Miên man nỗi nhớ » Trang 7

Chương 7

Bởi tờ giấy mà Dương Tất Niệm để lại trên giường đã bị cậu em Dương Nhất Quang nghịch ngợm gấp máy bay, chơi chán xong thằng nhỏ phi luôn vào thùng rác rồi nên chẳng ai có thể đọc được những dòng nhắn nhủ của anh nó. Tuy kế hoạch chẳng hề suôn sẻ như dự tính của Niệm con nhưng nếu cậu bé biết ba mẹ mình không còn bàn tính chuyện ly hôn nữa chắc bé sẽ rất mừng. Nếu như bé biết tối hôm đó ba nhân lúc mẹ vừa tắm xong liền lao tới kéo mẹ vào lòng, vừa lau tóc giúp mẹ vừa ngoan ngoãn nhận lỗi, còn mẹ khi được ba ân cần chăm sóc lại mủi lòng hôn môi ba thì chắc bé đã không phải tự bắt cóc chính mình.

– Tay vợ ai mà xinh đẹp thế nhỉ?

Niệm ba thả thính, chị Hoài kiêu căng hỏi lại:

– Chả biết cơ, vợ ai đấy nhờ?

Tuy biết ở ngoài tiệm có vô vàn những mẫu đặc sắc nhưng chị vẫn thích cảm giác được chồng yêu thương. Chị tủm tỉm nhìn những chiếc móng tay bị sơn lem luốc của mình rồi liếc nhanh qua chỗ ba Nhất, vô tư bảo chồng:

– Uầy ba khóc Niệm ơi, trình độ diễn xuất của ba đã đạt lên một tầm cao mới.

Ba khóc? Dương Nhất Niệm hiểu ba mình, nếu như không phải chuyện hệ trọng không thể kiểm soát được cảm xúc thì ba sẽ không bao giờ khóc trước mặt vợ con như vậy. Gương mặt Niệm ba ngay lập tức trở nên tối sầm, cậu vội vã lao tới chỗ ba. Chị Hoài cũng đăm chiêu bám theo chồng. Ông Nhất hiện đang bị hoảng loạn cực độ, ban đầu ông còn tưởng cả nhà hùa nhau trêu mình, chỉ đến khi bà Kỷ nghiêm túc thề độc rằng bà không đùa ông, mấy ngày qua Niệm con không có ở nhà, mọi người đều nghĩ nó ra nước ngoài với ông thì ông mới nhận thức được tầm quan trọng của sự việc. Toàn bộ vệ sĩ của ông đều đã được điều động đi kiếm thằng nhỏ, Niệm ba cũng cố gắng trấn tĩnh để phóng xe đi tìm con trai. Chị Hoài chứng kiến mọi người nháo nhác thì tim gan quặn thắt, chị run run hỏi mẹ Kỷ:

– Mẹ… ba mẹ đùa phải không? Niệm con… Niệm của con… nó đâu… rốt cuộc nó ở đâu?

– Bình tĩnh con… sẽ sớm tìm được thằng bé thôi…

Bà Kỷ an ủi Hoài vậy thôi chứ bà cũng nóng lòng nóng ruột như ngồi trên đống lửa. Tay chân Hoài run lẩy bẩy nhưng con bé cứ nằng nặc đòi lái xe đi tìm con. Bà sợ xảy ra chuyện bất trắc nên sai mấy đứa giúp việc giữ Hoài lại rồi gọi cho Niệm ba, đợi Niệm ba quay về đưa Hoài đi cùng bà mới an tâm. Sau đó bà cũng bồng Quang lên xe của ông Nhất để đi tìm cháu.

Trong khi cả nhà toán loạn thì người bị mất tích, Dương Tất Niệm vẫn vô cùng nhởn nhơ. Bán hết xoài dầm cậu dắt bé Miên vào công viên chơi cầu trượt. Niệm ba và mẹ Hoài trên đường đi tìm con cũng rẽ qua công viên đó, tiếc rằng họ lại tới muộn hơn chị Mơ. Bữa nay có người ở quê gọi điện lên báo mẹ chị mới bị ngã nên chị tới đón bọn trẻ từ rất sớm. Bọn nhỏ nghe chị nói chuẩn bị về quê chơi thì sướng rơn, tíu tít nhảy lên xe cười nói rôm rả. Chị Mơ trìu mến nhìn tụi nó rồi nổ máy lái xe ra khỏi thành phố. Quê chị ở mãi trên núi, cách trung tâm thành phố năm tiếng chạy xe lận, lúc tới nơi thì lũ nhóc đã ngủ hết rồi.

– Mùi Chi Nhi Miên Than Cống, dậy đi tụi con!

Mấy đứa uể oải ngái ngủ, bà Mận nghe tiếng trẻ con ríu rít liền chống gậy tập tễnh chạy ra đón con gái, thấy hai cái mặt lạ hoắc, bà hỏi:

– Lại nhận thêm trẻ cơ nhỡ hả con? Ôi chao! Một đứa thì đen như than, một đứa thì béo như lợn! Sao con không đem đến đồn công an để họ giao cho cô nhi viện? Nuôi gì nuôi lắm thế? Vất vả ra.

– Đâu có, tụi nó nuôi con mà. Tụi nó đi bán hàng đấy bu, giỏi lắm. Bu bị ngã sao rồi? Con đã bảo bu bao nhiêu lần rồi, cứ ở nhà chơi thôi, bu đi bán rau làm chi?

– Ôi dào sáng sớm trời mưa đường trơn bu trượt chân xíu ý mà, bu xoa dầu rồi, mấy bữa nữa là khỏi thôi. Tụi nó con nít ranh còn bán hàng được, sao bu lại không?

Câu hỏi của mẹ khiến chị Mơ sững người, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, chị chợt nhận ra bản thân mình xấu xa vô cùng. Chị lợi dụng bọn nhỏ để kiếm sống. Cho dù chị cho tụi nó một mái ấm, cho tụi nó chỗ ăn chỗ ngủ, cho tụi nó xài tiền dư mỗi khi bán được nhiều hàng thì chung quy lại vẫn là lợi dụng. Nhìn những gương mặt trẻ thơ ngây ngô chị thấy cắn rứt lương tâm, nhưng rồi nhìn lên mái bếp dột nát của bu, mong ước kiếm đủ tiền xây nhà mới cho bu đã khiến chị trở lại là chị của mọi khi, một người phụ nữ hèn mọn và ích kỷ. Đợi các con xuống xe hết, chị dắt xe vào góc sân rồi xuống bếp phụ bu thổi cơm tối.

– Miên ơi! Ra vườn hái cho mẹ ít lá mồng tơi và vặt thêm cả mấy quả cà pháo, ít ớt và ít chanh vào đây con.

Chị Mơ lớn tiếng gọi đứa con út, Miên nhỏ nhất nhưng dễ bảo nhất, chỉ cần sai Miên thì kiểu gì Than và Mùi cũng lẽo đẽo bám theo, rồi Chi và Nhi sẽ xí xớn chạy ra cùng, bây giờ có thêm cả thằng Cống nữa. Sáu đứa nhí nhéo ngoài vườn nghe vui tai đến lạ. Nhà bà Mận có cây chanh rất cao, chỉ Mùi và Cống mới hái được khiến cho Than tủi thân hết sức, bởi vậy nên lúc mấy đứa con gái đang vặt lá mồng tơi, cậu bé nhanh trí chạy ra hái ớt hòng chứng tỏ mình với em Miên. Cơ mà hớn hở quá, mắt trớn hết cả lên thành ra dẫm luôn phải đống bùn bầy nhầy, rồi có mấy con gì đó hư hỗn bò lên chân bé. Tụi nó dài cỡ hai găng tay, hình trụ, thân mình trơn tuồn tuột. Than khóc thét, Chi và Nhi trông thấy cảnh tượng đó cũng run cầm cập. Em Miên mặt tái xanh tái mét, vội vã trèo lên lưng anh Cống. Anh Mùi cố tỏ ra bình tĩnh bảo:

Đọc FULL truyện tại đây

– Đừng sợ, đó chỉ là con lươn thôi. Bắt con này về làm chả lươn nướng thơm phưng phức, ăn ngon lắm.

Mùi nói miệng an ủi các em vậy thôi chứ trông đám lươn trườn trườn nó cũng phát ghê, chỉ có Cống nghe thấy cụm từ “thơm phưng phức” với “ăn ngon lắm” thì khí thế tràn trề, chạy vù qua giếng lấy chiếc xô nhựa mang ra vườn. Thế rồi cậu bé thò đôi bàn tay bụ bẫm của mình xuống đống bùn bẩn, lần mò bắt toàn bộ chỗ lươn đang bò lổm ngổm bỏ vào xô. Miên ngồi trên lưng Cống tròn mắt trầm trồ thán phục. Nhi và Chi cùng nhau xách xô lươn vào bếp cho mẹ Mơ làm chả lươn nướng. Mẹ xoa đầu tụi nhóc, dúi cho mỗi đứa một quả trứng luộc lòng đào. Nhi ngồi trong xó bếp hí hửng bóc vỏ, còn Chi tí tởn đem ra mua chuộc Cống.

– Anh Cống giỏi quá à! Anh Cống cho Chi xí anh Cống nha! Rồi Chi cho anh Cống trứng luộc lòng đào nè.

Cống nghe trứng luộc lòng đào mắt sáng long lanh, đang định chộp lấy thì bị đứa nào đó nhéo tai đau điếng.

– Ơ hay… anh hứa anh cho em xí rồi cơ mà?

Miên đanh đá ghé tai anh hỏi vặn, Cống cõng em ra bụi chuối để bàn bạc riêng tư:

– Đừng lo, anh cho Chi xí anh một xíu thôi, đợi anh ăn hết quả trứng anh lại cho Miên xí anh.

– Ứ ừ. Ứ chịu đâu. Chỉ một mình em mới được xí anh thui. Nếu hem thì em cắt xoẹt anh đó.

Miên làm mình làm mẩy, thấy anh Cống vẫn liếc về phía quả trứng của chị Chi tiếc hùi hụi, bé đành bảo:

– Trứng luộc thì có gì mà ghê? Mấy bữa nữa em lớn em luộc trứng cho anh ăn cả đời luôn.

Truyện được đăng tại đây

– Em hứa rồi đấy nhé!

– Dạ.

Em Miên ngoan ngoãn đáp, anh Cống lúc bấy giờ mới hùng dũng chạy về phía chị Chi từ chối:

– Chi này… em không được phép xí anh đâu.

– Sao lại thế ạ? Anh không thích ăn trứng ạ?

Chi đăm chiêu thắc mắc, Cống trầm ngâm đáp:

– Anh có thích ăn trứng… nhưng về cơ bản thì đã có người luộc trứng cho anh ăn cả đời rồi.