Miên man nỗi nhớ » Trang 11

Chương 11

Dương Ngọc Nhất sững người, lúc ông quay lại Dương Tất Niệm còn cười tủm một cái lấy lòng ông nội hại ông chảy cả nước mắt. Thằng khỉ ho cò gáy này nữa! Ông sắp phát điên vì nó rồi mà nó còn cười được à? Ông vội nhắn tin thông báo cho Niệm ba. Đề phòng Niệm con lại bị mất tích thêm lần nữa, ông ngay lập tức lấy điện thoại ra chụp liên hồi. Thằng quỷ con! Cả nhà khô héo gầy rộc vì nó mà hình như nó chẳng mất lạng mỡ nào thì phải?

– Người ta ứ thích chụp ảnh.

Niệm con khó chịu cằn nhằn, ông nội nịnh nọt:

– Ui trụi ui, ông thương, ông xin. Ông muốn gửi ảnh của Niệm tham dự cuộc thi “Bé Khoẻ Bé Đẹp” thôi mà.

– Ứ thi.

– Nhưng mà ai được giải Nhất sẽ được tặng một nồi lẩu hải sản siêu cay khổng lồ, không thi thì phí à?

Công nhận, phí quá đi ấy chứ! Một nồi lẩu khổng lồ thì ăn bao giờ cho hết? Chắc phải rất lâu đó! Niệm đăm chiêu suy nghĩ rồi nghiêm túc dùng hai ngón tay bụ bẫm chỉ vào hai bên má phúng phính, chau mày hỏi han:

– Ông nội đã “zoom” vào hai chiếc má bầu bĩnh siêu cư te phô mai que nè chưa?

– Ông nội “zoom” rồi ạ. – Ông Nhất đáp.

– Thế còn đôi mắt híp duyên dáng nè, liệu có bị lãng quên không vậy? Cả nụ cười tủm đầy sang chảnh nữa?

– Dạ, không đâu ạ.

Vậy thì tốt! Giải Nhất chắc luôn! Ăn nồi lẩu khổng lồ là chuyện sớm muộn thôi. Dương Tất Niệm phấn khởi ghê lắm, nhưng cậu bé vẫn mặc cả:

– Thi xong ông nội phải xoá ảnh của Niệm đi cơ.

Ông nội gật đầu, tuy nhiên đó là cái gật đầu giả dối. Tự dưng ông thấy mình hèn chẳng kém gì Niệm ba và Hoài. Mà đấy, vừa nhắc tới tụi nó thì tụi nó lao liền vào quán, sống mũi Niệm ba hơi đỏ nhưng thằng bé vẫn kiểm soát được cảm xúc, chỉ khẽ đưa tay xoa đầu Niệm con. Hoài thì kiểu như bị bùng nổ, vừa ôm con vừa gào khóc:

– Niệm ơi những ngày qua con đi đâu vậy con? Con có biết mẹ lo cho con thế nào không? Con mà làm sao thì mẹ sống sao nổi hả con? Sao con ác với mẹ thế hả? Con muốn doạ mẹ chết khiếp con mới vừa lòng à?

Nửa mừng nửa giận, chị Hoài đưa tay vỗ mông con đen đét. Niệm chả thèm khóc, ngược lại còn tò mò hỏi:

– Ơ ba Nhất Niệm và mẹ Thu Hoài đi cùng nhau ạ? Hai người không thèm ly hôn nữa à?

– Không, ba mẹ không ly hôn nữa.

Chị Hoài tức tưởi trả lời, Niệm lại hỏi:

– Thế là lại thương nhau rồi à?

– Ừ, thương nhau rồi.

– Thương thật không? Thơm nhau cái coi!

Niệm giở giọng ông cụ non yêu cầu, chị Hoài bực mình bẹo má thằng nhỏ mắng mỏ:

Đọc FULL truyện tại đây

– Thơm thơm cái con khỉ! Rốt cuộc những ngày qua con ở đâu? Có ăn no ngủ kỹ không? Con nói mẹ nghe!

Ơ mẹ Hoài không đọc mẩu giấy Niệm con để lại à? Thắc mắc nhiều mệt ghê! Cơ mà vì hạnh phúc gia đình, Niệm con bất đắc dĩ phải bịa chuyện:

– Niệm con bị bắt cóc mẹ Hoài ạ. Kẻ xấu bịt một chiếc mặt nạ màu đen, nó vác Niệm chui ra khỏi bờ rào. Niệm gặp rất nhiều nguy hiểm chết người. Rất may mắn là Niệm vẫn chưa chết và trốn về được, nhưng nếu lần sau ba mẹ còn tính chuyện ly hôn thì Niệm sẽ không về nữa đâu.

– Là ai? Ai dám bắt cóc Niệm con của mẹ? Lũ mất nết! Không lo làm ăn lại đi gây chuyện thất đức. Mẹ mà bắt được mẹ băm vằm hết lũ chúng nó.

Niệm ba bật cười, bà xã gặp con xúc động quá thành ra nó nói láo cũng chẳng phân biệt được. Vác được thằng nhỏ này chui qua bờ rào cũng vã mồ hôi hột chứ đùa à? Chưa kể thằng bé có biệt tài vừa gặm sườn nướng vừa nhả xương nựng chó. Chó thấy cậu chủ bị công đi không sủa inh ỏi lên mới lạ. Không khéo Niệm con tự bắt cóc chính mình cũng nên. Khả năng cao là thời gian vừa qua ông tướng này mải quấn quít bên em gái nào có đồ ăn ngon, ăn chực nhà người ta giờ mới thèm mò về nhà. Tuy nhiên ba tha không phạt bé, ba chỉ thơm nhẹ lên trán mẹ rồi nghiêm mặt dặn dò:

– Thưa anh là tụi tôi thương nhau lại rồi, đề nghị anh lần sau không bất cẩn để bị bắt cóc nữa, hiểu chưa?

Niệm con sợ sệt vâng dạ, còn một câu nữa Niệm ba chỉ nói thầm với riêng Niệm con:

– Còn một lần nữa thì bầm mông.

Niệm con theo phản xạ hoảng hốt đưa tay xuống bảo vệ đôi mông béo mầm, ra sức gật đầu. Ba thấy bộ dạng cuống quít của Niệm thì cưng hết sức, ba vòng tay qua ôm Niệm cùng mẹ, bâng quơ hỏi han:

– Em ấy xinh không?

– Em nào cơ? – Niệm ngơ ngác hỏi.

– Cái em mà Niệm con ăn chực ở nhà người ta ý!

Truyện được đăng tại đây

Ba thản nhiên đáp, Niệm con giật thót mình.

– Uầy! Sao ba biết?

– Vì ba là Niệm ba. Thế nào? Vừa xinh lại vừa biết nhường đồ ăn ngon cho Niệm chứ gì?

Niệm xấu hổ gật gật, ba vẫn không tha:

– Tên gì?

– Nắm Cơm Ngon… à không… đó là tên Niệm đặt. Tên thật của em là Mưa Thị Miên. Em là em bé Mưa Thị Miên dễ thương xinh đẹp tốt bụng ba ạ.

– Tên hay vậy cơ à?

– Dạ.

– Dạ dẫm gì? Bữa nào dẫn về ra mắt cái coi!