Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn » Trang 11

CHƯƠNG 11: HỤT HẪNG

Ừm! cho shi nói chút nha, từ giờ shi sẽ đổi cách nói chuyện ở đây nhé. Tại shi thấy nếu cứ để An An là người kể thì diễn biến câu chuyện sẽ không hay mấy. Thế nhé! Thành thực xin lỗi vì gián đoạn câu chuyện của mem.

Phong Mạc Tử dường như không kiểm soát được chính mình, cậu hôn An An thật lâu. Còn cô thì đang còn ngạc nhiên quá độ không biết phản ứng ra sao, chỉ biết lấy tay mình cố đẩy cậu ra.

Mạc Tử bỏ cô ra sau đó ôm cô vào lòng thật chặt

-”Boss Phong!Bỏ tôi ra”- An An cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh ngước mặt lên nhìn cậu nói với vẻ đầy tức giận

-”Yên lặng một chút !”- Mạc Tử nhẹ nhàng nói bên tai cô, giọng nói của cậu có vài phần là ra lệnh, Càng ghì chặt cô vào lòng hơn

An An cũng không hiểu tại sao khi nghe cậu nói lại im lặng không quậy nữa, mặc kệ cậu cứ thế ôm cô vào người. Hơi ấm cùng hơi thở đầy nam tính như bao quanh cơ thể cô.

Mạc Tử thấy cô như thế thì mới nói tiếp

-”An An! Đây là lần cuối cùng…”

-”Hả?- An An không hiểu đợt một

-” lần cuối cùng tôi cho phép em được lại gần cậu ta! Hãy nhớ!”

-”Ai? Boss nói gì lạ vậy!”- An An tiếp tục ngu ngơ đợt hai

Phong Mạc Tử chỉ biết cười khổ nhìn cô, sau khi nói chuyện xong với chủ tịch Hồng cậu đã nhanh chóng xuống tìm cô. Nhưng cái cậu thấy không phải là An An nhỏ bé đang đợi mình mà là đang chờ một người khác, người đó có lẽ là Lân.

An An chắc sẽ chẳng biết cậu đã tức điên như thế nào đâu, Mạc Tử dường như chỉ muốn đến kéo cô ra khỏi tên đó rồi dạy cho cô một bài học nhưng cậu đã cố nhịn xuống. Đợi đến lúc cô đi ra ban công cũng là lúc cậu uống khá nhiều rượu.

Mạc Tử đi theo An An, từ đằng xa lại nhìn thấy cô ánh mắt u buồn nhìn xa xăm. Người con gái cậu thích từ lâu nay lại buồn vì một thằng con trai khác, cậu thật sự nhẫn nhịn rất nhiều cho tới khi An An nói rằng cậu đi rất lâu.

Chẳng phải tất cả đều là vì cô sao?

Lúc đó, mọi cảm xúc cậu không còn điều khiển được nữa. Và tới bây giờ Phong Mạc Tử muốn nói muốn làm tất cả những gì có thể để xoa dịu lửa giận của cậu.

-”Tôi thích em!”

—————————-

Reng Reng

An An mệt mỏi với tay tới cái điện thoại đang reo inh ỏi kia,

-”Alo!”- cô nói với giọng buồn ngủ

-”Cô định để tôi chờ tới bao giờ”- đầu máy bên kia hình như đang rất tức giận

Đọc FULL truyện tại đây

Boss Phong!

An An bật người dậy nhìn đồng hồ

6h:30′

A! Vẫn còn sớm mà, Boss làm ơn tha cho tôi đi, tôi buồn ngủ lắm .- An An nghĩ

-”Tôi đang ở trước cửa nhà cô, lệnh cho cô năm phút nữa phải xuống gấp nếu không lập tức nghỉ việc”- người bên kia tiếp tục nói

An An giật mình bay ra khỏi đệm đến cửa sổ nhìn xuống, ôi trời chiếc BMW quen thuộc đó đang đậu trước nhà cô. Boss định gây sự chú ý đấy à!

Mà khoan, có phải Boss vừa nói sau năm phút mà không xuống là cô bị mất việc có phải không?

An An bực mình dùng tốc độ ánh sáng để vệ sinh cá nhân rồi bay ra đó. Boss Phong ác quá lại dám đe dọa đuổi việc cô, thôi thì thời buổi kinh tế khó khăn ráng nhịn vậy. Giờ mà mất việc thì chỉ có nước làm ăn mày thôi.

Sáu phút sau

-”haiizz!”- An An thở dài một hơi trước mặt Phong Mạc Tử

-”Muộn mất một phút ba mươi hai giây, trừ tiền công một tuần”- Mạc Tử vừa nhìn cô vừa nói không cảm xúc

-”Sếp! Chẳng phải chỉ muộn một tí hay sao, với lại vẫn chưa đến giờ làm mà”- An An uất ức nói

Tôi còn chưa kiện sếp vì cái tội phá hoại giấc ngủ người khác mà dám trừ tiền lương tôi , đồ độc ác- An An rốt cuộc cũng chỉ dám nghĩ mà không dám nói

-”không nói nhiều, lên xe”

-”Sếp! Sếp! Sếp tha cho tôi đi, làm sao mới không bị trừ lương”

-”được thôi! nếu ngày hôm cô có thể làm tôi hài lòng”

An An ngơ trước câu nói của Phong Mạc Tử, cái gì mà làm hài lòng cậu ta cơ chứ, thà tôi vác thang lên đánh thiên lôi liệu còn dễ hơn là làm cậu ta vui.

Còn đang suy nghĩ bỗng nghe thấy tiếng của Boss Phong

-”Còn không nhanh lên xe! Cô hẳn rất muốn bị trừ thêm lương”

An An phót lên xe không suy nghĩ nữa

…..

…..

-''Sếp! Chúng ta trễ giờ làm rồi''- An An nhỏ giọng nói, sợ người đối diện mình tức giận

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

-”Sếp! Chúng ta trễ giờ làm rồi”- An An nhỏ giọng nói, sợ người đối diện mình tức giận

-”Cô gọi tôi là gì?”- Phong Mạc Tử dừng ăn, bỏ đũa xuống nhìn vào An An, vẻ mặt nghiêm túc

-”Dạ, thì là sếp”- cô ngây thơ trả lời mà vẫn chưa hiểu

-”Nếu đã là sếp còn ai có thể trừ tiền tôi à?”-nói xong câu này, cậu lại tiếp tục dùng bữa sáng của mình

Ờ phải ha! Ai còn có thể trừ tiền cậu ta nữa, đúng là ngốc- An An nghĩ

Nhìn xuống đồ ăn của mình cô không khỏi khóc không ra nước mắt, lúc nãy bị người ta tống lên xe rồi lại bắt đi ăn sáng. Nhìn đồ ăn được bưng ra mà cô phát giận, bữa sáng của tổng giám đốc có khác, toàn là những thứ thường dân như cô không được ăn. Đã vậy, cô sẽ dốc hết sức mà ăn hết

Chả biết lúc đó làm gì mà cô lại nghĩ tới ngày hôm qua, nhìn sang boss Phong đang ăn rất điềm tĩnh tự dưng lại cảm thấy mặt mình nóng lên

An An cho rằng chắc do Boss say rồi nên mới làm như vậy,vì thế cô cũng không chấp nhặt gì. Ừm! Phải rồi, hôm qua Boss còn nói câu gì đấy mà cô không nghe rõ, tại ở đâu ra một đống pháo bông được đốt bắn lên trên trời rất đẹp nên cô mải ngó.

Đám pháo bông này chắc có lẽ là của Lân và tụi Hồng Yên. Nhìn Boss, cô đều phải công nhận là rất đẹp, đẹp lắm, đẹp không tỳ vết luôn, rồi tính tò mò của An An nổi lên, cô thực muốn biết tối qua Boss nói gì

-”À!Sếp?”- An An

-”Nói!”- Cậu vừa nói vừa ăn

-”Ừm! Hôm qua…sếp có nhớ không?”- An An

-”Vào chủ đề chính”- Vẫn đang ăn

-”Tối qua sếp nói gì với tôi thế”- An An

-…..- Đã dừng ăn

-”Sếp?- An An

-”tôi quên rồi”- Đang lấy khăn lau miệng

-”Vậy sao?”- An An hơi thất vọng cúi xuống băm thức ăn của mình

-”Cô còn không ăn nhanh, tôi liền bỏ rơi cô”- Mạc Tử khoanh tay ngẩng đầu cao nhìn xuống cô nói với vẻ ra lệnh

-”Tôi biết rồi”

An An vội vàng ăn hết, lòng bất giác cảm thấy hụt hẫng

————————————

Ta sẽ tiết lộ một chút cho phần sau, một chút hoy. Phần sau chị An nhà ta sẽ phải khổ với Boss Phong của mình lắm đấy. ahihi, lần này ta thấy ta siêng dễ sợ, tại nghe mọi người ủng hộ nên ta tăng công lực làm phần mới đấy nhé! <3