Miên man nỗi nhớ » Trang 16

Chương 16

– Nhưng ba anh dạy bọn anh là con trai lớn rồi thì phải ngủ riêng mới chứng tỏ được bản lĩnh đàn ông em ạ.

– Em ứ biết đâu… ứ chịu…

– Thôi được rồi, em nín đi, anh cho em ngủ trên giường anh, anh sẽ ngủ ở chuồng lợn để bảo vệ em.

– Chuồng lợn?

– Ừ! Chuồng lợn của anh ở ngay đây nè!

– Vậy lúc chị ma tới anh phải xông lên giải cứu em đấy nhé! Không được để chị ý bắt em đi đâu!

– Nhất trí!

Thấy anh Niệm khẳng định, Miên an tâm chui vào chăn của anh ngủ ngon lành. Chị Hoài đứng ngoài cửa sổ hóng hớt phải cố lắm mới nhịn được cười. Ban nãy nghe tiếng Miên khóc chị sốt ruột lao xuống, đang định vỗ về cô nhóc cơ mà xem ra Niệm con đã làm rất tốt rồi. Nó còn nhanh nhẹn mở tủ lấy một bộ chăn gối khác vác ra chuồng lợn ngủ. Chiếc chuồng này do chính chị và Niệm ba lên ý tưởng thiết kế, vừa được hoàn thiện hôm kia. Chuồng lợn đặt ngay trong phòng riêng của Niệm con, có diện tích bằng phòng ngủ của chị ở nhà mẹ Quỳnh. Niệm ba đóng toàn bộ phần khung xung quanh và ốp nền bằng gỗ quý, chị làm một giàn mướp giả leo lên những thanh gỗ, quấn quít với nhau tạo thành mái che, may thêm hai chục con lợn bông nhỏ nhét vào trong chuồng. Ông nội còn chiều Niệm tới mức mua hẳn cho nó mấy cái máng, thi thoảng ông đổ thức ăn vào đó rồi mang vào chuồng lợn cho cháu. Thú vui của Niệm là ăn không cần bát đũa, cứ thế vục đầu vào máng lợn mà ăn, ăn xong lười biếng chu môi để ông lau mặt hộ. Từ lúc được tặng cái chuồng lợn hễ rảnh rỗi nó lại tung tăng chui vào chuồng, sống đúng với tác phong của một con lợn.

Chỉ khác cái là, con lợn này vẫn phải đi mẫu giáo, và từ bây giờ sẽ dẫn theo em Nắm Cơm Ngon của nó đi học cùng nữa. Khi chuẩn bị hồ sơ giấy tờ nhận nuôi Miên, chị đặt cho bé một cái tên mới, Dương Thuỳ Miên, Thuỳ trong từ “thuỳ mị”. Con nhóc thích ghê lắm, nó ôm mẹ Hoài cười mãi thôi. Ban đầu chị sợ Miên không theo kịp các bạn, thật không ngờ cô giáo bảo con tiếp thu rất tốt. Chắc vì từng đi bán hàng nên Miên lanh lẹ hơn các bạn cùng tuổi, xem chừng trong ba đứa con chỉ có Niệm khiến chị lo lắng.

– Cả tháng con mới mang về được mỗi một cái phiếu bé ngoan thôi mà cũng toàn mùi dầu mỡ ngấy tới tận cổ là sao hả Niệm?

Đấy đâu phải mùi dầu mỡ đâu, đấy là mùi ngô chiên bơ mà, mũi mẹ Hoài dạo này kém thật đấy. Cơ mà kệ mẹ thôi, Niệm con còn đang bận húp sữa trong máng lợn.

– Ăn! Uống! Suốt ngày ăn với uống không chán hả Niệm? Mau sang nhà chị Bông học bài cho mẹ!

Sang nhà chị Bông? Thế là lại sắp được ăn khoai tây chiên à? Sướng phết nhỉ? Niệm con uống cạn chỗ sữa rồi hí hửng chạy tót sang nhà chị trước. Mẹ Hoài còn tắm cho Miên nên hai mẹ con sang sau. Mẹ kể cho Miên nghe rất nhiều chuyện về chị Bông giỏi giang, cô con gái nuôi đầu tiên của mẹ. Miên ngưỡng mộ chị quá chừng, gặp chị bé chào rõ to:

– Em chào chị Bông Ly thông minh xinh đẹp ạ.

Mẹ bảo tên ở nhà của chị là Bông, tên thật là Ly nên Miên ghép vào cho vui.

– Chị thông minh xinh đẹp thì cả thế giới này đều biết rồi, em khỏi cần nhấn mạnh. Cơ mà lần sau hoặc là gọi Bông, hoặc gọi Bích Ly, đừng gọi Bông Ly, nghe quê chít. Em là bé Miên mẹ Hoài mới nhận nuôi hả?

– Dạ, mẹ Hoài đang ở dưới nhà nói chuyện với mẹ Bích nhà chị ạ, mẹ bảo em mang váy tặng chị nè.

Mấy bộ váy mẹ Hoài tự may rất đẹp, tiếc rằng Bông đã không còn hứng thú với những món đồ chẳng có nhãn mác như này rồi. Váy áo Bông khoác trên người đều phải đến từ những thương hiệu nổi tiếng trên thế giới, cô bé thích sự nổi bật, thích cảm giác đi ra đường mọi người đều ngoái lại nhìn mình trầm trồ ngưỡng mộ. Bông thở dài vứt chiếc túi Miên đưa vào xó tủ, lịch sự nói vọng xuống lầu dưới:

– Mẹ Hoài ơi váy rất đẹp, Bông thích lắm. Bông cảm ơn mẹ nhiều nha! Mẹ Hoài thật tuyệt!

Chị Hoài nghe giọng gái yêu ngọt như đường tự dưng ruột gan mát rười rượi, không uổng công chị giúp cô Bích chăm Bông từ thuở bé. Chị lớn tiếng dặn con:

– Kèm em Niệm học bài giúp mẹ nha con! Niệm tiếp thu chậm lắm, con chịu khó dạy em đánh vần và tập viết trước để khi nào lên lớp một em còn theo kịp các bạn.

– Dạ vâng ạ.

Vì không muốn mẹ Hoài buồn nên Bông đáp rất ngoan, cơ mà cứ nhìn Niệm đang tóp tép nhai khoai tây chiên, hai bàn tay nhớt nhát đầy mỡ cô bé lại thấy khó chịu. Cả Miên cũng thế, hai đứa này eo ui bẩn khiếp, trông như lũ mọi rợ ngoài đầu đường xó chợ, chẳng có xíu khí chất thanh cao nào của con nhà gia giáo cả. Bông vẫy Đông qua chỗ mình, dịu dàng đọc truyện tranh cho em nghe. Đông giỏi lắm nhé, Bông mới dạy qua đã bập bẹ đánh vần được vài từ rồi, tư chất vượt xa thằng Niệm mặt lợn.

Đọc FULL truyện tại đây

– Chị Bông ơi, ngờ ay ngay huyền ngày nè!

– Đúng rồi, ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc xa xôi nọ có một nàng Công chúa vô cùng xinh đẹp.

– Chị Bông đó, chị Bông là Công chúa xinh đẹp, còn Đông là chàng Hoàng tử phong độ lịch lãm của chị.

Đông ba hoa, chị Bông ngượng đỏ mặt, em Miên thích thú chỉ vào một bức vẽ trong truyện, hào hứng bảo:

– Còn đây là em, em là Công chúa nước láng giềng.

– Eo khiếp! Em bỏ ngay cái tay ra khỏi quyển sách của chị đi! Tay em đen đen bẩn bẩn nom gớm chết!

– Đâu có đâu! Tay em sạch mà, mẹ Hoài rửa tay cho em sạch lắm luôn ý, đen đen là do ngày xưa em đi bán hàng bị rám nắng thôi, mấy bữa nữa là trắng ra ý mà.

– Chị không cần biết, em mau tránh ra chỗ khác đi!

Chị Bông quát, Miên tủi thân lủi ra chỗ khác chơi. Phòng chị Bông cũng nhiều đồ hay ghê, đến cả cái thùng rác cũng đẹp, thùng rác hình em thỏ xinh nhé, toàn đồ còn tốt mà chị Bông đã vứt đi rồi. Bản tính thích lượm lặt trỗi dậy, Miên ngồi thu lu ở góc phòng bới đồ. Miên lượm được một chiếc lắc chân được xâu từ rất nhiều những quả dâu xanh bằng pha lê, nhưng có vài quả bị vỡ. Em tháo chiếc lắc đó ra, vứt những quả bị vỡ đi sau đó buộc lại đeo vào chân mình. Thật đẹp và duyên dáng quá đi à! Miên thích thú nhảy nhót quanh phòng hại chị Bông hơi ngứa mắt. Bông thích chiếc lắc đó lắm, nhưng bị vỡ nên mới phải vứt đi.

– Đồ ăn cắp! Trả lại lắc chân cho chị!

Bông gào ầm lên, Miên ương bướng không chịu.

– Em không ăn cắp, em nhặt được ở thùng rác, chị vứt đi rồi mà, chị không dùng nữa thì bây giờ nó là của em.

Truyện được đăng tại đây

Đã là đồ của Bông thì cho dù Bông không dùng nữa người khác cũng đừng hòng động vào. Bông xông tới định giật lại chiếc lắc chân, ngặt nỗi Miên chạy nhanh quá chừng, cô nhóc trốn sau lưng Niệm, bĩu môi trêu ngươi Bông:

– Bắt em đi! Có giỏi thì tới đây mà bắt em nè!

Niệm béo không cho Bông động tới Miên. Bông giận tím tái mặt mày, cô bé lao xuống nhà méc mẹ Hoài:

– Mẹ Hoài ơi! Miên lấy trộm của con! Nó là đồ ăn cắp vặt trơ trẽn! Mẹ Hoài đuổi nó đi, đừng nuôi nó nữa!

Niệm con hiển nhiên không muốn mẹ Hoài đuổi Miên đi, cậu bé quay ra đằng sau khuyên nhủ:

– Miên trả lại lắc chân cho chị Bông đi em.

– Hem trả!

– Nhưng chiếc lắc chân đó xấu hoắc. Đã là dâu thì phải chín đỏ mới ngon ngọt chứ, dâu xanh chua loét!

– Nhưng mình đâu có ăn đâu mà chua với ngọt ạ? Hình dâu xanh nom cũng dễ thương chứ bộ! Anh Niệm nhìn nè, dễ thương chưa nè!

Miên lắc lắc bàn chân, những quả dâu va vào nhau nghe vui tai ghê gớm. Ngặt nỗi, Niệm vẫn không thấy chiếc lắc chân đẹp ở chỗ nào cả, cu cậu thở dài phân tích:

– Anh nghĩ em đang có một sự nhầm lẫn không hề nhẹ đấy. Chiếc lắc chân đó nom vô cùng xấu, vấn đề ở đây là tại em dễ thương ý. Tại em dễ thương sẵn rồi nên đeo cái lắc chân nào thì cũng dễ thương thế thôi!