Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 46

Chương 46: Quốc cảnh chi nam, ca xướng bỉ phương – P.1

Giang Nam tháng mười, rõ ràng thời tiết phải rất tốt nhưng lại có một đợt mưa dầm kéo dài, gió mang hạt mưa chui vào trong áo, như ngưng đọng trong khe hở giữa các khớp xương.

Giang Nam tháng mười, Tô Ái Ái và Thạch Liệt Tình ngồi đối diện nhau trong một toa tàu hỏa xóc nảy người, mấy tháng trước rõ ràng vẫn là một nhóm người cười đùa, chạy nhảy, vui vẻ nói tạm biệt, mới chỉ mấy tháng mà như đã xa cách mấy kiếp.

Trên tuyến Thượng Hải – Giang Tô mới thông, tàu hỏa chạy rất nhanh, cánh đồng, cây cối ven đường đều như một cuộn phim còn chưa kịp chiếu lên hình, chớp mắt đã bị bỏ lại phía sau, trời bắt đầu tối, dần dần đã không thể nhìn rõ cảnh vật ngoài cửa sổ nữa.

Tô Ái Ái dời tầm mắt từ phong cảnh ngoài cửa sổ sang phía Liệt Tình. Hai người mới gặp nhau ở sân bay, ôm nhẹ đối phương một cái, rồi không ai nói với ai câu nào, mua vé, lên xe, xếp hành lý, tất cả mọi việc đều làm trong yên lặng.

Thấy Liệt Tình vẫn còn đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ tối như mực, Ái Ái thở dài, hai người yên lặng như vậy đúng là không quen chút nào.

“Liệt Tình, nói gì đó đi!” Tô Ái Ái vươn tay ra bóc một quả quýt, nước quýt dính vào làm tay cô hơi dinh dính.

Cô cũng đã trải qua một đoạn thời gian không muốn nói gì và cũng chẳng muốn làm gì, nhưng trên thực tế, không còn cách nào khác là phải đối mặt với hiện thực

Cô nghĩ Liệt Tình nhất định còn khó chịu hơn cô nhiều,

Liệt Tình quay đầu lại, lấy di động từ trong túi quần ra,, cúi đầu bấm bấm như đang tìm trong danh bạ.

Bây giờ không phải là cuối tuần tất nhiên là không có nhiều sinh viên đi tàu về quê, vì vậy trong một toa tàu này chỉ có Liệt Tình và Ái Ái là hành khách duy nhất, tiếng cạch cạch của bàn phím nghe thật rõ ràng.

“Mấy hôm nay tớ vẫn chỉ nhìn số điện thoại này!” Liệt Tình đưa máy sang, màn hình hướng về phía Ái Ái, trên đó là: “Phương Tiểu Ca 138*****”

“Tớ đang nghĩ, có phải số điện thoại này đã bị rất nhiều người xóa đi trong máy của mình hay không?Không còn người này nữa? Ái Ái, sau khi nhận được tin nhắn của cậu, phản ứng đầu tiên của tớ chính là bấm gọi số này, tổng đài báo là tắt máy, cái gì gọi là không liên lạc được? cái gì gọi là không liên lạc được?” Lúc Liệt Tình nói đến đây, cơ thể rướn về phía trước, khuôn mặt tái nhợt méo mó nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cuối cùng cô ấy tắt điện thoại đi rồi bỏ vào túi và nói: “Tớ biết, tớ biết là từ giờ sẽ không ai nhận máy nữa!”

Tô Ái Ái cúi đầu, tàu hỏa vẫn liên tục lắc lư, đôi mắt bắt đầu trướng đau, cô khẽ nói: “Liệt Tình, tớ cảm thấy tớ sai nhiều quá, nếu như tớ không khuyên Phương Ca đi bày tỏ với cậu…”

“Tô Ái Ái, chuyện không liên quan đến cậu, một chút cũng không liên quan, tất cả là lỗi của Tống Tiểu Kiều! là do Tống Tiểu Kiều hại!”

Lúc Liệt Tình cắn ra cái tên này, đôi mắt trợn to, hàm răng nghiến ken két, dường như muốn xé nát cái tên ấy ra.

Tô Ái Ái không nói gì, ngón tay lại bắt đầu cứng đờ bóc quýt, khi vỏ và ruột của trái quýt lìa ra khỏi nhau, dường như có một tiếng thét chói tai vang lên.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cô không thể nói gì nữa, đối với Tống Tiểu Kiều, cô từng hận, hận không thể chạy thẳng tới bệnh viện kéo cô ta ra trước khu giảng đường, hận không thể cho mẹ cô ta vài cái tát, nhưng, cô gái điên cuồng đó đã biết chuyện của Phương Ca chưa? Nếu như cô là Tống Tiểu Kiều, bản thân mình xảy ra chuyện như vậy, người con trai mình yêu lại vì lời bịa đặt của mình mà tự sát, sợ rằng cả đời này cô cũng không thể yêu thêm ai được nữa, và cũng không thể để mình hạnh phúc được.

Tô Ái Ái vừa nghĩ như vậy liền cảm thấy con người đáng trách kia cũng thật là đáng thương.

“Ái Ái, đối với những người con trai tớ đã từng yêu, bao gồm cả người vừa mới chia tay kia, cho dù chia tay nhau, tớ đều nói ‘Mong cậu có thể được hạnh phúc!’ nhưng thực ra tớ chỉ mong rằng những cô gái sau này đến với họ đều vĩnh viễn không bằng tớ, cho dù được hạnh phúc thì cũng không hạnh phúc hơn tớ, hoặc nên nói là, không thể hạnh phúc bằng khi được ở bên tớ! Tuy nhiên, chỉ có Phương Ca, chỉ có mình cậu ấy là tớ hy vọng cậu ấy có thể được hạnh phúc, hạnh phúc hơn cả tớ, rất rất rất hạnh phúc, nhưng vì sao lại thành thế này?”

“Vì sao lại thành thế này?” Liệt Tình vùi đầu vào lòng bàn tay

Trong toa xe có một người đang run lên khe khẽ, ở khe hở giữa các ngón tay tái nhợt có những giọt nước mắt chảy ra

Tô Ái Ái buông quả quýt xuống, vươn tay ra, muốn vỗ nhẹ lên vai Liệt Tình nhưng ở đầu ngón tay cô toàn nước là nước, cô chậm rãi thu tay lại, cúi đầu mở túi xách ra tìm khăn giấy.

“Ái Ái, cậu có nhớ tớ và cậu từng nói rằng giữa nam và nữ không có tình bạn chân chính không? Dù hiểu rõ đạo lý này tớ cũng không muốn buông tay, muốn Phương Ca có thể coi tớ là một người đặc biệt, cho dù cậu ấy có bạn gái thì vẫn coi tớ là người đặc biệt nhất, còn bây giờ, tớ là người đặc biệt đáng ghét nhất!”

Liệt Tình nhếch môi cười, nụ cười hoàn toàn là tự giễu cợt bản thân.

“Thực ra trên đời này làm gì có bạn thân như thế, chỉ là tự lừa mình mà thôi, đàn ông đều sẽ lập gia đình, có vợ của riêng mình, làm gì còn có thời gian quan tâm đến người khác nữa?”

Tô Ái Ái cúi đầu, đem vỏ quýt đã lìa khỏi ruột kia thẳng tay ném ra ngoài.

Liệt Tình tiếp tục nói: “là tớ ích kỷ, tớ không muốn nói rõ với cậu ấy, còn giận lây sang cậu, khi cậu ấy gặp chuyện không may, ngay cả dũng khí đối diện với cậu ấy tớ cũng không có…”

Tô Ái Ái vội vàng buông quả quýt xuống, rút một tờ khăn giấy ra đưa cho Liệt Tình, cô nói: “Liệt Tình, nghe tớ nói, là tớ không nên khuyên Phương Ca như vậy, nếu không phải tớ khuyên cậu ấy nên dũng cảm nói cho cậu biết thì sẽ không có chuyện gì hết, thật đấy, sẽ không có chuyện gì hết…” Nói xong chữ cuối cùng, trên tay cô cũng có một tờ khăn giấy.

Liệt Tình nghe không lọt: “Tớ nói là Tống Tiểu Kiều, nhưng người thực sự hại chết Phương Ca là tớ, Ái Ái…”

“Tớ không ngờ rằng mối quan hệ ấy cuối cùng lại hại chết Phương Ca, là tớ ích kỷ, Ái Ái! Cậu biết không? Mấy tháng trước Phương Tiểu Ca đến sân bay đón tớ, cậu ấy còn mang cả cháo hoa quế do mẹ cậu ấy làm nữa, ở Mỹ không bán ngó sen, tớ thường than thở là thèm món ấy quá, không ngờ là cậu ấy vẫn nhớ, cậu ấy cho vào một cặp lồng giữ nhiệt, để vào trong túi hành lý mang đến cho tớ! Cậu ấy là một người hiền lành, tình cảm như thế, tớ vẫn biết rõ và cũng biết mình đang lợi dụng sự quan tâm của cậu ấy, nhưng tớ không muốn nói ra, tớ chỉ muốn bọn tớ tiếp tục đối xử với nhau như vậy! Nếu như tớ nói rõ với cậu ấy từ thời cấp ba, thì cậu ấy và Tống Tiểu Kiều sẽ khác, hoặc có lẽ cậu ấy sẽ cùng với cậu…”

“Ái Ái, xin lỗi, xin lỗi…”

Khi Liệt Tình nói những câu này, cô ấy nằm úp mặt lên bàn, vùi đầu vào cánh tay, giống như một cô bé tiểu học mắc lỗi, nức nở khóc, giọng nói khàn đến mức không thể nghe nổi nữa

Tô Ái Ái đứng lên, gấp bàn lại, ngồi bên cạnh Liệt Tình, cánh tay gầy gò vòng qua vai bạn, vỗ nhẹ.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô nói: “Đừng xin lỗi, cậu không sai, Liệt Tình, chúng ta đều không sai…”

“Ầm” một tiếng, tàu hỏa tiến vào đường hầm, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có một màu đen tối, trên cửa kính xe là hình ảnh hai cô gái với đôi mắt đỏ hồng đang ôm nhau, còn có ruột quả quýt đã được bóc sạch trên mặt bàn

Thực ra ngày hôm đó, Tô Ái Ái cô rất muốn nói với Liệt Tình: “Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!”

Ngữ khí giống như khi Phương Ca nói, dịu dàng như thế, nói như thể tất cả mọi chuyện đều chưa từng xảy ra

Nhưng, cô không thể, cô không thể nói ra câu đó được.

Bởi vì, con người khi còn trẻ luôn làm bản thân thương tích đầy mình, những vết thương này sẽ lành, nhưng nó không mất đi mà sẽ để lại sẹo.

Thực ra, trong thanh xuân không có nếu như, cũng không có nhưng mà, không có ai sai, cũng không có ai xin lỗi ai…

Chúng ta đều sẽ dần dần học được cách trưởng thành

Giống như khi bóc lớp vỏ quýt kia ra thì tay ta sẽ cầm vào ruột quýt, chỉ như vậy mà thôi…

Ngày tổ chức lễ tang đó, mưa vẫn không ngừng

Tô Ái Ái gặp được bố mẹ của Phương Ca, hóa ra Phương Ca được thừa hưởng những nét đẹp của cả bố và mẹ, bố cậu ấy là thầy giáo dạy tiếng Anh, tóc đã có sợi bạc. Ông dùng một tay ôm lấy bà vợ khéo tay biết làm kẹo ngó sen vẫn đang khóc của mình

Lúc ra khỏi nhà, Hạo tử đứng dưới mái hiên, từng giọt nước mưa rơi xuống chỗ trũng tạo thành những tiếng tí tách nho nhỏ, Hạo tử lấy một điếu thuốc lá ra, xoa xoa mái đầu vừa mới cắt húi cua của cậu ta, một chân đi giày thể thao đá vào vũng nước, lớn tiếng chửi thề một câu rồi lại mắng to: “Con mẹ nó, sao hôm nay lại mưa?”

Đôi giày thể thao màu trắng bám đầy bùn đất.

Lúc này, Liệt Tình không vì câu chửi đó mà cãi nhau với cậu ta, cô ấy chỉ im lặng đứng đó. Ái Ái ngồi xổm dưới mái hiên, hai tay ôm vai, không biết là vì lạnh hay là vì buồn mà hàm răng cứ lập cập cắn vào nhau.

Đây là ngày mà cả ba đứa trẻ này đều cảm thấy cực kì khó trôi qua, không phải bởi vì nó quá dài mà bởi vì nỗi bi thương không từ ngữ nào miêu tả được…

Bất kể có bao nhiêu đau thương, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục, lúc làm tang lễ, Tô Ái Ái và Hạo tử đều phải quay lại trường còn Liệt Tình vì lộ trình bay nên được nghỉ lại ở Nam Kinh một ngày, theo cách nói của cô ấy thì là: “Vốn tưởng là trở về để cứu người, không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy.”

Tô Ái Ái nhận được điện thoại của A Đan lúc ở ga tàu hỏa, có lẽ là đã từng tranh cãi, cho nên giọng của A Đan có vẻ hơi nịnh nọt: “Em gái thân yêu, anh nói cho em biết một chuyện, quyết định xử phạt Phương Ca đã bị thu hồi rồi! Em có biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Truyện được đăng tại đây

Tô Ái Ái ngẩn người, hỏi dồn: “Chuyện gì?”

“Haha, chuyện là thế này, bạn học Âu Dương của chúng ta tra được bệnh viện mà Tống Tiểu Kiều gì đó đang nằm, cậu ta đến thẳng đó tìm người, nghe nói ngay ngày hôm sau cô ta đã viết một bức thư gửi đến trường, giải thích rõ chân tướng, mọi người đều đã hiểu rõ sự thật. Haiz, em không biết đâu, Âu Dương của chúng ta còn ra một thông cáo, phát động toàn bộ sinh viên trong trường kí tên để chứng minh cho nhân phẩm của Phương Ca, hiệu quả của đợt cổ động ấy, ầy, em không thể ngờ được đâu!”

Tô Ái Ái cầm điện thoại, đứng ở cửa nhà ga, người đi qua đi lại đều kéo theo một đống hành lý, có vẻ rất vội, khi đụng phải cô chỉ quay lại và nói: “Ôi, xin lỗi nhé!”

Cô lắc lư một cái rồi lại đứng vững, cô không thể tin nổi

Cô nghe thấy tiếng A Đan vẫn đang nói, nhưng cô lại đang nghĩ tới Âu Dương, hai ngày nay, càng là lúc buồn bã nhất cô lại càng nghĩ đến anh thật nhiều.

Anh có phải vẫn đang giận hay không?

Cô cứ tưởng sau khi về trường, chuyện chia tay sẽ không còn xa xôi nữa nhưng cô thật không ngờ anh lại làm nhiều việc khi cô không có ở đó như vậy.

“Em gái, lúc nào em mới về trường?” Có lẽ biết Ái Ái đã hết giận cho nên giọng nói A Đan cũng đã bình thường

“Hôm nay, em đang ở nhà ga chờ tàu hỏa đây!” Tô Ái Ái nói, cô cũng chẳng biết chương trình học ở trường đã đi đến đâu rồi, mấy ngày nay cô chẳng còn tâm trạng mà để ý đến những việc ấy nữa!

“Em ở nhà ga? Không phải chứ? Em ở nhà ga thật hả?” Giọng nói A Đan có chút gấp gáp

Tô Ái Ái tức giận: “Có gì mà không thật?”

“Anh nói em gái à, em có thể không đi được không? Âu Dương tới đó tìm em, đi từ sáng sớm, không khéo bây giờ đã tới nơi rồi cũng nên.”

Tô Ái Ái bất chợt ngây người, một lúc sau cô mới hét vào điện thoại: “Không phải chứ? Thật sao?”

“Ồ, đương nhiên là thật rồi, anh lừa em làm cái gì? Âu Dương này kiên quyết nói không muốn gọi điện hỏi thăm em, alo, alo, anh bảo này, em nhanh đi xem cậu ta ở đâu đi…”