Truyện / Truyện dài / Đang cập nhật / Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn

Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn

Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn

Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn

Tác giả: Luu_shi_shi

Lớp trưởng lạnh lùng nay trở thành tổng giám đốc công ty cô, không ngoan là mất việc như chơi!

CHƯƠNG 1 : CẬU BẠN NĂM XƯA

Năm nay tôi 22 tuổi, làm chức thư ký nhỏ trong công ty. Đến bây giờ vẫn chưa có người yêu, không phải là không có người theo đuổi mà là tôi không muốn. Nói sao nhỉ, đôi khi ế vẫn tốt hơn mà, tự do tự tại không phải nói mấy từ sến rện người.

Ai hỏi tôi đều nói thế đấy! nhưng thật ra trong lòng tôi vẫn cảm thấy cô đơn, lâu lâu ra quán trà sữa ngồi lại nhìn thấy người ta có đôi có cặp còn mình thì lẻ loi. Cũng có người từng làm quen với tôi nhưng không hiểu sao hẹn hò lần đầu tôi đã cảm thấy chán họ, nên cũng bye luôn.

Mấy đứa bạn thì kêu tui đi gặp mặt xem sao nhưng tôi toàn trốn. Chỉ có mình tôi hiểu rằng…..tôi chưa quên được cậu ấy. Cậu bạn tên Lân, cầu thủ bóng đá số 1 lớp tôi, hồi đó tôi thích cậu. Thích nhiều thứ từ cậu lắm, cái cách cậu chỉ huy đội bóng đá, mái tóc đen óng mượt của cậu, da hơi ngăm đen, đôi mắt đen láy của cậu và nụ cười tươi như ánh mặt trời.

Đang nghĩ vẩn vơ thì chị Hà, trưởng phòng công ty đánh thức tôi dậy

-”An! Nghĩ gì mà đăm chiêu thế? Gặp được chàng rồi sao?- Hà

-”Chị này, làm gì có, em đang nghĩ sếp mình hồi xưa oai thế nào ý mà”- cô

Nhìn lại đống tài liệu trước mặt, tôi nhìn chúng rồi chúng nhìn tôi một cách căm thù. Giờ tôi phải chiến đấu với đống này hơi đâu mà nghĩ chuyện vặt chứ.

Giờ tan làm, tôi ra nhà để xe lấy xe mình định ra về. bỗng

-”An! có phải An không?- giọng nói của một người đàn ông gọi tôi

Tôi quay lại nhìn, thì ra là Thái – cậu bạn học chung lớp hồi cấp 3, tính tình cậu ta khá vui vẻ nên rất được lòng mọi người. Hơi ngạc nhiên tôi thầm nghĩ sao Thái lại ở đây vậy.

-”Đúng là An còi rồi! Lâu lắm không gặp bà, thế nào, khỏe không?- Thái hỏi tôi

-”Cũng tốt! sao ông ở đây?- tôi hỏi

-”Tôi mới vô làm ở đây không ngờ lại gặp bà”- Thái cười tự xoa đầu mình

-”Oa, giờ nhìn cao ráo đẹp troai nha”- nhìn Thái giờ này khác với hồi xưa xa, nhìn cậu rất chững chạc.

-”Quá khen rồi! À, mà sao mấy năm nay họp lớp bà không đi vậy? Bọn tôi mất dấu bà, ông Lân với Lớp trưởng luôn”- Thái hỏi tôi

-”Xin lỗi nha, có nhận được thư mời nhưng bận không đi được!”- tôi hơi bất ngờ khi biết cả Lân cũng không đi.

-”Thôi không sao, tháng sau là họp lớp rồi đấy nhớ đi nha. Mà bà mời lớp trưởng luôn đi”- Thái cười nói

-”Lớp trưởng, tôi có biết lớp trưởng ở đâu đâu mà mời!”-

tôi không thân với lớp trưởng mấy nhưng nghe bọn con gái bàn tán thì cũng hiểu. Cậu ấy là người khó gần nhưng đẹp trai và chững trạc lắm vì thế mà bọn con gái trong lớp và ngoài lớp rất thần tượng cậu ấy, gửi thư tình thì cậu ấy vứt xọt rác. Lạnh hết chỗ nói nên tôi cũng chẳng dám lại gần

-”Bà giỡn tôi hoài, làm trong công ty mấy năm rồi mà không gặp cậu ấy lần nào”- Thái

-”Chẳng lẽ cậu ấy làm trong công ty này”- tôi chỉ là một thư ký nhỏ, làm việc rồi về, tiệc tùng cũng không dự nên quả thực không biết

-”Trời đất! Cậu ta giờ là Tổng giám đốc Phong nổi tiếng của công ty này , con trai của chủ tịch Hà đó”- Thái ngạc nhiên

Tôi hốt hoảng, làm việc nơi này cả 2 năm mà không biết lớp trưởng của mình lại là tổng giám đốc Phong nổi tiếng được nhiều người biết đến.

-”Thật sao? Vậy…. vậy cậu mời cậu ta đi nếu tôi làm cậu ta nổi giận thì mất việc như chơi”- cho tôi ăn gan hùm cũng chẳng dám đi gặp cậu ta đấy mà đến mời đi họp lớp

-”Cậu muốn tôi bị đuổi việc sao, con nhỏ này! Cậu ta là sếp của tôi đấy”- Thái bất mãn nói

-”Vậy tại sao cậu đưa tôi vào chỗ chết”- tôi không vừa mà phản khác

Cứ vậy 2 đứa cứ đùn đẩy cho nhau, một lúc sau chẳng hiểu vì sao tôi lại là người mời Tổng giám đốc thân yêu của chúng tôi. Tủi cho tôi vì không có cái miệng lẻo mép cậu ta cãi vô lí hết sức

-” Tại cậu là con gái, lớp trường nhân từ sẽ không đuổi việc cậu đâu”- Thái

-”Đồ điên! cậu ta từng xé thư tình của lũ con gái trong lớp đấy”- tôi

-”Nói chung, cậu là người phải mời”- nói rồi Thái chạy đi thật nhanh để tôi bỡ ngỡ

Lúc sau hoàn hồn thì cũng là lúc tôi nhận ra rằng mình là vật hy sinh cao cả. Ra về lòng ủ rũ, lớp trường ngày xưa đã khó làm quen rồi giờ lại là sếp của tôi thì đào đâu gan mà gặp cậu cơ chứ.

Khó chịu, tôi dắt cái xe ra đạp nó một cái cho bõ tức mà không hề hay biết rằng có một ai đó nãy giờ quan sát mọi hành động của mình.