Một nhà dưới chân núi - Trang 31

Chương 31: Biến Chuyển

Vô Mạt giữ vị quan đại nhân này bắt ở trong tay, giống như xách một con gà nhỏ đưa hắn tới trước mặt Tộc trưởng.

Tộc trưởng ý bảo Vô Mạt buông quan đại nhân ra, Vô Mạt lúc này mới thu hồi tiểu đao, đem quan đại nhân ném xuống đất.

Đại nhân này cả người run run mà té trên mặt đất, bùn đất hòa vào nước tiểu dính quan bào, trên người đã dơ bẩn không chịu nổi, nhưng hắn vẫn mạnh miệng nói: “Khắp, khắp, trong thiên hạ, đều là vương thổ, ngươi, các ngươi muốn làm gì? Tạo phản hay sao? !”

Tộc trưởng lắc đầu, cúi đầu với vị quan đại nhân đã chật vật không chịu nổi, rồi mới chậm rãi nói: “Đại nhân, người Vọng Tộc chúng ta luôn luôn nghiêm chỉnh làm bổn phận trông coi mảnh đất này, hôm nay tuyệt đối không có ý mạo phạm đại nhân.”

Quan đại nhân nghe được ý tứ trong lời nói của Tộc trưởng, biết cái mạng này của mình có lẽ có thể giữ được, lập tức cố tự trấn định lại, lau mồ hôi nói: “Này, vậy ngươi muốn như thế nào?”

Vô Mạt bên cạnh hừ lạnh một tiếng nói: “Vị đại nhân này, ngươi có biết xung quanh đây tổng cộng có bao nhiêu con sói không?”

Quan đại nhân thấy Vô Mạt nói chuyện, nhất thời co rúm lại, hắn đã phát hiện, người này cả người tràn đầy dã tính, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, tuyệt đối không phải là người dễ chịu, liền vội vàng nói: “Bao, bao nhiêu?”

Vô Mạt ngước mắt, nhìn về Tiểu Hắc cách đó không xa chân trước chạm đất mà đứng, vừa khéo Tiểu Hắc lúc này cũng hơi mở hai mắt nhìn sang.

Bốn mắt giao tiếp, Vô Mạt đáy mắt dâng lên một mảnh ấm áp.

Chỉ là chút ấm áp này sau khi nhìn về phía quan đại nhân kia đã biến mất một chút cũng không có tung tích, hắn lạnh nhạt nói: “Lang Vương phái ra ba bầy sói, từ ba hướng đông, Nam, tây tiến đến, đem nơi này bao vây tới nước chảy không lọt. Mỗi bầy sói có khoảng 400 con sói, cho nên nơi này có hơn 1,000 con sói ——”

Hắn dừng lại, hung dữ nhìn quan đại nhân, nhẹ nhàng nói ra mấy từ tiếp theo: “Một ngàn con sói đang đói bụng, chờ ăn thịt.”

Cái từ “Ăn thịt” vừa ra, quan đại nhân đáng thương nhất thời cảm giác cả người mình đều nhức nhối, hắn nhìn ánh mắt âm trầm của nam nhân trước mặt này, không kìm lòng được lạnh run một cái.

Đúng lúc này, ba con sói lớn kia cũng quét mắt nhìn sang, lúc đảo qua vị quan đại nhân đang ngây ngốc kia trong đôi mắt hiện lên nét hơi khinh thường, xem ra bảo chúng nó ăn thịt cái vị quan đại nhân này, cũng không muốn .

Hắn giật mình một cái, phù phù quỳ xuống trước mặt Tộc trưởng đại nhân, khóc lóc nức nở: “Tộc trưởng, ta là bị một vài tên tiểu nhân hèn hạ đầu độc mới đi đến nơi này, ta chính là vì tham chút vàng thôi, Tộc trưởng đại nhân người tha mạng cho ta đi, sau khi trở về ta nhất định sửa đổi những sai lầm lúc trước, sau khi trở về nhất định chuẩn bị đại lễ đến cảm tạ!”

Lúc này Mộc Dương phía sau chợt lớn tiếng nói: “Tộc trưởng, tuyệt đối không thể tha cho bọn ác nhân này, hôm nay nếu thả cho bọn chúng đi, ngày sau bọn chúng nhất định sẽ tới tìm chúng ta gây phiền toái!”

Tộc trưởng quét mắt về phía sau một cái, Mộc Dương nhất thời im tiếng.

Tộc trưởng đưa mắt nhìn về Vô Mạt bên cạnh: “Vô Mạt, ngươi cho là thế nào?”

Mộc Dương nghe xong lời này, nhất thời hai mắt trợn tròn.

Vô Mạt đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy quan binh mà quan đại nhân mang tới cũng có mấy trăm người, hơi trầm ngâm một chút nói: “Tộc trưởng đại nhân, chuyện này là bởi vì Nghênh Xuân mà có, Vô Mạt cho là cần phải nghĩ cách tìm được Nghênh Xuân, mới có thể cho vị đại nhân này một cái công đạo.” Khi nói đến “công đạo”, đôi mắt sắc bén của hắn quét qua hôn phu của Nghênh Xuân, vị hôn phu này nhất thời cả người rét lạnh, run rẩy một cái.

Tộc trưởng nghe, gật đầu nói: “Không sai, chuyện này nếu bởi vì Nghênh Xuân, chúng ta liền phải tra rõ, cho vị quan đại nhân này một cái công đạo.” Nói xong ông cúi đầu hướng quan đại nhân, cung kính nói: “Không biết đại nhân nghĩ như thế nào?”

Quan đại nhân lúc này còn có thể có suy nghĩ như thế nào, cũng chỉ gật đầu liên tục đồng ý: “Đúng đúng đúng, làm rõ ràng cái vị Nghênh Xuân đó rất cuộc xảy ra chuyện gì, không còn gì tốt hơn, vậy thì xong hết mọi chuyện rồi, đúng đúng đúng.”

Đang nói, chợt nghe một tiếng nói già nua run rẩy vang lên: “Chuyện Nghênh Xuân, ta tới cho các ngươi một cái công đạo!”

Mọi người nhìn sang, chỉ thấy Tô lão cha được Bán Hạ và Nhẫn Đông nâng đỡ chậm rãi đi tới, phía sau còn có A Nặc đi theo.

Thì ra khi Bán Hạ lấy được trường mâu mà Vô Mạt muốn xong khi đang cùng A Nặc trở lại, vừa vặn gặp được Nhẫn Đông đang đỡ cha mình đi đến thần miếu. Tô lão cha hoảng hốt tỉnh lại, nghe nói quan binh vì Nghênh Xuân vây quanh thần miếu, cố ý muốn đến nói rõ ràng, Nhẫn Đông không thể làm gì khác hơn là dìu ông tới đây.

Bán Hạ vốn lo lắng cho an nguy của phụ thân không muốn để ông đến, ai ngờ sau đó chỉ thấy đám sói vây quanh miếu, biết chuyện có biến chuyển, liền đỡ phụ thân đi lại đây. Đợi đến khi đến gần thần miếu, bọn sói biết bọn họ là người Vọng Tộc, lại thả bọn họ đi vào, mà những quan binh kia đã sớm tè ra quần, làm sao còn có hơi sức ngăn trở bọn họ đâu.

Tô lão cha nhìn thấy vị hôn phu của Nghênh Xuân thì vô cùng tức giận, vung tay muốn đánh hắn. Bán Hạ vội ngăn lại: “Phụ thân, cần gì tự mình đi đánh, thân thể người đang yếu, còn cần nghỉ ngơi, nếu người thật sự muốn đánh, nữ nhi thay người đi đánh là được.” Nói xong nàng xoay người nhận lấy trường mâu trong tay A Nặc, hai tay nắm chặt đánh thẳng vào người vị hôn phu của Nghênh Xuân.

Nàng đối với nam nhân này cũng là khí hận , tỷ tỷ vốn chẳng qua là một tiểu cô nương có chút hư vinh thôi, nhưng kể từ khi yêu nam nhân này, lại càng ngày càng kỳ cục, hôm nay cư nhiên giúp người ngoài phản bội tổ tông của mình.

Vị hôn phu của Nghênh Xuân vạn lần không ngờ nữ nhân bụng lớn này dám nói đánh liền đánh, không hề phòng bị cho nên bị trường mâu đánh trúng khiến mặt mũi tím xanh sưng vù đầu óc choáng váng, đau đớn kêu lên một tiếng, đau đến mức trên mặt không còn huyết sắc, nhưng lúc này tình thế không ổn, hắn cũng không có dám phản kháng, không thể làm gì khác hơn vẻ mặt đau khổ đứng im chịu đựng. Đại trượng phu có thể chịu □ chuyện nhục nhã, bị tiểu nữ nhân đánh một trận thì có là cái gì, còn nhiều thời gian!

Đọc FULL truyện tại đây

Mấy người lướt qua hôn phu Nghênh Xuân, đi tới trước mặt Tộc trưởng, bái kiến Tộc trưởng, Tô lão cha rồi mới hướng quan đại nhân nói: “Đại nhân, Nghênh Xuân là con gái lớn của lão, nàng vài ngày trước đúng là lạc đường trong thôn, nhưng người Vọng Tộc tuyệt đối không có khó dễ nàng nửa phần, kính xin đại nhân minh giám.”

Quan đại nhân đầu óc trong nhất thời mềm nhũn chỉ muốn vội vàng chạy trốn khỏi cái nơi quỷ quái này, lúc này sao còn muốn minh giám cái gì, chỉ luôn miệng nói: “Hiểu, hiểu, người làm cha đương nhiên không thể làm hại nữ nhi mình, đều tại ta nhất thời hồ đồ, lầm nghe kẻ gian nói như vậy.”

Tộc trưởng lại nghiêm nghị nói với quan đại nhân: “Đại nhân, tuy nói người có mắt của quan thanh thiên phân biệt rõ đúng sai, nhưng chúng ta vẫn cần phải tìm được Nghênh Xuân, cho người một công đạo rõ ràng.”

Quan đại nhân không ngờ tộc trưởng này lại dài dòng như vậy, hắn sớm nói không muốn dính dáng đến người Vọng Tộc nữa ông ta còn muốn như thế nào nữa? Tại sao không thả mình đi? Nhưng mà hắn cũng không dám nói gì, không thể làm gì khác hơn là vẻ mặt đau khổ nói: “Tộc trưởng, xin hỏi có cách để có câu trả lời thỏa đáng sao?”

Tộc trưởng đại nhân nhìn mọi người xung quanh, ánh mắt đều quét qua con cái của mình bao gồm Phí, cháu chắt của mình bao gồm Mộc Dương Mộc Oa, thậm chí còn có cả thê tử đã đi theo mình hơn nửa đời người nữa.

Ánh mắt của lão mụ mụ, vẫn dừng lại không rời Vô Mạt.

Tộc trưởng đại nhân theo tầm mắt của bà nhìn sang, chỉ thấy ánh lửa dao động, đám sói tứ phía, Vô Mạt giống như thân cây thẳng tắp đứng ở đó, mái tóc đen theo gió vũ động, hắn tựa như một con sói xông vào nhân gian, bộc lộ tài năng, khí thế hào hùng.

Ông nhớ lại con gái út A Thủy của mình, đó là một nữ hài dịu dàng như mặt nước, làm sao lại sinh ra một hài tử cuồng dã như vậy?

Ánh mắt của ông cũng dần dần dời đến Bán Hạ, đó là một cô nương bề ngoài thanh tú, nội tâm mạnh mẽ. Từ lúc nàng còn rất nhỏ, ông đã cảm thấy trên người nàng giống như có ẩn dấu một loại lực lượng thần bí. Có lẽ chính là loại lực lượng kia, khiến cho nàng dũng cảm gả cho Vô Mạt luôn bị người xa lánh kia đúng không?

Ông thở dài một hơi, vuốt chòm râu trắng, trịnh trọng nói: “Vô Mạt, Bán Hạ, các con tới đây.”

Vô Mạt cùng Bán Hạ liếc mắt nhìn nhau, bọn họ không biết vì sao Lão Tộc Trưởng lúc này lại gọi bọn họ đến, nhưng vẫn cùng đi đến trước mặt Tộc trưởng.

Đôi mắt già nua của Tộc trưởng nhìn Vô Mạt toát ra nhuệ khí đặc hữu của người trẻ tuổi, từ ái nói “Vô Mạt, con nên biết, con là đứa bé do con gái út của ta sinh ra.”

Vô Mạt nghe vậy, lông mày lập tức nhăn lại, môi mỏng mím nhẹ, không tình nguyện nói: “Ta biết.”

Trong đôi mắt cơ trí của Tộc trưởng hiện lên đầy vẻ đau thương: “Vậy con có thể gọi ta một tiếng ngoại gia gia hay không?”

Lưng Vô Mạt cương cứng một chút, ánh mắt của hắn dời đi, lại vừa khéo nhìn thấy lão mụ mụ bên cạnh đang nén nước mắt chờ đợi nhìn mình.

Trong đôi mắt hắn thoáng qua một tia khổ sở, nhắm mắt lại, một lần nữa mở ra, hắn cảm thấy Bán Hạ bân cạnh đang nắm tay của mình, cố gắng an ủi bản thân.

Bàn tay Bán Hạ mềm mại ấm áp, điều này làm cho hắn cảm thấy dễ dàng rất nhiều.

Nhưng mà hắn nhìn lão nhân râu tóc bạc trắng trước mắt, lạnh nhạt lắc đầu: “Trước kia người thân của ta là sói, hiện tại chỉ có thêm Bán Hạ.”

Âm thanh của hắn bắt đầu cứng ngắc cố chấp, chỉ là nói đến hai chữ cuối cùng lại hơi trầm xuống.

Gió núi nhẹ nhàng khoan khoái vui lẫn hơi nước thổi qua, xung quanh an tĩnh chỉ có âm thanh đuốc cháy. Một ngàn con sói lẳng lặng đứng ở chân núi, lại chưa từng phát ra một âm thanh nào.

Tiểu Hắc mở đôi mắt xanh lá ra, xa xa nhìn về Vô Mạt.

Bọn họ là cùng uống một dòng sữa, ở cùng một hang sói mà lớn lên là huynh đệ khác biệt.

Khi còn bé cùng nhau chịu đói chịu rét, còn khi nhỏ yếu thì từng cùng nhau chịu đựng những con sói khác khi dễ.

Nó quen thuộc âm thanh của hắn hơi thở của hắn, có thể nghe ra trong lòng hắn bây giờ đang tràn ngập bi ai, đó là đau thương Vô Mạt không nói ra.

Tiểu Hắc ngẩng đầu lên cao ngạo, đôi mắt cô lạnh nhìn về thần miếu cổ xưa mà cũ nát đứng vững trong ánh lửa

Mà lúc này Bán Hạ, không nhịn được thầm thở dài một cái, nàng không đành lòng nhìn thất vọng hiện lên trên mặt Tộc trưởng, cùng với hai hàng lệ trên mặt lão mụ mụ.

Nàng nghĩ tới, chuyện này sau này sẽ từ từ nói với Vô Mạt, trái tim của hắn đối với bên ngoài giống như luôn được bao kín bởi bức tường băng cứng rắn, nếu muốn hòa tan tuyệt không phải chỉ trong một ngày, cũng không thể nóng vội.

Lão nhân chòm râu trắng tuyết thu liễm lại nội tâm thất vọng cùng bi thương, trịnh trọng nói: “Vô Mạt, Bán Hạ, các con xem một chút, nơi này là cửa chính thần miếu.” Nói đến đây thì ngón tay ông chỉ ra phía sau.

Ở sau lưng ông, người Vọng Tộc cầm cầm rìu đá bảo vệ, chính là thần miếu người Vọng Tộc, cũng là thần miếu Núi Thượng Cổ.

Nơi ngón tay của ông chỉ đến, người Vọng Tộc tránh ra tạo thành một con đường.

Tộc trưởng nhìn hai vợ chồng Vô Mạt, trang nghiêm nói: “Hiện tại, hai người các con đi vào, tìm kiếm bên trong rốt cuộc có Nghênh Xuân đã mất tích hay không.”

Ánh mắt của ông quét qua quan đại nhân một bên vẫn đang khiếp đảm: “Nhớ nhìn kĩ một chút, nếu là có, nhất định dẫn nàng ra ngoài.”

Vô Mạt cùng Bán Hạ vạn vạn không ngờ hai người họ lại phải đi vào tìm Nghênh Xuân? Thần miếu không phải chỉ có Tộc trưởng mới có thể đi vào sao?

Nhưng Tộc trưởng không có bất kỳ lời giải thích nào, ông chỉ chỉ nơi đó: “Đi đi.”

Vô Mạt cùng Bán Hạ không thể làm gì khác hơn là gật đầu lên tiếng: “Vâng”