Nam thần ở phòng bên cạnh – Phần 2 - Trang 6

Chương 286: Hai bên giằng co

Editor: Puck

“Em giữ đều là tiền mặt, cho nên sẽ không bị khóa, ha ha! Có phải rất thông minh không?” Tô Song Song nói xong lại cẩn thận gói kỹ năm mươi ngàn đồng này, suy nghĩ một chút cảm giác đặt ở trong phòng không an toàn.

Cô ôm tiền đi quanh vài vòng, đột nhiên dừng lại nhìn Tần Mặc đang đứng ở cửa, rất hồi hộp hỏi: “Bọn họ có thể lục soát giỏ xách của em, sau đó cướp tiền đi không?”

“Sẽ không đâu.” Giọng Tần Mặc hơi khàn khàn, anh vẫn cho rằng Tô Song Song không tim không phổi, sống rất vui vẻ, nhưng không nghĩ đến cô lại một mực lo lắng cho anh.

“Vậy thì em yên tâm! Chỉ có điều bị cướp đi cũng không sao, em còn giấu rất nhiều chỗ.” Tô Song Song hỏi xong lại lục trong trí nhớ nhớ tới, mình còn giấu ở những chỗ khác rất nhiều tiền, cho dù cái này bị lấy đi, mặc dù sẽ đau lòng, nhưng cũng sẽ không sống không nổi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tô Song Song nói xong, hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu mình, cười rất chột dạ nói: “Nhưng số tiền này, đều là lúc trước anh cho em đấy… Không phải tự em kiếm…”

Tô Song Song còn chưa nói hết, Tần Mặc đã một phát kéo Tô Song Song vào trong ngực, hai cánh tay dần thắt chặt.

Tô Song Song cảm thấy thân thể hơi đau, định tránh ra nhưng trong nháy mắt kia lại cảm thấy thân thể Tần Mặc hơi run rẩy, cô dừng một chút, theo bản năng đưa tay vòng chắc hông của Tần Mặc, chôn mặt mình vào trước ngực Tần Mặc.

Tô Song Song thu lại dáng vẻ cười đùa hí hửng, túm lấy quần áo trên lưng Tần Mặc, thử an ủi nói: “Không sao, cho dù tình huống như thế nào, em đều sẽ ở bên cạnh anh, không có tiền, chúng ta sẽ từ từ kiếm, chỉ cần chúng ta có nhau là được rồi.”

Bản thân Tô Song Song không có gì nhưng cô biết Tần Mặc từ nhỏ ngậm muỗng vàng lớn lên, để cho anh đột nhiên mất đi tất cả, quả thật quá tàn khốc đối với anh.

Nhưng Tô Song Song không biết mình trừ làm nũng giả bộ nhẹ nhõm ra, còn có thể có biện pháp gì chia sẻ áp lực giúp Tần Mặc.

Tô Song Song đã dùng toàn lực, nhưng vẫn cảm thấy quanh thân Tần Mặc tản mát ra cảm xúc sa sút nói không rõ ràng ra được, cô cảm thấy mình rất thất bại, thậm chí một chút chuyện nhỏ như vậy cũng không làm được.

Tần Mặc vốn không muốn nói cho Tô Song Song, nhưng anh biết nếu Bạch Tiêu thật sự muốn chia rẽ anh và Tô Song Song, chuyện kia sẽ giấu giếm không nổi nữa.

“Song Song, là Bạch Tiêu làm.” Tần Mặc không nói được hai chữ phản bội, anh luôn cảm thấy Bạch Tiêu nhất định có gì đó khó nói, bằng không theo giao tình sông chết của hai người bọn họ, không thể vì một chút tiền, sẽ phản bội.

Đọc FULL truyện tại đây

“Cái… Cái gì?” Tô Song Song ngạc nhiên kêu lên một tiếng, từ trong lòng Tần Mặc chui ra, khi đối diện với cặp mắt nghiêm túc của Tần Mặc, Tô Song Song biết anh không nói đùa.

Một khắc này Tô Song Song chỉ cảm thấy thiên lôi cuồn cuộn, ngay cả người đầu thiếu sợi dây như cô còn có thể nhìn ra, quan hệ giữa Bạch Tiêu và Tần Mặc còn tốt hơn người thân.

Nếu không biết định hướng tình dục của hai người, phỏng chừng Tô Song Song còn cho rằng bọn họ là một đôi, lúc này nghe được Tần Mặc nói là do Bạch Tiêu làm quả thật là sấm sét giữa trời quang.

Tô Song Song cười gượng một tiếng, vẫn ôm lấy một phần hy vọng như cũ “Có phải do Bạch Tiêu càn quấy không? Lại đùa giỡn à?”

“Lần này chắc là thật.” Cảm xúc của Tần Mặc không hề phập phồng, nhưng Tô Song Song chính là cảm thấy khi Tần Mặc nói ra câu này, cả người đều lộ ra một chút bi thương.

Tô Song Song cắn miệng, hít một hơi thật sâu, xoay người lại đi cầm điện thoại di động của mình, lập tức gọi cho Bạch Tiêu, Tô Song Song hoàn toàn không nghĩ tới Bạch Tiêu thế mà lại cơ trí tắt máy.

Tần Mặc biết Bạch Tiêu tắt máy cho nên cũng không ngăn cản Tô Song Song, chỉ có điều Tô Song Song vẫn không chịu buông tha, trực tiếp gọi một cú điện thoại cho Đông Phương Nhã

Chỉ vang hai tiếng, Đông Phương Nhã liền tiếp điện thoại, hình như bên kia có ai đang hát, hát đến tê tâm liệt phế, cực kỳ khó nghe.

Tô Song Song sửng sốt một chút, liền nghe ra như quỷ khóc sói tru kia là Bạch Tiêu, lập tức mở miệng nói: “Đông Phương tiểu thư, làm phiền chị đưa điện thoại cho Bạch Tiêu.”

Trong lòng Tô Song Song đè ép lửa giận ngùn ngụt, trải qua nhiều lần phản bội như vậy, bây giờ cô hận nhất chính là phản bội, nhưng không ngờ Bạch Tiêu có thể nói là bạn chí cốt với Tần Mặc, lại không giải thích được náo loạn như vậy.

Đông Phương Nhã quay đầu lại liếc nhìn Bạch Tiêu đã sớm mất đi thần trí ở trên ghế sa lon, hơi khó xử, cô nhẹ giọng nói: “Song Song, anh ấy đã uống nhiều quá.”

“Đông Phương tiểu thư, chị có biết đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Đã hơn nửa đêm rồi mà Đông Phương Nhã vẫn còn ở chỗ Bạch Tiêu, Tô Song Song đoán chừng hơn phân nửa bọn họ lại tốt đẹp rồi, vội vàng đi thẳng vào vấn

loading