Miên man nỗi nhớ » Trang 13

Chương 13

– Ngoài quên Nắm Cơm Ngon con còn quên gì không?

Niệm ba nghiêm giọng hỏi, Niệm con ngay lập tức ngoan ngoãn cúi đầu chu môi liến thoắng:

– Dạ, thưa Niệm ba, Niệm con mới đi ăn lẩu hải sản siêu cay khổng lồ với ông nội về ạ. Niệm con chào Niệm ba, chào mẹ Hoài, chào bà Kỷ, chào em Quang ạ.

– Chưa đủ.

– Dạ, Niệm con chào các chị giúp việc ạ.

– Chào chị nào thì phải chào rõ tên chị đó ra.

Niệm ba cố tình chèn ép. Niệm con sợ Niệm ba ghê lắm, sợ ba cáu, sợ ba lườm, sợ ba mắng, và đặc biệt sợ ba động tới đôi mông béo mầm. Rõ ràng ba chưa từng đánh cậu đau, rõ ràng một đứa mỡ dày như cậu cũng không sợ đau, nhưng không hiểu vì sao mỗi lần bị ba doạ mặt mày cậu lại tái xanh tái mét. Niệm con vâng lời Niệm ba như một phản xạ tự nhiên, hễ ba yêu cầu gì bé đều bất đắc dĩ làm theo.

– Dạ… Niệm con chào chị Thương, chào chị Giang, chào chị Phúc, chào chị Ngọc ạ.

Mới nói được tên vài chị thôi mà Niệm đã thấy mệt mỏi quá chừng, đôi mắt long lanh rơm rớm liếc về phía ông nội, hai má phúng phính phụng phịu đáng thương hết sức, ông xót thương cháu trai, cao giọng quát con:

– Thôi đi, cậy lớn ăn hiếp bé, chả ra cái thể thống gì sất. Anh thích thì anh chào thay nó đi!

Tất nhiên trong trường hợp được ông nội ra mặt bảo kê thì khác, Niệm con lại ung dung lấy tay che miệng cười tủm. Mẹ Hoài nom thằng nhỏ tí tởn phát ghét, mẹ ôm bé vào lòng, nhá má cu cậu một cái rồi dịu dàng hỏi:

– Con có nhớ đường về nhà em Mưa Thị Miên không? Con chỉ cho mẹ, mẹ đưa con về nhà em chơi.

Trộm nghĩ muộn như này chắc mẹ Mơ cũng đón em về nhà rồi nên Niệm gật đầu. Ba bận bàn chuyện công việc với chú Bách nên chuyến đi này chỉ có mẹ và cậu. Chị Hoài cứ nghĩ nhà cô bé gần đây, ai ngờ mãi ở ngoại thành. Chả hiểu Niệm có nhớ đúng đường hay không mà khi tới nơi chỉ là một khu nhà cấp bốn tiều tàn, bên trong không có lấy một bóng người. Niệm con cứ chạy loanh quanh khu đấy, hết gọi Nắm Cơm Ngon rồi lại gọi em Miên bé bỏng, gọi hoài mà không có lời hồi đáp. Niệm mệt quá leo lên xe ngủ khì khì, chị Hoài lái xe đi một vòng hỏi han người này người nọ, mãi mới có một người biết chân tướng, bà lão kể lể:

– Hôm qua tôi và ông xã đi chạy thể dục qua đây thấy công an tới bắt mấy chị sống ở đây đi rồi cô ạ. Hình như là bị tố cáo vì tội bóc lột sức lao động trẻ em đó cô.

– Trong mấy chị đấy có chị nào có cô con gái tên Miên không vậy bà?

Đọc FULL truyện tại đây

– Cái này thì bà không rõ con ạ.

Có chút tò mò nên chị Hoài thuê người điều tra. Buổi trưa hôm sau nhận được tập hồ sơ người ta gửi chị mới biết mấy chị ở trong khu nhà đó toàn nhặt trẻ con cơ nhỡ về nuôi rồi sai tụi nó đi bán hàng. Bé Miên là con của mẹ Mơ, tính cả Niệm con thì chị Mơ từng nuôi tất cả sáu đứa. Quân đã được mẹ đưa đi rồi, bé Chi thì hoá ra lại là cháu gái nhà em Hằng, cũng đã được dì tới đón. Nhi và Mùi được đưa tới cô nhi viện. Còn Miên, hiện tại họ báo chưa có thông tin gì của Miên. Vì quá sốt ruột nên chị đã lái xe tới trại giam xin được gặp chị Mơ. Chị chậm rãi bắt chuyện:

– Em là Hoài, mẹ của Dương Tất Niệm, thằng bé mập mạp ở với chị trong thời gian vừa qua.

Chị Mơ dò xét chị Hoài một lượt, thầm thắc mắc người đàn bà này tới đây làm gì? Có phải định sỉ nhục chị giống mẹ thằng Than? Mấy bữa trước Than tình cờ gặp lại mẹ ruột, thấy thằng nhỏ phải vất vả đi bán hàng thay vì được sống cuộc đời của một Chủ tịch tương lai, cô ta chửi chị xối xả. Cô ta nói cô ta bỏ lại con rồi trốn về quê là để ba nó xót ruột tới tìm nó chứ không phải để chị lợi dụng nó kiếm sống cho mình như thế. Chị tức mình quát lại:

– Vậy ba thằng nhỏ đâu? Ngày nào tụi nhỏ cũng đi bán hàng quanh khu vực đấy, nếu ba nó có ý muốn tìm con thì đã tới đón từ lâu rồi. Mà sao cô không dám dắt thằng nhỏ tới hẳn nhà ba nó? Sao phải bỏ ở lò than? Hay là cô làm lẽ nên sợ vợ cả? Tôi lợi dụng nó kiếm sống, cô lợi dụng nó để chiếm đoạt gia sản, nhăm nhe cái ghế Chủ tịch. Cô cũng đâu có tốt đẹp hơn tôi là mấy?

Cô ta bị chị chửi cho tức nghẹn, chị ban đầu chỉ nghĩ đàn bà cãi nhau đơn thuần thôi, thật không ngờ con mụ khốn khiếp lại đi tố cáo chị. Cơ mà chị biết bản thân mình cũng không oan uổng gì, trẻ em như búp trên cành, tuổi của tụi nó là phải được ăn, được ngủ, được tới trường chứ không phải là đi kiếm tiền cho chị. Cảm thấy người hèn hạ như mình bị sỉ nhục cũng đáng nên chị từ tốn đáp chị Hoài:

– Chị biết em, chị thấy em trên quyển tạp chí thằng Mùi mang về rồi, nhưng ban đầu chị không biết thằng bé mập ở cùng chị là con em. Tại lúc chị gặp nó thấy nó hôi rình à, ngơ ngơ chả nhớ tên mình lẫn tên ba mẹ, chắc do nó bị ngã dưới cống nên đầu óc chập cheng. Phải đến khi nhìn tờ rơi cái Chi nhặt được có hình vẽ Niệm chị mới ngờ ngợ ra, rồi đúng hôm thằng nhỏ mất tích thì đài phát tin gia đình em đã tìm được con nên chị càng thêm phần chắc chắn.

Chị Hoài nghe chuyện tự dưng xót Niệm con ứa nước mắt. À, hoá ra là con bị ngã rồi bị chứng mất trí nhớ tạm thời nên con mới đi lâu tới thế. Vậy mà chị cứ nghĩ thằng bé mải chơi, oan cho con trai mẹ Hoài quá!

Truyện được đăng tại đây

– Niệm nhà em rất hay nhắc tới Miên. Chị có biết hiện giờ Miên đang ở đâu không? Không giấu gì chị từ lúc biết Miên là trẻ cơ nhỡ, em rất muốn cho bé một mái nhà.

Chị Hoài thành thực tâm sự, chị Mơ chau mày hỏi:

– Miên nào? Trước giờ chị đâu có nhận nuôi đứa nào tên Miên đâu? Em nhầm à?

– Hả? Chị đùa em à?

– Không, chị đùa làm gì? Trước khi nuôi Niệm thì chị chỉ nuôi bốn đứa Mùi, Chi, Nhi, Than thôi. Có khi thằng con em bị hoang tưởng bởi vụ ngã dưới cống đó, khi nào về em đưa con đi khám xem.