Một nhà dưới chân núi » Trang 49

Chương 49

Vô Mạt cùng Tề tiên sinh kề gối nói chuyện, bỏ đi cách ngại xưa nay của tộc, hai người nói chuyện cực kỳ hợp ý, hàn huyên tới đêm khuya, tán gẫu xong Vô Mạt cảm thấy thu được rất nhiều lợi ích, giống như mở ra một cửa sổ chưa từng thấy. Buổi tối hôm đó về đến nhà, ngay cả hứng thú trêu đùa Bán Hạ cũng bỏ qua một bên, chỉ là nằm nghiêm túc suy tư chuyện này. Bán Hạ đau lòng hắn, nói rõ ngày mai còn có việc, nên nhanh chóng ngủ đi, nếu không thân thể sẽ không chịu nổi. Bất quá Bán Hạ phát hiện nói cũng vô ích, người này giống như không nghe thấy lời mình.

Ngày thứ hai, Bán Hạ cho là hắn sẽ tinh thần uể oải, ai biết người ta khoác thêm áo da hổ, cầm dao cạo tiện tay cạo chòm râu mới mọc đêm qua, lại dùng sợi dây buộc tóc lại, lập tức tinh thần phấn chấn đi ra ngoài.

Tộc Trưởng Vô Mạt triệu tập toàn bộ tráng đinh của toàn tộc, mở một đại hội, phân phó rất nhiều công việc.

Thứ nhất, trong tộc chia ra một vài tráng đinh, lên núi hái dược liệu quý giá, dược liệu này không phải giữ lại chữa bệnh trong tộc, mà muốn bán đi đổi bạc. Dĩ nhiên, bạc, đó đồ dùng ở bên ngoài, Vọng Tộc không có người ham muốn thứ này, bạc dùng để đổi sắt thép, đổi hạt giống các loại .

Thứ hai, tiếp tục phái tráng đinh ngày đêm canh giữ con đường quan trọng lên núi, nếu thấy nhân vật khả nghi, nhất định phải nhanh chóng bẩm báo Tộc trưởng, chuyện này liên quan hệ đến an nguy của Lang Tộc, người canh giữ cần phải tận tâm tận lực.

Thứ ba, phái người ra ngoài tìm kiếm Nghênh Xuân. Chỉ vì Nghênh Xuân là khuê nữ Vọng Tộc, bây giờ điên rồi, một là sợ nàng ở bên ngoài chịu tội, hai là sợ nàng một khi tỉnh táo lại, sẽ đem bí mật của thần miếu và Vọng Tộc nói cho những người khác nghe.

Ba chuyện nói ra, trừ chuyện thứ nhất, hai chuyện còn lại mọi người đều đồng ý.

Điều thứ nhất nếu ai có dị nghị, thì tất cả lưu lại, không cần về nhà, Tộc trưởng bắt đầu khai thông, thuyết phục từng người, cuối cùng mỗi người đều gật đầu, rối rít bày tỏ Tộc trưởng thánh minh, ủng hộ tất cả quyết định của Tộc trưởng.

Mộc Dương trong lòng dĩ nhiên không phục, nhưng hắn gần đây bị phụ thân quát mắng rất nhiều, mắt thấy phụ thân cũng ở đây, không dám nói gì, không thể làm gì khác hơn là cũng đồng ý theo.

Phân phó xong xuôi, Vô Mạt tìm Hậu Viêm, cùng Hậu Viêm thương lượng, sau đó quyết định để cho hắn đi ra ngoài lần nữa tìm Nghênh Xuân.

“Bây giờ ở bên ngoài có rất nhiều tin tức về Vọng Tộc chúng ta, ta vẫn hoài nghi có liên quan đến chuyện hôm đó. Lúc ấy quan binh mặc dù nhiều, nhưng đầu tiên bọn họ không biết nhiều về Vọng Tộc, thứ hai không có thâm thù đại hận, tổng không đến nỗi lại nói ra lời đồn như thế, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có vị hôn phu của Nghênh Xuân là có khả năng nhất. Ngươi tìm được bọn họ, tìm hiểu rõ ràng, sau đó thử đưa Nghênh Xuân về thôi.” Vô Mạt ủy thác trách nhiệm nặng nề cho Hậu Viêm.

Hậu Viêm đi ra ngoài một chuyến, đang cảm thấy mới mẻ, nhận được mệnh lệnh này cũng rất hưng phấn, tự nhiên luôn miệng đồng ý.

Vô Mạt giao phó xong nhiệm vụ, lại đi tìm Tề tiên sinh, xin Tề tiên sinh ở bên ngoài hỏi thăm giúp, Tề tiên sinh tự nhiên đồng ý. Vừa vặn Tề tiên sinh ở bên ngoài cũng có chút manh mối, liền muốn cùng Hậu Viêm rời đi.

Đêm đó Hậu Viêm về đến nhà, nói với cha mẹ về nhiệm vụ Tộc trưởng đại nhân mới giao, bọn họ nghe cũng rất mừng rỡ, cảm thấy đây là Tộc trưởng đại nhân trọng dụng. Hậu Viêm nói chuyện cùng cha mẹ xong, thì cùng Mộc Oa trở về phòng. Nếu như nói hắn hiện tại có cái gì không như ý, đó chính là không nỡ bỏ Mộc Oa ở nhà một mình.

Hắn lưu luyến lôi kéo Mộc Oa hỏi: “Ta ngày mai lại phải đi rồi, nàng ở nhà phải hiếu thuận cha mẹ, nhớ nghĩ tới ta.”

Mộc Oa nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: “Ta sao phải nhớ chàng, mới không muốn đấy.”

Hậu Viêm đem nàng ôm chặt lấy, hung hăng dùng ép nàng vào lòng: “Nàng có thể không nhớ ta…ta cũng không tin nàng không nhớ nó!”

Mộc Oa mặt nhất thời đỏ bừng, dùng sức đẩy Hậu Viêm một cái, lại không đẩy ra, không thể làm gì khác hơn dựa vào trong lòng hắn, xì một tiếng khinh miệt nói: “Ta mới không nhớ nó đâu rồi, không có nó càng tĩnh tâm!”

Hậu Viêm thấy nàng tai đều đỏ, cảm thấy rất thú vị, liền ở bên tai nàng thổi một cái, nhỏ giọng nói: “Nàng đã nói như vậy, ta càng muốn nàng biết sự lợi hại của nó!” Nói xong liền chợt ôm ngang nàng lên, vứt nàng lên giường.

Mộc Oa thiếu chút nữa thét chói tai ra tiếng, e sợ kinh động cha mẹ ơ phòng bên nên liều mạng cắn môi nhịn lại.

Hậu Viêm thấy vậy, vội nhào tới, bắt đầu tận tình thi triển thủ đoạn, cuối cùng ép Mộc Oa liên tiếp cầu xin tha thứ mới bỏ qua.

=== =====

So sánh với Hậu Viêm cùng Mộc Oa khí thế ngất trời, Vô Mạt lại cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Hắn trước kia một ngày không thể không có chuyện phòng the, một ngày không làm liền cảm thấy khó có thể hóa giải. Nhưng bây giờ, thế nhưng hắn lại không thể làm.

Hắn thất bại mà nằm ở nơi đó, chỉ thấy Bán Hạ nằm nghiêng bên cạnh, tiểu A Thủy đang vùi đầu trong ngực nàng bú sữa. Nếu là nàng vẫn ăn thì cũng thôi đi, hắn có thể nhân lúc nàng ăn no ngủ mất đem vật nhỏ này để ở một bên, mà có thể có cơ hội làm việc.

Nhưng bây giờ thì sao, A Thủy của chúng ta căn bản cũng không ăn no, người ta ngậm, ăn một miếng, chơi ba cái, tỷ như đưa tay mập đi kéo tóc của mẹ …, lại tỷ như dùng Bàn chân đạp bụng mẹ chơi nữa, dù sao đối với đứa bé nho nhỏ mập mạp như nàng mà nói, ở bên mẹ vui đùa cùng ăn cơm là vui vẻ nhất, là nơi vĩnh viễn chơi không ngán ăn không ngán.

Nơi tốt như vậy, nàng không nỡ rời khỏi đấy.

Thử đem lấy nàng lấy ra đi, tay vừa đụng vào, nàng liền bắt đầu cao giọng gào khóc, so sói tru trên núi thì trong trẻo non nớt dễ nghe hơn, nhưng lực chấn nhiếp tuyệt đối không thua kém, tuyệt đối có thể dẫn tới ánh mắt khiển trách của Bán Hạ, còn chưa nói đến có thể đưa tới A Nặc ở bên ngoài tới nghi ngờ hỏi: “Thúc thúc, A Thủy không sao chứ?”

Đọc FULL truyện tại đây

Đây mới là cục diện khó xử nhất!

Thật vất vả, Vô Mạt nghĩ đau cả đầu, rốt cuộc A Thủy cũng ăn no, nâng cao cái bụng tròn xoe, nấc một cái thật to, phía dưới thả một cái rắm, sau đó lăn một vòng nghiêng người đưa lưng về phía hai người bắt đầu đi ngủ.

Vô Mạt cẩn thận chuyển đến cạnh Bán Hạ, bàn tay thô ráp trong bóng tối im lặng vuốt ve, đầu tiên là tìm được nơi đầy đặn tròn trịa nắm trong tay. Bởi vì mang thai, ngực của nàng càng đầy đặn, nắm trong tay nặng trĩu. Vô Mạt vỗ về chơi đùa, chợt cười nhẹ một tiếng, hơi thở nóng rực tiến tới bên tai nàng, nhỏ giọng nói: “Ta nghĩ chỉ tính có một mình A Thủy thôi, nếu là sinh hai đứa, là không được.”

Tuy nói A Thủy là nữ nhi, nhưng nàng và Vô Mạt cũng đều không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, vì vậy muốn một hay hai con, Bán Hạ cũng không để ý. Nhưng lúc này nghe Vô Mạt nói như vậy, nàng ngược lại kinh ngạc: “Nếu có hai đứa thì sao?”

Bàn tay Vô Mạt đầy vết chai sần vuốt ve hai bên ngực trắng mềm, nói giọng khàn khàn: “Lớn hơn chút nữa, ta đây tay đều bắt không nổi nữa rồi.”

Bán Hạ nghe xong lời này, trên mặt ửng đỏ: “Chàng bây giờ càng ngày càng không có đứng đắn, toàn xoay lòng vòng nói mấy lời vô vị.”

Ánh trăng xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu lên mặt Bán Hạ, Vô Mạt chỉ thấy khuôn mặt như bạch ngọc của nàng phiếm ánh sáng phấn hồng lộng lẫy, đẹp đẽ động lòng người, suy nghĩ trong lòng giống như bị cái gì xẹt qua, vừa ngứa vừa đau, hắn ôm nàng vào trong ngực, để cho ngực nàng dán chặt lên lồng ngực cường tráng tản ra nhiệt lực của bản thân. Khi hai người hô hấp liền cảm nhận rõ chuyển động của người kia truyền lại.

Vô Mạt hơi dùng sức, ép eo của nàng cũng dán chặt dục vọng bành trướng phía dưới của mình. Bán Hạ cảm thấy cảm giác cứng rắn quen thuộc, sao lại có thể không biết hắn đang nghĩ chuyện gì, nhìn A Thủy ngủ say bên cạnh, bất giác đỏ mặt, cúi đầu vào lồng ngực khỏe mạnh của hắn nhỏ giọng nói: “Chàng cũng phải cẩn thận chút, chớ quấy rầy A Thủy.”

Vô Mạt khàn khàn cơ hồ không phát ra được âm thanh: “Đó là tự nhiên, ai dám đi trêu chọc Tiểu Tổ Tông đó chứ.”

Bán Hạ cũng muốn làm, liền chủ động tiến lên, nhẹ nhàng đung đưa eo, lại cọ cọ ngực, nàng biết hắn thích nhất mình làm như vậy. Quả nhiên, chỉ cọ xát mấy cái, thứ cứng rắn đâm vào mình liền bắt đầu dựng thẳng hơn, đó là dục vọng hạ thân đang kêu gào không kìm nén được nữa, trêu chọc kiều đồn.

Vô Mạt hít vào một hơi, bàn tay thô lệ đưa tới hạ thân nàng, cẩn thận dò xét, lại thấy nơi đó giống như con trai vừa mở vỏ, chảy ra nước trong suốt, biết nàng đã chuẩn bị xong, liền nâng cao dâng trào muốn đi vào.

Đang lúc muốn đi vào, hắn dừng lại một chút, chợt cúi đầu ở bên tai nàng nói: “Ta thật ra rất nhớ những ngày chúng ta mới vừa thành thân, không bằng thử một lần?”

Bán Hạ bắt đầu còn chưa hiểu ý kia, đợi đến Vô Mạt đè mình xuống chăn da hổ thì mới phản ứng lại, không khỏi cắn môi nói: “Đừng, thế này động tĩnh quá lớn, đánh thức A Thủy mất.”

Vô Mạt nghe vậy, cũng lo lắng, ngắm nhìn A Thủy, chỉ thấy nàng nằm trên chăn da cáo ngủ say sưa, liền không cố kỵ nữa.

Ánh trăng như nước , Vô Mạt để tiểu nữ nhân quỳ tại mép giường, dáng người thướt tha bày ra trên chăn da hổ vàng đen, tiểu cô nương kín kẽ dịu dàng ở trên chăn đầy hơi thở rừng núi cuồng dã tỏa ra mị hoặc mê người.

Vô Mạt vốn chỉ là tâm huyết dâng trào thôi, thế nhưng một khắc này, hắn chợt bắt đầu hiểu tại sao trong núi rừng động vật đều thích áp dụng cái tư thế giao hợp này. Hắn chậm chạp tiến lên, bàn tay nắm vòng eo mảnh khảnh của Bán Hạ đang nhẹ nhàng run rẩy, cúi đầu trầm ngâm, để nhục côn khổng lồ tiến lên, đâm vào nơi thâm u kia, chậm chạp dùng sức, từng chút một đẩy vào. Nhìn chằm chằm vào khẩu huyệt giống như vỏ trai kia chậm rãi nuốt mình vào, trên trán hắn dần dần xuất mồ hôi, thân thể bị hắn giam cầm dưới thân đã phát tiếng rên khó có thể ức chế. Vô Mạt nhắm hai mắt, tinh tế thưởng thức khoái cảm mà lối đi nhỏ hẹp kia co rút lại mang đến. Bán Hạ dĩ nhiên đã không cách nào nhịn được, nàng và Vô Mạt từ trước đến giờ đều là dùng tốc độ gió lớn quét cỏ giải quyết dứt khoát, khiến nàng thần hồn điên đảo muốn ngừng mà không được, làm sao từng dùng cái loại cẩn thận hành hạ này chứ?

Bán Hạ khó nhịn lần nữa giãy dụa eo, nằm đó đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Chàng nhanh lên đi, ta không chịu nổi.”

Động tác của nàng khiến cho lối đi kia cũng chuyển động theo, miệng nhỏ co rút làm Vô Mạt thiếu chút nữa đầu hàng, may mắn được hắn nhẫn lại được, đợi tập trung ý chí, hắn cũng không nhịn được cắn răng khàn khàn giọng nói: “Nàng mới vừa như vậy, ngược lại cực tốt, nếu thêm mấy cái nữa, ta sợ là muốn chết ở trên người nàng rồi.”

Bán Hạ vốn buồn bực hắn chỉ ở trong thân thể mình mà không nhúc nhích , phải biết nàng bây giờ cũng không phải tiểu nương tử xấu hổ mới vừa thành thân, sớm cùng hắn trải qua bao phen lăn lộn, bàn tay thô lệ kia, lửa nóng cứng rắn kia chỉ cần hơi trêu chọc một chút, thân thể của nàng tự nhiên liền nhớ lại , không nhịn được mà muốn nhiều hơn.

Lúc này nghe hắn nói như vậy, không khỏi cắn môi, cũng không nói gì, chỉ là vụng trộm cố ý lay động vòng eo, khiến thứ chôn trong thân thể mình sống không yên ổn!

Vô Mạt vốn dĩ là cố nén khí huyết mãnh liệt, lúc này sao có thể chịu được hành hạ như vậy, nhìn hai cánh hoa tuyết sắc đang ngậm côn thịt màu đỏ của mình nhẹ nhàng đung đưa, tròng mắt tối tăm, hô hấp dồn dập, chợt dùng sức cầm eo của nàng chuyển động.

Phá đất mà vào, xâm nhập thủ phủ, đột nhiên rút lui, lại tiến công lần nữa, không vào chỗ sâu nhất, thề không bỏ qua, trong nhất thời mật nước văng khắp nơi, vang lên tiếng động dâm mĩ, tiểu nữ nhân phía dưới đầu tiên cắn môi chịu đựng, sau đó không nhịn được than nhẹ ra tiếng, sau đó liền khẽ khóc, run giọng xin: “Chàng chậm một chút, đừng. . . . . . Đừng làm ra động tĩnh lớn như vậy. . . . . .”

Vô Mạt cũng không ngừng, chỉ một lòng công thành, toàn bộ tiến vào, một mình xâm nhập, vì vậy tiếng khóc của tiểu nữ nhân lại đổi âm, trong miệng nói: “Chàng nhanh lên, mau mau . . . . . . Nhanh xong chuyện một chút . . . . . .”

Vô Mạt mặc dù không lên tiếng, nhưng hơi thở nặng nề giống như dã thú đã sớm vang lên trong phòng, lúc này hắn dùng lực nâng cao thắt lưng tráng kiện, để cho vật cứng hùng vĩ của mình ma sát trong thông đạo ướt át mềm mại đó, ra vào, đông xông tây đụng, trước sau chấn động.

Một khắc cuối cùng, giống như lên đến ngọn núi cao nhất, hắn trợn to hai mắt, cấp tốc rút ra, bắn ra bên ngoài.

Bán Hạ thoả mãn híp mắt lại, không còn chút sức lực nào nằm bẹp trên chăn da hổ. Vô Mạt từng nói qua không để cho mình mang thai tiếp, hắn sợ khi mình sinh con thứ hai sẽ gặp chuyện nguy hiểm giống như Nhẫn Đông.

Chuyện này với Bán Hạ mà nói, cũng không sao cả, vì vậy cũng không ngăn cản Vô Mạt làm như vậy.

Nàng nằm yên mơ hồ nghĩ tới, trước hết để cho hắn như vậy đi, về sau sẽ nghĩ cách muốn một đứa nữa, A Thủy về sau dù sao có vị huynh đệ tỷ muội thì tốt hơn.

Nghĩ như vậy, nàng thế nhưng nằm ngủ thiếp đi, nàng gần đây làm rất nhiều việc, quá mệt mỏi, huống chi bây giờ đã muộn rồi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Vô Mạt lau dọn thân thể hai người, thấy Bán Hạ đã ngủ thiếp đi, đau lòng xoa xoa gương mặt của nàng, để cho nàng tựa vào ngực mình ngủ tiếp, mà chính hắn nằm ngửa ra, nhìn trăng sáng phía tây ngoài cửa sổ, làm thế nào cũng không ngủ được. Gần đây hắn đang làm vài việc lớn ở trong tộc, thật ra thì làm như vậy sau này đưa Vọng Tộc tới con đường nào, chính hắn cũng khó mà dự liệu. Đêm khuya yên tĩnh, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.

Chính hắn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghĩ tới ngày mai còn có rất nhiều chuyện phải làm, liền cố đi ngủ.

======

Ngày thứ hai, Hậu Viêm đi cùng Tề tiên sinh lên đường, rất nhiều tộc nhân đều đến tiễn. So với lần đầu tiên Hậu Viêm lên đường, mọi người lúc đó còn thấy lạ cũng khó hiểu, lần này lại có thêm một chút mùi vị mong chờ. Người Vọng Tộc đều hiểu rõ rồi, bọn họ tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ chuyện chà đạp thần miếu, thành bảo vật người ngoài mơ ước, nghe nói có tài bảo và bảo kiếm ở trong đó có thể đoạt được thiên hạ cùng với miệt thị thiên hạ.

Người Vọng Tộc không tin điều này, cho dù tin, cũng không có ai dám can đảm đi vào trong thần miếu lấy đồ. Thần miếu là do người Vọng Tộc ngàn năm hương khói, đó là thánh địa người bình thường tuyệt đối không thể bước vào, bọn họ tình nguyện ở chỗ này gặp cảnh khốn cùng cũng tuyệt không dám mạo phạm .

Đáng tiếc bọn họ không dám, cũng không có nghĩa là người ngoài không dám, ý của Tộc trưởng đại nhân đã rất rõ ràng, Thủ Hộ Thần miếu không thể nào vĩnh viễn dựa bầy sói, bọn họ nếu không tự mình cố gắng, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ có người đạp lên thi thể của bọn họ tiến vào trong thần miếu.

Những người trẻ tuổi trong tộc đều theo Vô Mạt phân thời gian ngày đêm luân phiên, có trực thần miếu , cũng có thủ hộ đường lên Núi Thượng Cổ. Những ai không trực ban, đều chăm chỉ luyện tập bắn tên. Có người bởi vì làm những thứ này, lại khiến cho trong nhà không còn lương thực, đang lúc rầu rĩ, hàng xóm nghe nói, liền vội vàng đưa tới thịt khô và ngô.

Sắp đến lúc nguy nan, đồng tâm hiệp lực, người Vọng Tộc đều cùng một cội sinh ra, bọn họ nếu không giúp đỡ lẫn nhau, làm sao có thể sinh tồn ngàn năm ở chân núi Thượng Cổ nơi bao người mong ước này đây.

Bán Hạ rất nhanh nghe được tin tức này, nàng thấy Vô Mạt bận rộn công việc, liền tìm mấy phụ nhân nhàn hạ trong tộc, đều là người có con đã hơi lớn có thể tự chơi đùa, trong đó có cả Dã Hoa nương tử. Nàng dẫn mọi người đi tới sơn động sau nhà mình, đợi đến khi mọi người đi vào nhìn, đều lấy làm kinh hãi.

“Bán Hạ, nhà ngươi làm sao có nhiều thịt khô như vậy?” Sống nơi hoang dã vốn là mỗi ngày khó khăn, làm sao lại có nhiều lương thực dự trữ như vậy.

Bán Hạ cười: “Thật ra đều là do trước kia Vô Mạt lên núi săn thú đó, ta sợ hỏng, liền ướp muối phơi khô cất vào trong đây. Gần đây trong tộc có đại sự, nam nhân lên núi săn thú thiếu, sợ mọi người thiếu lương thực, những thứ này vừa khéo có chút công dụng.”

Dã Hoa nương tử thấy, không khỏi nói: “Bán Hạ, như vậy cũng không tốt, đây đều là do ngươi và Tộc trưởng tân tân khổ khổ để dành được, vẫn nên giữ lại đi, chúng ta tuy nói có chút khó khăn, nhưng không đến nỗi thực sự bị đói a.”

Bán Hạ nhìn mọi người, cười nói: “Ta hỏi các ngươi, thần miếu kia có phải là thần miếu của tất cả chúng ta hay không?”

Các vị phụ nhân liếc mắt nhìn nhau, tự nhiên gật đầu nói: “Đúng vậy, đó là thần miếu của tất cả chúng ta.”

Bán Hạ nói tiếp: “Đã là thần miếu của tất cả mọi người, mọi người đồng tâm hiệp lực bảo vệ nó, vốn là nên có nhân lực ra nhân lực, có khẩu phần lương thực thì góp khẩu phần lương thực. Hôm nay Vô Mạt thân là Tộc trưởng, trong nhà hắn có cất giữ rất nhiều khẩu phần lương thực, lại thấy tộc nhân ăn không đủ no bụng đi Thủ Hộ Thần miếu, các ngươi nói, Vô Mạt như vậy có thể là Tộc trưởng sao?”

Mọi người đều không nói gì nữa, nhao nhao gật đầu, một người trong đó liền nói: “Bán Hạ, ngươi nói đúng, hôm nay đại nạn đã tới, cả thôn chúng ta chính là người một nhà, nếu đã là người một nhà, đừng nói mấy lời khách sáo này nọ nữa. Hôm nay ngươi vừa muốn chúng ta lấy những lương thực này, chúng ta cũng không khách khí, ngày sau Vọng Tộc có chuyện gì, chúng ta cùng nhau gánh vác!”

Bán Hạ nhìn sang, chỉ thấy người nói lời này chính là mẹ của Đào Tử ở đầu thôn đông, lúc này nhớ tới nàng là người có đảm lược ( sáng suốt + can đảm), thường ngày phu quân của nàng cũng phải nghe lời nàng nói. Bây giờ thấy nàng có thể nói ra những lời này, nghĩ đến quả nhiên không phải giả, lập tức liền nói: “Mẹ của Đào Tử nói rất đúng, chúng ta đều là con cháu Lão tổ tông Địa Nô, vốn là người một nhà.”

Dã Hoa nương tử thấy mọi người nói như vậy, cũng cười theo, chỉ vào lương thực trong sơn động nói: “Bán Hạ đã nói chúng ta đều là người một nhà, đã là người một nhà, vậy còn khách khí cái gì, nhanh đem những thứ này chuyển đi, lát nữa mang đến đầu thôn chia cho mọi người.”

Vì vậy mấy vị Nương Tử Quân nỗ lực, đem thịt khô và ngô mang ra, chỉ chừa lại một ít cho Bán Hạ giữ lại. Đợi đến khi chuyển ra xong, theo danh sách trong thôn, chia làm từng phần, do Dã Hoa nương tử đi khắp nơi thông báo cho mọi người đến nhận phần.

Mọi người nghe nói chuyện này, bắt đầu cũng có chút băn khoăn, cũng có nhà còn có chút lương thực dứt khoát nói không cần, nói là để lại cho những nhà không còn lương thực. Bán Hạ cũng đồng ý, liền để mọi người người nào cần thì tới lấy là được.

Đa Hồn nghe nói chuyện này, liền nhờ Mộc Oa chăm sóc Thạch Đản , lại bảo Mộc Oa đem một chút tồn lương lấy ra giao cho Bán Hạ, do Bán Hạ thống nhất phân phối. Có tiền lệ này, nhất thời người trong thôn đều thông suốt, từ đó về sau dứt khoát nhà ai dù săn cái gì, cũng đều giao cho Bán Hạ.

Trong khoảng thời gian ngắn, sơn động sau nhà Bán Hạ cũng thành nơi cất giữ lương thực công cộng của mọi người trong thôn.

Chuyện này vừa ra, người trong thôn tâm càng vững, lại có lão nhân thọ 90 tuổi run rẩy nói, thật ra thì từ xưa đến nay trong tộc có quy củ vài ngày lại lên núi săn tập thể sau đó phân thức ăn vốn chính là sợ sau này, mọi người không đồng lòng nữa, quên mất đạo lý vốn có của người Vọng Tộc ở chân núi Thượng Cổ chính là mọi người đều là một nhà. Hôm nay cũng không phải sợ, cho dù không có quy củ này, mọi người vẫn nhớ trong thân thể chảy cùng một dòng máu, vô luận đến khi nào, người một nhà cũng phải giúp đỡ lẫn nhau .

Buổi tối lúc ăn cơm, Vô Mạt tán thưởng nhìn nương tử mình: “Nàng rất hào phóng nha.”

Bán Hạ xới cho hắn một chén cháo ngô đầy, phía trên cháo còn có một quả trứng chiên vàng óng ánh, trong miệng cười nói: “Còn không phải là vì Tộc Trưởng như chàng sao! Nhưng mà, dù sao chàng sức lớn, biết đánh săn, tổng không đến nỗi làm cả nhà ta đói bụng.”

A Nặc ở bên lùa cơm vào miệng vừa nói: “Bán Hạ thẩm thẩm đừng sợ, A Nặc cũng đã biết săn bắn.”

Bán Hạ thấy bộ dạng nho nhỏ của hắn, lại làm ra hào khí vạn trạng, không hề còn có bóng dáng của bé trai ốm tong teo yếu ớt ngày xưa nữa, ngược lại cười: “Cháu còn nhỏ, về sau sẽ làm được nhiều việc, bây giờ vẫn là đi theo ta học thêm u mấy chữ, tương lai cũng có thể giúp đỡ thúc thúc ngươi.”

A Nặc gật đầu mạnh: “Đó là tự nhiên rồi ! Ta chẳng những phải giúp Vô Mạt thúc thúc, sau này vẫn còn phải bảo vệ tiểu A Thủy của chúng ta!”