Nam thần ở phòng bên cạnh – Phần 2 - Trang 5

Chương 285: Bạch Tiêu phản bội

Editor: Puck

Tô Song Song không ngờ trước mặt lại là một sườn đồi, sóng biển vỗ lên trên tạo ra bọt nước khổng lồ, “Ầm!” Một tiếng, cực kỳ hùng vĩ.

Ngay sau đó gió mang theo chút hơi nước thổi tới, trong nháy mắt khiến Tô Song Song lên tinh thần, một chút cảm giác mỏi mệt vừa rồi đều biến mất không thấy.

Cô theo bản năng đi về phía trước một bước, Tần Mặc lại đưa tay kéo sau cổ áo của cô, ý bảo cô không thể đi nữa.

Tô Song Song cúi đầu xem xét, lập tức hơi hoa mắt, vội vàng lui về sau hai bước, vừa định ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc, tầm mắt lướt qua bầu trời, trong nháy mắt kinh ngạc há hốc miệng.

“Trời… Trời chiều, ánh mặt trời thật đẹp!” Tô Song Song vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy ánh nắng chiều, mặt trời chậm rãi đi xuống, trong nháy mắt ánh sáng màu vàng chiếu sáng ngời nước biển hơi mờ tối.

Tần Mặc lấy thêm áo trải trên đất, ngồi lên trên, kéo Tô Song Song để cho cô ngồi trong ngực mình, hai người yên tĩnh nhìn ánh chiều tà cuối cùng biến mất ở chân trời, trong lòng cực kỳ yên bình.

“Trước kia anh thường tới?” Trời dần tối, sao lốm đốm đầy trên bầu trời, mặc dù hơi lạnh, nhưng cảnh tượng khiến cho người ta thoải mái.

“Ban đầu khi mới rời khỏi nhà họ Tần, buổi tối sẽ đến ngồi một chút.” Tần Mặc nhớ tới thời điểm đó, nhìn về phía trước, trong mắt có chút hoảng hốt.

“Anh chưa từng dẫn ai tới đây, đột nhiên nghĩ đến nơi này rất đẹp, muốn cho em tới xem một chút.” Giọng Tần Mặc rất nhẹ, anh như vậy luôn lộ ra cảm giác tịch mịch khó nói nên lời.

Tô Song Song đột nhiên cũng cảm thấy được quanh người Tần Mặc tản mát ra vẻ cô độc, vội vàng nhích lại gần trong ngực anh, vỗ vỗ bàn tay Tần Mặc, phóng khoáng nói: “Sau này có chị ở đây, nếu anh còn cô đơn lẻ loi lạnh lẽo, tìm em!”

“…” Tần Mặc bị lời này của Tô Song Song làm cho sững sờ, chỉ có điều ngay sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên cười, cằm chống trên đỉnh đầu của cô, buồn buồn dùng lỗ mũi hừ ra một tiếng: “Ừ…”

Tần Mặc cảm thấy nhiệt độ càng lúc càng lạnh, đứng dậy kéo Tô Song Song lên, Tô Song Song vội vàng khom lưng nhặt quần áo trên mặt đên, rũ một cái, lúc này điện thoại của Tần Mặc vang lên.

Người có thể gọi điện thoại cho Tần Mặc vào lúc này, không có mấy ai, bình thường đều là việc gấp, Tần Mặc lấy điện thoại ra vừa nhìn là Bạch Tiêu, lập tức nhận.

Đọc FULL truyện tại đây

“A Mặc.” Giọng của Bạch Tiêu hơi nặng nề, vừa mở miệng lại không phải giọng điệu đùa giỡn, hơn nữa còn rất nghiêm túc kêu Tần Mặc.

Trong nháy mắt Tần Mặc cũng cảm thấy không thích hợp, anh bước sang bên cạnh một bước, cau mày chủ động hỏi: “Sao vậy?”

“Cậu và… Song Song tách ra đi.” Lúc Bạch Tiêu nói lời nói này, thở dài, giọng noi rất chậm, lại nói cực kỳ nghiêm túc, một chút cũng không hề có dáng vẻ đùa giỡn.

Chân mày Tần Mặc nhíu sâu hơn, anh không tức giận, mà rất bình tĩnh hỏi lại một câu: “Xảy ra chuyện gì rồi hả?”

“Chính là cậu không thể ở chung một chỗ với cô ta! Tôi ghét cô ta! Bây giờ cậu lập tức tách ra khỏi cô ta, nếu không cậu không có gì cả!” Bạch Tiêu đột nhiên nổi giận, gầm nhẹ ra tiếng, gào xong lập tức im lặng, phiền não dựa vào trên tường.

Lý do này ngay cả bản thân anh cũng không tin, sao Tần Mặc có thể tin tưởng, nhưng anh trừ lý do này ra thì thật sự không biết nên lấy cái cớ gì để che giấu bất lực của mình vào giờ phút này.

“Sao vậy?” Tần Mặc vẫn không có cảm xúc, tỉnh táo hỏi Bạch Tiêu, anh cảm giác đã xảy ra chuyện gì lớn.

“Sáng sớm ngày mai, tôi cho cậu kỳ hạn cuối cùng, nếu như cậu không rời khỏi cô ta, cứ chờ xóa tên khỏi công ty.” Bạch Tiêu nói xong lập tức cúp điện thoại.

Giữa hai hàng chân mày của Tần Mặc quả thật có thể nặn ra một chữ xuyên rồi, anh thật sự không nghĩ ra, sao Bạch Tiêu đột nhiên lại nói ra những lời như vậy.

Anh ngẫm nghĩ một chút, nếu như là ông cụ Tần thì anh cảm thấy không có gì ngoài ý muốn, nhưng Bạch Tiêu cùng lớn lên từ nhỏ với anh, hai người bọn họ còn chung một phe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì có thể khiến cho Bạch Tiêu phản bội anh.

Tô Song Song vừa thu dọn quần áo xong, vừa quay đầu đã nhìn thấy chân mày giống như muốn chèn chết con ruồi của Tần Mặc, còn tưởng rằng mình nhìn nhầm rồi, đưa tay dụi mắt, nhưng mở mắt ra nhìn lại, Tần Mặc vẫn có dáng vẻ này.

“A Mặc, xảy ra chuyện gì rồi” Tô Song Song vội vàng tiến tới, thấy Tần Mặc cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, cô cũng cúi đầu liếc qua, màn hình đã khóa rồi, vốn không có gì cả.

“Công ty có chút chuyện, anh gọi cho a Viễn cú điện thoại.” Tần Mặc nói xong bấm số điện thoại của Lục Minh Viễn, ai biết bên kia lại không được Lục

loading