Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 8

Chương 8: Đại học chính là tổ chức kiếm lời nhiều nhất – P.1

Tổ chức kiếm lời nhiều nhất chắc chắn là trường đại học, người giỏi giả vờ nhất không nhất định phải là chính khách (chính khách: những người làm chính trị (thường đã đạt đến chức vụ quan trọng của đất nước)) nhưng nhất định là lãnh đạo của trường học.

Gần đây trường đại học S bắt đầu đón nhận một đoàn thẩm định giáo dục, khiến toàn bộ trên dưới cả trường đều rơi vào tình cảnh thiết chặt quân luật, lãnh đạo ra lệnh cho người hướng dẫn.

Người hướng dẫn chỉ có thể ra lệnh cho sinh viên mà thôi.

Quán bì lạnh, quán bánh trứng ở chợ sau đã bị càn quét hết, như thế đã đủ đáng ghét lắm rồi, khóa học sinh mới các cô vì hưởng ứng lời kêu gọi, không ngờ lại bị bắt ép phải tham gia lớp tự học cả sáng và tối, trường học còn đặc biệt sắp xếp cả một phòng để học sinh tự học vào buổi tối, ngày nào cũng có người hướng dẫn tới điểm danh, ai cũng phải đến lớp. Cái này không tính cũng được nhưng sáng sớm còn phải đến khuôn viên trường học tiếng Anh nữa chứ.

Tự học buổi tối tất cả mọi người đều phải chịu đựng, không thể làm gì hơn là ngoan ngoãn đến lớp, cho dù là đến đọc báo cũng bắt buộc phải có mặt. Còn việc học buổi sáng sớm căn bản là chẳng ai để tâm, khuôn viên trường rộng như vậy chẳng lẽ còn có một vài vị lãnh đạo trường thỉnh thoảng đến kiểm tra sao?

Lần nào đám học sinh cũng đánh giá thấp sức mạnh của trường học, cũng không biết là vị lãnh đạo nào nghĩ ra cái ý tưởng ngu ngốc đó, chẳng ngờ lại phân chia khuôn viên trường thành các khu vực nhỏ hơn, bên hồ nước, bên hòn non bộ, trong đình nghỉ… Mỗi cán bộ lớp phụ trách một khu vực, mỗi khoa chịu trách nhiệm một ngày. Lấy một ví dụ cho dễ hiểu, tuần đầu tiên là khoa kế toán, cán bộ lớp 1 phụ trách đám người bên hòn non bộ A và đám người bên hồ nước, cán bộ lớp 2 lại phân công một đội đi vào trong đình nghỉ, một đội khác đi đến bên hòn non bộ B… Tuần thứ hai đến khoa kiến trúc, phân chia hệt như vậy, đem theo sách Tiếng Anh đến làm diễn viên (ý là giả vờ học ấy mà)

Vì vậy, “vận động vòng tròn” tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử trường đại học S cứ như vậy mà diễn ra lặp đi lặp lại.

Lão Tiền ngồi bên hòn non bộ, lật giở quyển sách tiếng Anh tạo nên thứ âm thanh “loạt soạt”, vừa vặn mình vừa mắng: “Mẹ nó, còn có kiểu này nữa sao, trường chúng ta ra vẻ quá mức rồi, ngày nào cũng phải đến phòng tự học lúc 9h tối, 6h sáng đã phải thức dậy để đọc sách, sớm cũng học, muộn cũng học, còn coi chúng ta là người nữa không?”

Tiểu Mỹ cười mắng “Ha, nói chuyện văn hóa chút đi!”

Đường Đường nói: “Đúng lắm, đúng là điên rồi, tớ lúc thi vào đại học cũng chẳng học nhiều đến thế!”

Mùa thu, sáng tối đều rất lạnh, Tô Ái Ái trợn mắt nhìn những con chữ Latin rắc rối trong quyển sách Tiếng Anh, ép chặt áo lông vào người nói: “Tớ chỉ muốn biết lúc nào mới được ăn, càng lạnh càng đói!”

Tiểu Mỹ nhìn đồng hồ, nói: “Còn mười phút nữa mới tới 7h, chịu đựng một chút.”

Tô Ái Ái buổi sáng thường bị hạ đường huyết, đầu lúc nào cũng váng vất, cũng chẳng có sức lực mà mắng chửi nữa, ấn chặt dạ dày tựa người vào núi giả.

Cúi đầu, sắp ngủ gật, lại bị một tiếng gọi làm thức giấc: “Ha, em gái!”

Hồn phách Tô Ái Ái đã đi mất 7 phần rồi, nhìn qua nhìn lại, còn ai có thể gọi như thế, quả nhiên là A Đan, bên cạnh anh ta còn có Âu Dương và anh bạn nhỏ.

A Đan ôm bóng rổ đi tới,, xoa xoa đầu Tô Ái Ái, hỏi: “Làm gì thế? Vẫn còn sớm lắm mà!”

Tô Ái Ái tức giận, lắc lắc quyển sách tiếng Anh trong tay: “Học bài buổi sáng!”

Âu Dương trừng to mắt: “ĐÚng là nhìn không ra!”

Tô Ái Ái chỉ chỉ xung quanh. Chỉ thấy trong bụi hoa, cạnh bồn cây, trong đình nghỉ đều rải rác bóng dáng của con gái trong khoa kế toán các cô, mai phục bốn hướng, rất hùng vĩ.

Đọc FULL truyện tại đây

Anh bạn nhỏ thốt lên: “Ờ, lúc chúng tôi năm nhất cũng bị bắt ép làm như vậy đấy!” Anh ta rõ ràng người không to nhưng lại thích mặc một chiếc áo bóng rổ rất rộng, cười phá lên, môi hồng răng trắng, rất đáng yêu.

Sau này, thời đại hủ nữ lên ngôi, Tô Ái Ái mới hiểu từ nào là phù hợp nhất với anh bạn nhỏ – “Tiểu chính thái” ( Tiểu chính thái: từ tiếng Nhật: Shotaro/Shota: Bé trai. Chỉ những cậu bé/thiếu niên/ những chàng trai trẻ tuổi, ngây thơ. Nguồn: trích chú thích trong cuốn “Chết, sập bẫy rồi” do Lục Hoa dịch. Cái này chắc bạn nào đọc đam mỹ nhiều thì hiểu)

Tô Ái Ái nghĩ thì ra cũng có người từng bị hành hạ như mình, bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên, hỏi: “Các anh cũng phải dậy sớm như vậy sao?”

A Đan nói: “Khó lắm mới có hứng thú chơi bóng. Khi đó bọn anh phải học buổi sáng sớm, nếu không dậy, người phụ trách sẽ lên phòng kéo chăn ra, khi đó là một người phụ trách nữ, làm cho bọn anh chẳng ai dám trần truồng đi ngủ nữa…” Lại chỉ chỉ Âu Dương “Này, người này là người không thích dậy sớm nhất, người bị kéo chăn nhiều nhất cũng là cậu ta.”

Sáng sớm hình như Âu Dương kia không hề hoạt bát sôi nổi, cúi người xuống, tay cắm vào trong túi quần, trông có vẻ rất buồn ngủ. Nhưng dù là như vậy, vẫn nghe thấy A Đan nói mình, híp mắt, nhấc chân cho A Đan một đạp.

Ba tên nam sinh cao lớn, bắt đầu đứng ở bên cạnh hòn non bộ trêu đùa nhau.,

Tô Ái Ái dám cam đoan Đường Đường lúc này vô cùng kích động, bởi vì các anh chàng soái ca đang cùng tập trung một chỗ!

A Đan hỏi: “Lúc nào xong, đi ăn bữa sáng cùng bọn anh nhé?”

Tô Ái Ái lắc đầu, cô vẫn cúi đầu thấp, nói: “Còn phải một lúc nữa, em và các bạn cùng phòng là được rồi.” Vừa buồn cười: “Các anh dậy sớm để đi ăn sáng sao?”

Anh bạn nhỏ nói: “Không phải thế, không phải thế, Âu Dương bảo bọn anh gọi cậu ta dậy, cậu ta phải đi ăn cơm với người đẹp!”

Truyện được đăng tại đây

Anh ta nói như vậy cũng bị Âu Dương giơ chân dài của mình lên, đạp một cái, anh bạn nhỏ sờ sờ cái mông vô tội của mình, nấp sang bên cạnh A Đan.

A Đan cũng không miễn cưỡng, khoát khoát tay, nói: “Bọn anh đi đây!”

Tô Ái Ái gật đầu, Âu Dương kia mơ mơ màng màng dời người đi theo A Đan, không còn vẻ sắc bén của thường ngày, rụt cổ lại, giống như một cậu bé, biểu cảm trên mặt đều là mệt mỏi, thật không ngờ được dáng vẻ khí khái của người này lúc bình thường, Tô Ái Ái cười khẽ một chút.

Anh ta vốn đã đi rồi, nhưng hình như nghe thấy, dừng bước, xoay người lại, ném một thứ gì đó tới, một đường vòng cung màu lam xuất hiện, tay Tô Ái Ái vô thức giơ lên, nắm được vật đó trong lòng, mời phát hiện đó là một cái kẹo bạc hà, có vỏ rất đẹp.

Cô ngầng đầu, ba người đó đã đi xa rồi, Âu Dương vươn tay, che miệng ngáp một cái, cả người giống như một con tôm khổng lồ, trông trẻ con đi không ít.

Tô Ái Ái bất đắc dĩ, bàn tay không còn ôm dạ dày nữa, bóc viên kẹo ra, là chiếc kẹo hình vuông trong suốt, kẹp nó vào đầu ngón tay, cho vào miệng…

Ồ, tên Âu Dương này chắc chắn là thiên địch của cô!

Chà~, mát thật đấy nhưng cay chết được!