Nam thần ở phòng bên cạnh – Phần 2 » Trang 10

Chương 290: Kéo vào danh sách đen

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song lập tức dừng bước lại, khéo léo thu tay lại, hướng về phía Tần Dật Hiên cười một tiếng xin lỗi. Tần Dật Hiên liếc mắt nhìn Tần Mặc một cái, quay đầu lại thừa dịp thời điểm Tần Mặc lôi cổ áo Tô Song Song, liển đưa tay vuốt vuốt đầu Tô Song Song, sau đó thừa dịp trước khi Tần Mặc còn chưa kịp nổi cáu, anh liền mở cửa đi ra ngoài.

Tần Dật Hiên vừa đi, Tô Song Song nhất thời cảm thấy sau lưng mình có một áp lực rất lớn. Thấy Tần Mặc vẫn không chịu thu hồi bàn tay đang nắm lấy cổ áo của cô lại, cô liền chậm rãi quay đầu lại.

Tô Song Song buồn bã nhìn Tần Mặc, chột dạ nói: “Cầu xin bệ hạ tha mạng! Nô tì biết sai rồi!” Tô Song Song nói xong còn cúi người hành lễ một cái, giống hệt như ở trong cung đình.

“…” Tần Mặc nhất thời cảm thấy trước mặt là một mảng mây mù rất lớn. Bàn tay của anh đang lôi kéo phía sau cổ áo Tô Song Song dần dần dời đi, cuối cùng đặt ở trên đầu Tô Song Song, vừa vò loạn một hồi.

Đợi đến Tần Mặc cảm thấy mùi vị của Tần Dật Hiên để lại trên đầu Tô Song Song nữa thì trong lòng mới cảm thấy được thư thái. Anh thu tay lại, xoay người ngồi ở trên ghế sa lon, tiếp tục đọc sách của mình.

Tô Song Song đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích, cô cắn răng quệt mồm, đưa tay gãi gãi cái đầu của mình lúc này đã gần giống, gần thành, gần bằng cái ổ gà kia, trong lòng bày tỏ sự oán niệm rất sâu.

“Trong nồi còn có canh gà dành cho em đó, một lát nữa thì ăn khuya!” Tần Mặc vẫn không ngẩng đầu lên, nói một câu vẻ không để tâm lắm, quay đầu đi xem trên điện thoại di động những tiểu mục đầu tư của mình.

Tô Song Song vừa nghe thấy trong nồi có đồ ăn ngon, trong nháy mắt liền vểnh tai lên, cũng quên luôn mình vẫn đang còn oán giận Tần Mặc, vội vàng tiến vào trong phòng bếp, nhìn một chút trong nồi canh gà đang hầm cách thủy

Đọc FULL truyện tại đây

“A Mặc, đây là lần đầu tiên anh hầm súp gà sao?” Tô Song Song nhìn màu sắc nồi canh gà, thật sự là đã rất muốn ăn rồi, nhưng rồi cô nôn nóng, Tần Mặc chưa từng làm món ăn này bao giờ mà!

“Mới vừa rồi anh làm dựa theo thực đơn, anh đã nếm thử một miếng, mùi vị cũng có thể chấp nhận được!” Khi Tần Mặc nói ra lời này, Tô Song Song đã không thể kiềm chế được nữa, cô múc một muỗng ra nếm thử một miếng, trong nháy mắt gương mặt có vẻ buồn bã.

Mùi vị súp như vậy mà lại còn nói là còn có thể chấp nhận được. Vậy cô làm những thứ kia chẳng phải là đã bị liệt vào hàng ngũ không thể ăn được hay sao! Tô Song Song bẹt miệng, lại uống một hớp, nét mặt chảy ra.

Thế này thật sự là người so với người làm tức chết người ta! Tần Mặc thế nào mà làm cái gì chỉ cần một lượt đã lên tay nhanh như vậy, hơn nữa lại còn làm tốt như vậy nữa chứ! Tô Song Song không nhịn được lầm bầm một câu: “Cái tướng này của anh sắp tới coi như làm được đầu bếp, đoán chừng cũng không sợ bị chết đói rồi.”

Lúc này Tần Mặc vừa lúc nhìn thấy ở trong điện thoại di động, đột nhiên phát hiện Bạch Tiêu vậy mà đã niêm phong lại tất cả số của anh. Tần Mặc lại thử một chút, thở phào một cái, thuận tay ném điện thoại di động sang lên trên ghế sa lon ở bên cạnh.

“Xem ra anh thật sự phải đi làm đầu bếp thôi!” Tần Mặc lầm bầm một câu theo Tô Song Song vẻ không chút để ý gì. Lỗ tai nhỏ của Tô Song Song dựng lên, nhưng mà vẫn không thể nghe được anh vừa nói gì, vội vàng tiến tới.

Tô Song Song liếc mắt nhìn Tần Mặc, từ sau lưng cô vòng tay quanh cổ của anh, ghé sát mặt mình vào gần sát mặt của Tần Mặc, cánh tay khẽ dùng sức, bắt đầu ép hỏi: “Anh mới vừa nói cái gì đó? Nhỏ giọng như vậy, không hề giống như tính cách của anh một chút nào hết, nói! Không chịu nói nhận tội…, trực tiếp sẽ hành quyết anh ngay tại chỗ!”

Tần Mặc trực tiếp xoay người lại, kéo Tô Song Song từ phía sau ra. Tô Song Song chỉ cảm thấy một cuộc trời đất lật chuyển, choáng váng đầu hoa mắt, thời điểm lấy lại tinh thần thì đã thấy mình đang nằm trên ghế sa lon, thân thể bị áp dưới thân hình của Tần Mặc.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, không lộ biểu cảm gì nói: “Em muốn hành quyết anh như thế nào đây?”

“Cái đó… Không có gì! Đúng rồi! Có gì!” Tô Song Song hốt hoảng nhìn hướng bên cạnh, muốn cười ha hả cười đùa cho qua, nhưng đúng là cô lại vừa nhớ tới chuyện quan trọng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tần Mặc thấy Tô Song Song nghiêm túc, chống đỡ nhổm người dậy, ngồi xuống ở bên cạnh cô. Tô Song Song vội vàng móc từ trong túi áo ra ba chiếc thẻ tín dụng, đặt ở trên bàn.

Tô Song Song lại cầm lấy tất cả mấy chiếc thẻ đẩy về hướng Tần Mặc ở bên này, nói: “A Mặc, chỗ này nguyên vốn cũng là tiền của anh, những số kia tiền mặt kia em giữ lại để chi dùng trong nhà, còn quyền hành đối với số tiền còn dư lại đây em liền giao cho anh!”

Tần Mặc nhìn ba chiếc thẻ tín dụng trên bàn, túm tất cả lại đẩy trở về phía Tô Song Song bên này, tâm tình không chút biến động, trả lời: “Truyền thống của nhà chúng ta tài chính là do vợ quản nghiêm, tiền cứ giao cho em là tốt nhất.”

“…” Tô Song Song tiến tới, còn muốn nói điều gì, Tần Mặc vuốt vuốt đầu của cô, đứng dậy, đi về hướng cửa ra vào: “Anh đi ra ngoài giải quyết chuyện của công ty một chút, em cứ ngồi chờ đợi ở nhà là tốt rồi.”

“A! Hả?” Thời điểm Tô Song Song phản ứng kịp, thì Tần Mặc đã mang giày đi ra ngoài. Tô Song Song ngồi lặng đi ở trên ghế sa lon, nhìn ba chiếc thẻ tín dụng để trên mặt bàn trà kia, có chút mơ hồ.

Tâm tình của cô xuống thấp, cầm ba chiếc thẻ tín dụng kia lên, quơ quơ, sau đó lại co rúc thân hình mình lại thành một đoàn, không kiềm chế được sự suy nghĩ, hẳn là không phải là do mình đã làm quá mức, nên đã gây tổn thương tới lòng tự trọng của Tần Mặc đó chứ?

Tô Song Song kêu ai da một tiếng, nắm chặt ở trên ghế sa lon lăn qua lộn lại. Trong chốc lát

loading