Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 58

Chương 58: Sư huynh sư muội rước họa – P.1

Hai người bỏ ra hai dịp cuối tuần

Anh đi gặp bố mẹ cô trước

Âu Dương cầm tay Ái Ái, nói với mẹ Ái Ái: “Cô, cháu sẽ coi Tô Ái Ái là người bạn đời của cháu, cháu sẽ đồng hành cùng cô ấy đi đến hết con đường đời, lời cháu nói năng không được hoa văn cho lắm, xin cô hãy yên tâm giao con gái cho cháu!”

Sau đó, thuận lý thành chương, cuối tuần sau anh đưa cô về nhà

Bà nội Âu Dương không ngờ lại rất thích Ái Ái, bà nói: “Haiz, lúc còn nhỏ đã từng đưa thằng bé này đi xem tướng số một lần, ông thầy tướng số ấy nói nhân duyên và sự nghiệp của nó đều ở phương Nam! Thật đúng lắm!”

Bà nội Âu Dương cầm tay Ái Ái, nói: “Đứa trẻ này cầm tinh giống bà, nhất định sẽ không tệ đâu!”

Haha, tất cả mọi chuyện phức tạp và khó khăn đều được giải quyết một cách dễ dàng dưới một lý do hoang đường như thế

o0o

Cuộc sống giống như những con sóng nối đuôi nhau, con sóng này vừa qua thì con sóng cao hơn, dữ dội hơn đã đến.

Công việc của Tô Ái Ái cũng dần dễ chịu hơn, công ty điều cô tới một nơi tốt hơn, cũng chính là tổ làm việc của “Vương Gia Vệ” sư huynh, Tô Ái Ái không gọi anh ta là “đàn anh” giống chị gái, lúc “Vương Gia Vệ” gọi cô cũng gọi thẳng là em gái nhỏ, có người quen công việc cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều

Âu Dương sau khi đã làm xong dự án tuyến đường mới kia lại được giáo sư mời, mong anh có thể quay lại trường S tiếp tục học nghiên cứu sinh

Công việc chính là một vòng luẩn quẩn, lúc đi làm thì muốn đi học, khi đi học thì lại muốn được đi làm.

Ái Ái rất mong Âu Dương có thể tỏa sáng ở một phương diện nào đó cho nên cô vô cùng tán thành việc học tiếp của anh

Thời gian và tiền bạc đúng là kẻ thù của nhau. Càng kiếm được nhiều tiền thì thời gian nghỉ ngơi lại càng ít đi

Cuối tuần ở nhà ngủ đẫy giấc rồi mới thức dậy dường như cũng đã trở thành một ước mơ xa vời. Buổi chiều Tô Ái Ái mới phải đi làm nhưng sáng sớm cô đã mở to mắt, trên thực tế, đồng hồ sinh học của cô đã quen với việc đúng 7 giờ là phải tỉnh ngủ.

Ái Ái vừa dậy thì Âu Dương cũng thức giấc, cơ thể hơi cử động nhưng đôi mắt vẫn còn lờ đờ, ngái ngủ

Âu Dương vừa phải học nghiên cứu sinh vừa phải đi làm, Tô Ái Ái xót xa, kéo chăn rồi khuyên anh: “Dậy sớm như vậy làm gì? Ngủ thêm nữa đi!”

Âu Dương xoa xoa đầu, mí mắt hơi cụp xuống, vặn người một cái, gãi gãi đầu như một đứa trẻ, chẳng giống như người đã lăn lộn ngoài xã hội hai năm một chút nào, đột nhiên anh khoanh tay lại, nghiêm túc nhìn Ái ÁI: “Ái Ái cô nương, anh nhớ rồi, anh vừa mơ thấy em bị người ta đánh!”

Cánh tay đang kéo áo khoác của Ái Ái khựng lại, chui vào trong chăn cười, khó lắm mới ngừng được, cô vươn tay ra véo má anh: “Hay lắm, hay lắm, em bị người ta đánh ư? Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi!”

Rõ ràng là một con người khéo léo như vậy thế mà lại có thể mơ được những giấc mơ hoang đường đến thế!

“KHông được!” Âu Dương giơ tay kéo lấy Ái ÁI, cô ôm áo khoác trong tay, anh ôm cô trong lòng, bao vây cô vào trong lồng ngực mình, chặn cánh tay cô lại, khóe môi hơi nhếch, cố chấp nói: “Không được, ngủ thêm một lúc nữa, anh sẽ cố mơ tiếp, anh sẽ đánh chết người nào dám đánh em trong giấc mơ ban nãy!”

Nhắm mắt lại, nhíu mày giống như đang rất tập trung mơ tiếp, thực sự ngủ rồi ư?

Ái Ái nằm trong lòng Âu Dương che miệng cười nhưng lại không dám làm kinh động “giấc mơ vĩ đại” của anh, cô nín cười đến mức đau cả bụng

Cô không dám chui ra ngoài, chỉ biết mở to mắt ngắm anh, làn mi tinh tế, đôi môi hồng đầy khí chất, mái tóc hơi rối…

Tình yêu giống như nước trên suối rót vào máu rồi chậm rãi chảy về tim

Tình yêu như vậy không nhất định phải kinh thiên động địa nhưng lại không thể chia lìa! Ở bên nhau không phải rất viên mãn nhưng xa nhau lại là chuyện không thể

Trên đời này có một người như vậy khiến cô vừa trông thấy đã vô cùng yên tâm, vừa nhìn trong lòng có một niềm vui vô hạn!

Hóa ra thực sự có một người như vậy

Những tia nắng nhỏ vụn xuyên qua rèm cửa màu trắng, lặng lẽ chiếu lên đầu giường, cô khẽ vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy

Sáng sớm hôm đó, nắm lấy ánh nắng dịu dàng, lặng lẽ đặt lên gương mặt đang ngủ say của anh…

Ồ, giá mà có thể ngủ say như thế đến già…

o0o

Ái Ái không ngờ khi cuộc sống của cô và Âu Dương ngày càng tốt đẹp thì bàn tay nhỏ và chị gái lại không thể đi cùng nhau nữa

Ái Ái gặp chị gái trong một quán trà, chị gái trang điểm rất kĩ càng nhưng vẫn không thể che được đôi mắt sưng mọng

Chị gái nói: “Không biết tại sao mà khoảng cách của chị và anh ấy càng ngày càng xa, anh ấy nói chị không hiểu anh ấy…”

Tô Ái Ái thấy vậy biết là không thể về công ty ngay được cho nên đứng dậy gọi điện thoại cho “Vương Gia Vệ”, nói buổi chiều mới có thể về được rồi quay lại chỗ ngồi, khẽ xoa xoa bề mặt chiếc cốc

Chị gái tiếp tục nói: “Anh ấy nói chị không hiểu anh ấy, gây áp lực cho anh ấy, anh ấy làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của chị? Một người đàn ông đã lớn như vậy rồi mà vẫn còn ngồi chơi game cả ngày, xem NBA, chị vốn lớn tuổi hơn anh ấy nhưng bạn trai của những cô gái bằng tuổi chị giờ đều đã có công ăn việc làm ổn định rồi, thế mà anh ấy lại như vậy, hai năm rồi không hề thăng tiến một chút nào, em bảo chị phải khuyên anh ấy thế nào đây?”

Tô Ái Ái bưng tách trà lên khẽ nhấp một ngụm, trà hoa nhài vẫn luôn thơm như vậy, nhưng hương vị của tình yêu trong chén trà thì đã đổi thay

Cô đặt chén xuống khẽ hỏi: “Chị, chị trách anh ấy không thăng tiến, trách anh ấy vô tâm, vậy năm đó là ai kéo anh ấy ra ngoài chơi? Là ai bảo anh ấy ở lại thành phố S?”

Tô Ái Ái cầm túi xách đứng lên, nói từng chữ rất rõ ràng: “Ai cũng có tư cách chỉ trích anh ấy nhưng chỉ mình chị là không có!”

Giống như cô và Âu Dương vậy, bất luận là chịu khổ thế nào cô cũng không thể mở miệng trách móc, bởi vì anh làm tất cả là vì cô, anh như vậy làm sao cô có thể oán giận được?

Chị gái không đứng dậy, tay đặt trên bàn cũng không động đậy, rất lâu sau, lâu đến mức Tô Ái Ái đã định rời khỏi đó, chị mới nhẹ nhàng nói: “Tô Ái Ái, cuộc sống chung của hai người không giống như tình yêu, khác biệt hoàn toàn, dần dần, tình cảm nồng nhiệt sẽ tan biến hết, tình yêu, lý tưởng… đều sẽ phai mờ, cuối cùng chỉ còn lại hận thù mà thôi…”

Tô Ái Ái đi trên đường, ánh nắng chiều chiếu trên người luôn ấm áp và rực rỡ như thế, cô quay đầu lại nhìn chị gái vẫn đang ngồi sau tấm cửa sổ thủy tinh, chị ngồi trong một góc mà ánh mặt trời không chiếu tới, bàn tay cầm chén trà vẫn không hề nhúc nhích, lưng thẳng đến kiên cường

Vì sao lại biến thành như vậy? Đôi tình nhân ôm nhau trong pháo hoa, chàng trai lớn tiếng gọi tên chị, cô gái vội vàng chạy xuống lầu vì sao lại biến thành như vậy?

Một thời gian sau, A Đan nói với Ái Ái rằng bàn tay nhỏ đã rời khỏi thành phố này về ở với cha mẹ

Tan sở, Ái Ái gọi điện cho Âu Dương bàn bạc nơi ăn tối, bắt đầu từ khi Tô Ái Ái bận rộn với công việc, phòng bếp rất ít khi có người lui tới, hai người đều giải quyết bên ngoài

Tô Ái Ái hỏi: “Bữa tối ăn gì?”

Âu Dương nói: “Tùy em.” Đầu bên kia loáng thoáng có người đang gọi anh, có lẽ là giọng của giáo sư, anh nói: “Anh bây giờ đang bận chút việc, lát nữa gọi lại cho em…” Rồi vội vàng cúp máy

Tô Ái Ái cầm điện thoại, sững sờ, cô vẫn chưa kịp hỏi Âu Dương đã biết chuyện Bàn tay nhỏ và chị gái chia tay nhau chưa, haiz, chắc là anh cũng biết lâu rồi

Còn đang suy nghĩ thì lão Tiền gọi điện thoại tới, vừa nhấc máy đã nghe thấy tiếng quát tháo ầm ĩ, người đã kết hôn có thể không cần chú ý hình tượng như thế này sao?

Lão Tiền nói: “Nè, nói cho cậu một tin tốt, tớ sắp làm mẹ rồi, mau mau chuẩn bị tiền lì xì đầy tháng đi!”

Tô Ái Ái kêu lên: “Sao các cậu không chậm lại một chút? Tiền của tớ cho vào bao lì xì cũng cạn kiệt rồi!”

Lão Tiền cười, lại bắt đầu tám chuyện: “Này, cậu còn nhớ ** lớp 1 không?”

Ái Ái mở laptop nói: “Chính là người yêu của XX lớp mình phải không?”

Lão Tiền nói: “Đúng đúng, nói cho cậu biết, cô ta cũng kết hôn rồi!”

Ái Ái kinh ngạc: “Nhanh vậy sao? Là cùng XX à?”

Lão Tiền “xì” một tiếng: “Đâu có, cô ta lấy một đại gia, nghe nói là đã mang thai từ lúc còn ở bên XX!”

Tô Ái Ái thất thần, cố gắng nhớ lại khuôn mặt của cô gái trong kí ức kia nhưng nghĩ mãi mà không ra

Lão Tiền tiếp tục: “Haiz, kể ra, khuôn mẫu người yêu chuẩn nhất trong trường đại học chính là kiểu của cậu và Âu Dương!”

“Em gái nhỏ, buổi tối phải đi công tác, chuẩn bị sớm một chút!” Giọng nói của “Vương Gia Vệ” vang lên trên ô làm việc

Tô Ái Ái che điện thoại rồi nói nhanh với lão Tiền: “Không nói nữa, tớ bận việc rồi, lần sau gọi lại cho cậu!”

Không đợi lão Tiền phản ứng cô đã nhanh tay dập máy, ngẩng đầu mỉm cười với Vương đại ca, trong giờ làm việc gọi điện thoại tám chuyện lại còn bị tổ trưởng bắt, thật quá thảm!

“Vương Gia Vệ” xoa đầu Tô Ái Ái: “Ồ, bị tóm rồi nhé, viết bản kiểm điểm một nghìn từ khẩn trương”

“Đại sư huynh, đừng mà!” Trong phòng làm việc, ưu thế của phụ nữ chính là làm nũng, Tô Ái Ái vốn rất không quen nhưng dần dần cũng học được

“Đại sư huynh? Anh cũng không phải Tôn Ngộ Không! Không viết kiểm điểm cũng được, hãy mời cơm anh đi.” “Vương Gia Vệ” đẩy đẩy gọng kính, nói rất nghiêm túc

“Không thành vấn đề!” Tô Ái Ái lại cúi đầu, định gửi một tin nhắn cho Âu Dương thông báo cơm tối không thể cùng đi ăn được

Những đôi yêu nhau từ thời đại học đến giờ còn lại được bao nhiêu?

Cô cũng từng nghĩ đến nhưng chưa tìm thấy đáp án thì đã bị kéo vào vòng xoáy bận bịu của công việc mất rồi

Làm kế toán trong một công ty, việc đi công tác diễn ra rất thường xuyên, bình thường là đi đến các thành phố khác, những thứ đã bỏ trong valy cũng không cần phải lôi ra, cứ để sẵn trong đó rồi kéo luôn đi là được, trưởng phòng nói: “Đại Vũ ba lần đi qua cửa nhà mà không dám vào cũng chưa tính là gì, chúng ta còn hơn cả Đại Vũ, đi qua cửa nhà năm lần mà không thể vào, việc đầu tiên sau khi đi công tác về chính là lập tức quay về công ty xử lý tài liệu! Đó mới gọi là chuyên nghiệp!”

Tô Ái Ái bị tinh thần “chuyên nghiệp” này hành hạ đến không thể chịu đựng nổi, lúc gặp lại Âu Dương cũng đã là gần một tuần sau

Trong một tuần đó xảy ra không ít chuyện, ví dụ như A Đan đã bỏ việc, ví dụ như Âu Dương đã mua một chiếc xe trả góp

Tô Ái Ái có chút không thể tin nổi, dù sao mua xe cũng được tính là chuyện lớn, cho dù cô và Âu Dương chưa phải là vợ chồng hợp pháp nhưng chí ít cũng nên bàn bạc một chút chứ

Không ngờ Âu Dương lại tự quyết định như vậy

Ái Ái hơi giận

Âu Dương không hiểu: “Trong điện thoại anh đã nói với em rồi còn gì?”

Ái Ái nghĩ lại, kể từ lúc cô đi công tác, mỗi ngày đều làm việc đến 12 giờ, từng nghe thấy gì, từng nói điều gì cô đều không còn nhớ nữa, nghĩ lại cũng cảm thấy mình đang ở thế yếu, cho nên im lặng

Âu Dương dỗ Ái Ái: “Được rồi, được rồi, Ái Ái cô nương của chúng ta đừng giận nữa mà, ông xã làm thế này chẳng phải vì yêu em hay sao? Hôm nào em về muộn anh đã có thể đến đón em rồi!”

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Ái Ái vốn định dùng khoản tiết kiệm đầu tiên mua một cái nhà trả góp, hạn trả tiền của thứ này có thể kéo dài, nhưng nghĩ lại những lời Âu Dương nói, cô thấy chẳng thể trách móc anh điều gì cho nên cũng chiều theo ý anh

Có xe dù gì cũng thuận tiện hơn rất nhiều, Âu Dương mỗi ngày phụ trách việc đưa đón Ái Ái đi làm

Trong xe chất đầy những CD mà Ái Ái thích, việc đầu tiên sau khi lên xe của cô chính là bật nhạc, chuyện thứ hai là vặn thấp hệ thống sưởi, cô bảo: “Cho thấp một chút, đỡ tốn xăng!”

Âu Dương cười cô: “Con quỷ keo kiệt!”

Ái Ái véo má anh: “Ai keo kiệt? Em thế này gọi là sống! Là sống, có hiểu không?”

Âu Dương cười, di động đổ chuông, cô thấy anh đang lái xe, muốn nhận giùm anh, vậy mà anh lại đưa một tay ra cầm lấy di động của mình

Cô sợ làm ồn cuộc nói chuyện của anh nên vặn nhỏ volume

Trong không gian yên tĩnh bên trong xe, những tiếng nói trong điện thoại cũng trở nên rất rõ

Là giọng của con gái, nghe thấy hình như còn rất trẻ, mang theo một chút nũng nịu: “Alo, sư huynh hả? Anh nhớ lần trước tài liệu giới hạn máy móc *** mà giáo sư bảo chúng ta phân tích để ở đâu không?”

Đều là những từ ngữ cô không hiểu, Tô Ái Ái ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ

Âu Dương đã trả lời xong

Người kia vẫn hỏi tiếp: “À, sư huynh, em vô ý quá, anh đang bận à? Có phải em làm phiền anh không?”

Âu Dương nói: “Không có, anh đang lái xe, có gì mai nói tiếp nhé. Được không?”

Cô gái kia “ừm” một tiếng dịu dàng rồi cúp máy

Trong xe rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng lốp xe ma sát với mặt đường

Âu Dương nói: “Đó là sư muội của anh, trùng hợp lại cùng theo một thầy hướng dẫn!”

Mặt Ái Ái vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, bóng đèn trong thành phố đã bắt đầu sáng lên, sáng đến mức làm mắt người ta đau nhức, cô lẩm bẩm: “vẫn còn có kiểu xưng hô sư muội ư? Cũng đâu phải là Nhạc Linh San! Anh tự coi mình là Lệnh Hồ Xung à?” (Nhạc Linh San và Lệnh Hồ Xung là nhân vật trong Tiếu ngạo giang hồ, xưng hô là sư huynh sư muội)

Âu Dương cười, ngón tay khẽ sờ sờ vôlăng, lúc chờ đèn đỏ anh lập tức đưa ngón tay đó xoa lên cằm Ái Ái: “Ái Ái cô nương, em biết ghen từ bao giờ thế hả?”

“Ai ghen? Ai ghen?” cô cao giọng, vội vàng lau chỗ mà tay anh vừa xoa lên

Sau đó, Ái Ái đem chuyện này kể với lão Tiền

Lão Tiền nói: “Chuyện đó không thể coi thường, Ái Ái, cậu nên cảnh giác một chút, Âu Dương nhà cậu từ khi còn là sinh viên đã rất được con gái yêu thích, lại còn có tính phong lưu nữa chứ, bây giờ quay về trường, trong đó càng ngày càng có nhiều cô gái trẻ trung, xinh đẹp, tràn đầy sức sống, mẫu đàn ông họ thích nhất chính là kiểu hỗn hợp giữa sinh viên và người trưởng thành, nghĩ lại cũng thấy đúng, những người này có một chút chín chắn hơn những chàng sinh viên ngốc, lại có xe, có khả năng kinh tế, mặt khác họ vẫn còn một chút trẻ trung, tri thức hơn những người đã lăn lộn ngoài xã hội, đó không phải là đem dê thả vào bầy sói sao?”

“Ái Ái, đừng trách tớ nói nhiều, cậu nên cảnh giác một chút!” Lão Tiền nói xong thì mí mắt của Ái Ái cũng máy liên tục

Tô Ái Ái thở dài: “Tớ cảnh giác kiểu gì được? Bảo tớ kiểm tra tin nhắn, kiểm tra nhật kí cuộc gọi những chuyện này tớ không làm nổi đâu!”

Nói không lo lắng là giả, từ sau khi Tô Ái Ái biết chuyện, mỗi lần Âu Dương nhận điện thoại cô đều vểnh tai lắng nghe, mỗi khi anh cầm điện thoại nhắn tin tim cô đều đập nhanh, bất giác suy đoán đối phương là ai.

Nói là sẽ không kiểm tra điện thoại nhưng bản thân lại không thể thoát được ma quỷ trong lòng

Hôm đó, Tô Ái Ái thừa lúc Âu Dương đi tắm đã vụng trộm kiểm tra di động của anh

Quả nhiên là có vài tin nhắn mà sư muội kia gửi đến mấy hôm trước, ví dụ như “Sư huynh, ngủ chưa? Ngủ ngon…” vân vân…

Lục lọi hộp thư đi, anh cũng có trả lời vài tin, đại loại chỉ có “Ừm” “Ừ” “Được rồi…”

Tô Ái Ái đã hơi yên tâm hơn một chút nhưng trong lòng vẫn vô cùng bực tức, cô từng nói: “Em sẽ không bao giờ đi kiểm tra điện thoại của đàn ông, thật là ngu ngốc, nếu có chuyện đó thật thì kiểm tra cũng vô dụng.”

Không ngờ, cuối cùng cũng có một ngày cô ngu ngốc như vậy

Không biết tại sao sau khi sống chung cùng anh, toàn bộ sức lực của cô đều đặt lên công việc, giày cao gót đi vào cũng không bị phồng rộp chân nữa, lưng cũng có thể ưỡn thẳng, A Đan từng gặp cô một lần, anh ta trêu cô: “Em gái, thật là không nhận ra em nữa, lúc trong trường thì lúc nào cũng bẽn lẽn, ngại ngùng, thế mà bây giờ đã biến thành nữ cường rồi.”

Tô Ái Ái cười, cô cũng không biết thế này là tốt hay xấu?

Mấy tuần sau lại phải đi công tác, lần này chỉ có Ái Ái và “Vương Gia Vệ” đi, Ái Ái vẫn còn đang phiền muộn vì chuyện của Âu Dương, cô nghĩ mình đi thế này chẳng thấy yên tâm gì hết

Công việc của cô bận rộn, anh cũng dần quen với những ngày tháng không có cô bên cạnh, cô không ở nhà thì anh ăn cơm ở canteen rồi ở lại phòng nghiên cứu luôn

Buổi tối trong đợt đi công tác Ái Ái gọi điện cho Âu Dương, vừa lau tóc vừa hỏi: “Anh đang ở đâu? Đang làm gì vậy?”

Nói ra xong lại cảm thấy ghét bản thân, từ lúc nào đã biến thành người lắm chuyện như thế, anh làm việc gì cũng thấy lo lắng, cái gì cũng hỏi

Âu Dương đáp: “Còn có thể ở đâu nữa? Ở phòng thí nghiệm!”

Tô Ái Ái lại hỏi: “Chỉ có mình anh?”

Nói xong lại muốn tát vào miệng mình một cái, đột nhiên cô im bặt, hai người đều im lặng

Truyện được đăng tại đây

Sự yên lặng trong điện thoại như thể muốn nuốt sống người ta

Rất lâu sau Âu Dương mới chậm rãi mở miệng: “Tô Ái Ái, suy cho cùng là em muốn hỏi cái gì?”

Ái Ái luống cuống vội chuyển chủ đề: “À, bây giờ em đã đến Tô Châu rồi, anh thích ăn gì em mua về cho, nghe nói bánh ngọt ở đây nổi tiếng lắm!”

Anh trả lời đơn giản: “Ừ, tùy em!”

Cô cảm thấy trái tim mình như trùng xuống, mỉm cười nói: “Em phải ngủ đây, ngủ ngon nhé!”

Anh nói: “Ừm!”

Cô đột nhiên nhớ đến những cú điện thoại khi còn là sinh viên, mỗi lần gọi điện là phải kéo dài đến mấy tiếng đồng hồ, bây giờ ngắn đến nỗi chưa đầy mười phút, anh còn quên chúc cô ngủ ngon, lần nào cũng phải chúc ngủ ngon mới đúng!

Cô cao giọng nhắc nhở anh, trong đó vừa có chút yếu đuối vừa có chút ra lệnh: “Nói “ngủ ngon” đi!”

“Ừm, ngủ ngon!” Anh đáp lời cô như vậy

Vẫn là câu ngủ ngon như trước, vẫn là anh đợi cô cúp máy trước nhưng tại sao sau khi cúp máy cô vẫn cứ cảm thấy buồn man mác như vậy?

Đêm đó, Tô Ái Ái ôm điện thoại ngồi trên giường, thật lâu sau vẫn chưa ngủ…

o0o

Lúc về nhà, tâm trạng Tô Ái Ái không tốt, “Vương Gia Vệ” sư huynh tưởng cô mệt nên cố tình nói đùa để trêu cô

“Tiểu sư muội, chúng ta đi đến đâu cũng thật vất vả, vội vàng làm việc không tính, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng ít, kể cho em nghe một câu chuyện cười nhé!”

Hai người chỉnh sửa tài liệu xong, từ trong phòng viết đi ra ngoài, anh lại bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Ai cũng biết Phổ Hoa của chúng ta là một công ty lớn, lương cao đãi ngộ tốt, tuy nhiên đến voi cũng biết công việc của chúng ta vất vả nhường nào! Một đồng nghiệp đến châu Phi ngắm voi, anh ta nói với voi là: ở châu Phi nhiều voi quá. Ngay lập tức con voi rất vui vẻ, ăn hết số thức ăn mà tổ thẩm tra của công ty mình cho nó. Sau đó anh ta lại nói rằng: dự định của chúng tôi là đến đây kiếm mấy con voi về làm việc cho công ty, kết quả con voi sợ quá vừa khóc vừa quay đầu chạy mất!”

Tô Ái Ái cười haha vì cảm thấy rất đồng cảm, cô cười thoải mái, thoải mái đến mức bước hẫng cả chân, giày cao gót trẹo đi một chút, Vương sư huynh giơ tay ra đỡ cô

Hai người dựa sát vào nhau, Tô Ái Ái lập tức đứng thẳng lưng, hơi xấu hổ, vội vàng nói: “Cảm ơn!”

Vương sư huynh cũng hơi đỏ mặt, xua xua tay

“Bim bim” đối diện có một chiếc xe đang bấm còi Tô Ái Ái quay đầu lại nhìn thì lập tức sững sờ, là xe của Âu Dương

Nguy rồi!

Tô Ái Ái bò lên xe, mỉm cười với Âu Dương: “Sao anh lại tới đây?”

Anh khởi động xe, không nhìn cô mà phun ra một câu: “Tới đón em!”

Xe vừa chạy tiếng nhạc đã vang lên, là album của Lương Tĩnh Như mà cô để vào xe anh, tiếng hát êm đềm vang lên

Cô nói: “Ờ, đó là anh khóa trên của chị Tâm Nghi, người này đã giới thiệu em vào công ty!”

Rất lâu sau anh mới khẽ Ừm một tiếng, ngón tay chuyển động, hình như anh đã thấy toàn bộ sự việc từ lúc cô và người đàn ông khác vừa nói vừa cười đi ra khỏi tòa nhà

Âm nhạc rất phù hợp, hoàng hậu tình ca hát: “Những thứ anh nói em đều nghe thấy, tiếng xình xịch của xe lửa… Những điều anh nói em đều tin tưởng, bởi vì em hoàn toàn tin anh…”

“Bụp” một tiếng, anh tắt nhạc đi

Trong không gian nhỏ hẹp bất chợt yên lặng đến đáng sợ

Âm lượng của cô hơi lớn: “Rốt cuộc anh muốn nói gì? Lúc anh và tiểu sư muội kia nói chuyện em cũng đâu có nói gì?”

Anh vẫn lái xe, lạnh lùng buông ra một câu: “Anh đã nói gì chưa?”

Cô kéo kéo dây an toàn, nghiêng đầu: “Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi! Em chỉ đi công tác thôi mà, không tin anh cứ gọi điện đến công ty mà hỏi!” Lại nghiêng đầu nhìn anh, cô rất ấm ức bởi vì ít nhất cô và “Vương Gia vệ” còn chưa từng nhắn tin qua lại cho nhau!

Anh bất ngờ phanh lại, dừng lại trước cột đèn đỏ, không nhìn cô mà nhìn về phía trước, chậm rãi hỏi: “Vì sao anh phải đi hỏi?”

Đèn xanh, anh chỉnh lại chỗ ngồi rồi quay đầu sang bình thản nhìn cô, anh nói từng chữ một rất rõ ràng: “Chí ít anh không lén lút xem điện thoại của người khác!”

Xe “cạnh” một tiếng bị mở ra

Ánh mắt đó của anh khiến cô sợ hãi, trần trụi, xấu hổ và tức giận, như thể không còn chỗ nào ẩn nấp

Đầu Tô Ái Ái bỏng rát, thì ra anh đã biết rồi, chỉ là không nói ra mà thôi

Ngón tay thon dài của anh lại chạm lên volăng, lúc bình thường anh sẽ cười và hỏi cô: “Ghen à?” Sau đó lôi đám đồ ăn vặt cô mua từ trước ra dỗ dành cô. Bình thường, dù anh gặp phải con đường nào khó đi đều sẽ cầm tay cô cùng đồng hành

Bắt đầu từ lúc nào?

Chỉ còn bàn tay cô đơn độc để trên đùi chính mình…