho cô một số tiền lớn, hai, Tần Mặc và Tô Song Song cùng đi, không có gì cả!”

Tô Song Song thấy dáng vẻ sức mạnh chưa đủ này của Bạch Tiêu, đã cảm thấy không thoải mái, hai tay cô chống nạnh, cũng định làm người đàn bà chanh chua đến cùng: “Bạch Tiêu, anh nói đi, có phải anh có ý tứ với Tần Mặc không? Cứ dây dưa đến chết như vậy để cho tôi rời khỏi anh ấy là có ý tứ gì?”

“…” Trong nháy mắt Bạch Tiêu không nói được gì, anh đưa mắt nhìn Tần Mặc, cắn răng một cái, hừ lạnh một tiếng, “Đúng! Tôi chính là thích cậu ấy, cô có thể thoái vị hay không?”

Tô Song Song chỉ nghĩ trứng này, hóa giải một chút không khí xấu hổ, không ngờ vừa tung ra đúng một trứng, còn không phải là trứng bình thường mà là trứng khủng long.

“Tôi thích cậu ấy, cô nhường đi! Tôi và cậu ấy hai nhỏ vô tư thanh mai trúc mã, cô chặn ngang một cước, tính là gì, Tô Song Song, cô không đuối lý sao?”

Bạch Tiêu cũng bất cứ giá nào, biết Tô Song Song thích mềm không thích cứng, cắn răng ở đó đánh bài tình cảm, định đuổi Tô Song Song đi trước.

Tô Song Song vốn còn tưởng rằng Bạch Tiêu nói đùa, nhưng vào lúc này thấy Bạch Tiêu chân tình thật ý, có phần sờ không ra, ngay cả thái độ cũng không mãnh liệt như mới vừa rồi.

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Song Song theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, không xác định chắc chắn hỏi một câu: “Tần Mặc, anh ta sẽ thật sự không léng phéng với anh chứ? Trước kia anh có chú ý tới không?”

“Cô rốt cuộc rời đi hay không rời đi?” Bạch Tiêu thấy thái độ của Tô Song Song giãn ra, vội vàng thừa thắng xông lên, nếu không một lát nữa Tô Song Song chưa chết trận, chính anh cũng bị lời của mình làm cho ghê tởm chết đi được.

“Cái đó… Vậy vì sao đến giờ anh mới phản đối? Lừa gạt kẻ ngốc hả!” Tô Song Song đột nhiên phát hiện không đúng, cứng cổ gào lại.

Bạch Tiêu không ngờ gần đây chỉ số IQ của Tô Song Song tăng lên, chỉ chớp chớp mắt liền tìm được lời đáp lại, lập tức đẩy ngược lại: “Trước không phát hiện ra, hai ngày nay mới phát hiện tôi không cậu ấy không được!”

“…” Tô Song Song chỉ cảm thấy thiên lôi cuồn cuộn, hơn nữa còn bổ vào cô, trong nháy mắt cô run lên, ánh mắt nhìn Bạch Tiêu đều là lạ.

Mặc dù cô là hủ nữ, nhưng còn chưa hủ hóa đến mức ngay cả người đàn ông của mình bị người đàn ông khác cướp đi rồi, bản thân còn hoan hô nhảy nhót, cô theo bản năng chắn trước Tần Mặc.

“Không được! Tôi không cho!” Tô Song Song có thái độ kiên quyết, không hề có một chút thương lượng, Tô Song Song dứt khoát như vậy, thật ra khiến Bạch Tiêu sửng sốt một chút.

Ngay cả Tần Mặc đứng sau lưng Tô Song Song cũng hơi sửng sốt, khuôn mặt luôn luôn cứng ngắc cuối cùng lộ ra một ý cười yếu ớt, nụ cười này, cười đến Bạch Tiêu càng choáng váng.

“Cô không cho cả hai người liền cút hết ra ngoài!” Bạch Tiêu hơi thẹn quá thành giận, anh đã không hạn cuối như vậy, Tô Song Song lại còn cứng mềm không ăn, một chút không chịu nhả ra.

“Sợ anh đi! Anh vạn năm thụ, phá hư tình cảm của người ta, cả đời tìm không thấy được tiểu công!” Tô Song Song thấy thái độ ác liệt của Bạch Tiêu, cô gặp mạnh sẽ mạnh, cũng không nể mặt anh ta.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Trong lòng Tô Song Song nghĩ dù thế nào đi nữa hai người cũng sẽ không có nhà để về, liền tính không có nhà để về cũng phải đi có khí thế, không thể để cho Bạch Tiêu đồ tiểu nhân này được đắc ý.

“Tô Song Song, cô đồ ngốc! Cô chết tiệt!” Hai ngày nay áp lực của Bạch Tiêu rất lớn, bị một kích như vậy của Tô Song Song, trong nháy mắt liền nổi giận, dậm chân cũng không quản hình tượng hay không hình tượng rồi, liền cãi tay đôi với Tô Song Song.

“Tôi không chết tiệt!” Tô Song Song hả hê nhìn Bạch Tiêu, thấy Bạch Tiêu bị cô làm sặc đến sắc mặt giống như gan heo, càng thêm thoải mái.

“Cô! Tô Song Song xem như cô lợi hại! Dù sao Tần Mặc cậu chọn đi!” Bạch Tiêu thật bị tức giận đến bối rối, hơn nữa hai ngày nay ngủ không được ngon giấc, lại uống rất nhiều rượu, náo loạn ở chỗ này với Tô Song Song.

Tần Mặc đưa tay ôm Tô Song Song vào trong ngực, ý tứ rất rõ ràng, vẫn không quên giúp Tô Song Song nói một câu: “Tôi đương nhiên chọn Song Song.”

“…” Bạch Tiêu ho nhẹ một tiếng, bị sặc đến mặt lúc trắng lúc xanh, đột nhiên mới phản ứng được mình đây là đang làm sao!

Anh ngẩng đầu đối diện với cặp mắt Tần Mặc, trong nháy mắt cảm thấy ánh mắt kia giống như trêu chọc, khiến cho trong nháy mắt sắc mặt của anh trở nên tái mét.

“Haizzz! Bạch Tiêu anh thật sự coi tôi ngốc à! Tôi không chơi với anh!” Tô Song Song thật sự không chịu nổi ở đây náo loạn với Bạch Tiêu.

Cho tới bây giờ Bạch Tiêu chưa từng nghĩ tới có một ngày lại bị Tô Song Song bắt nạt, lại không biết nên nói gì để phản bác, khi anh ngẩn người, Tô Song Song nhân cơ hội đặt câu hỏi: “Anh

loading