Một nhà dưới chân núi - Trang 54

Chương 54

Một người một ngựa một sói đứng yên nhìn hỏa hoạn, cây cối xung quanh dần dần bị đốt đến, ánh lửa chiếu rọi tạo nên những cái bóng cô độc, giống như mấy hình cắt màu đỏ trong đêm tối.

Đang lúc này, Vô Mạt đang nhíu mày chợt động , xung quanh giống như có âm thanh lạ thường gì đó vang lên.

Khứu giác của sói cực nhạy bén, con sói bị thương bên cạnh hiển nhiên cũng phát hiện, dỏng lỗ tai tỉ mỉ lắng nghe.

Vô Mạt nhắm mắt lắng nghe, rất nhanh, ánh mắt bén nhọn của hắn đã nhìn chằm chằm vào nơi nào đó.

Đó là một tảng đá lớn, tảng đá đó cách hỏa hoạn một khoảng, còn có một đỉnh nhọn hướng về phía con đường xuống núi.

Vô Mạt cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Người nào trốn ở bên trong kia, còn không mau ra ngoài!”

Hắn cầm đao mà đứng, tóc đen nhờ ánh lửa chiếu rọi lóe ra tia sáng đỏ, tấm lưng mạnh mẽ toát đầy mồ hôi nóng rực, đôi mắt bén nhọn bắn về phía mấy người đang ẩn thân kia, giọng nói không giận mà uy vang lên trong đêm tối vô cùng có khí phách.

Dã Lang tru lên một tiếng, trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng xanh tối phẫn hận. Nó tuy là một động vật, nhưng cũng biết, những người đang ẩn thân này chính là thủ phạm gây ra trận hỏa hoạn, là kẻ thù hại chết vô số huynh đệ tỷ muội của nó!

Sau tảng đá lớn, mấy bóng đen dần dần đi ra, từng người một cầm chặt đao kiếm, mặc trang phục thường thấy của người ngoại tộc.

Dã Lang thấy vậy, lúc này đang định nhào tới, Vô Mạt đưa tay ngăn cản, nó mới mạnh mẽ dừng lại bước chân, nhưng ánh mắt khi nhìn mấy người kia cơ hồ đều bắn ra sự phẫn nộ muốn đem bọn họ cắn nuốt cho sảng khoái.

Vô Mạt lạnh lùng quét mắt nhìn mấy người, trầm giọng hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là ai, tại sao muốn xông lên Núi Thượng Cổ phóng hỏa?” Lúc này, Vô Mạt tuy nắm chắc 99% là do mấy người này phóng hỏa, nhưng vẫn phải thử dò xét một phen.

Quả nhiên, kẻ lực lưỡng nhất trong mấy người kia nghe vậy nhìn Vô Mạt cười lạnh một tiếng: “Ngươi quản được chúng ta là người nào sao, cũng chỉ là một cây đuốc mà thôi.”

Đôi mắt Vô Mạt bắn ra tia sáng khát máu, nhưng lại nhanh chóng bị ẩn đi, nhạt giọng nói: “Trời lạnh như thế này, khuya khoắt chạy lên núi đốt một cây đuốc, những vị huynh đài này thật có nhã hứng.”

Đọc FULL truyện tại đây

Đại hán vạm vỡ cầm đầu kia cười ha ha: “Ngươi muốn hỏi cái gì, cứ hỏi là được.” Hắn dừng cười, cầm kiếm trong tay xoay một vòng thuần thục, lúc này mới nhìn Vô Mạt, hả hê nói: “Dù ngươi muốn biết nhiều hơn nữa, hôm nay cũng đừng mơ tưởng đi xuống khỏi Núi Thượng Cổ này!”

Vô Mạt nghe vậy, giận quá hóa cười, rất hoà nhã hỏi: “Tại sao?”

Đại hán kia cười, ánh mắt nhìn Vô Mạt giống như đang nhìn một người chết: “Không cần biết ngươi là ai, ngươi đã thấy chúng ta phóng hỏa, vậy thì tuyệt đối không thể bỏ qua cho ngươi!”

Nam nhân có đôi mắt nhỏ ở sau lưng đại hán kia nhìn chằm chằm Vô Mạt, cau mày nói: “Đại ca, đừng cùng hắn nói nhảm.”

Đôi mắt u ám của Vô Mạt quét về phía nam nhân mắt chuột kia: “Ta đã phải chết, chẳng lẽ còn không thể làm rõ lí do vì sao thành quỷ?”

Đại hán vạm vỡ ý bảo nam nhân mắt chuột kia lui ra, hướng về phía Vô Mạt nói: “Quy của giết người của ta luôn luôn phải nói rõ ràng . Có người ra một số lượng vàng lớn muốn chúng ta tạo một đám cháy. Còn nói nếu trên Núi Thượng Cổ có người nào nhìn thấy chúng ta, cũng đều phải giết, giết thêm một người là 500 vàng.”

Vô Mạt nghe xong, không nhịn được nhíu mày nói: “Rốt cuộc là ai, hào phóng như vậy, thế nhưng lại ra một lượng vàng lớn như thế chỉ vì muốn các ngươi chạy tới đây phóng hỏa?”

Đại hán cười hắc hắc: “Chuyện này ta cũng không rõ lắm, chỉ biết nam nhân kia hình như cưới nữ nhân người Vọng Tộc các ngươi làm nương tử.”

Nam nhân mắt chuột kia nhíu chặt chân mày, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm cung tên sau lưng Vô Mạt, lôi kéo đại hán nói: “Đại ca, người này không đơn giản, bớt nói đi, chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian giết hắn đi.”

Vô Mạt đã đoán ra chủ mưu của việc phóng hỏa này là ai, cũng không muốn nói nhảm nữa, tay hắn giơ về sau lưng, lấy tên ra, trong nháy mắt đã lắp tên vào cung.