Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 45

Chương 45: Thần linh đã thu hồi thời niên thiếu ấy – P.2

Mấy hôm sau nhà trường có một thông báo, được viết bằng giấy trắng mực đen và được dán sạch sẽ rõ ràng vào bảng tin của trường: Phương Ca, lớp 04* khoa Biên đạo vì *** làm cản trưởng kỷ luật của nhà trường, để đẩy mạnh việc quản lý sinh viên trong trường, giữ gìn trật tự dạy và học trong môi trường giáo dục và trật tự giữa các sinh viên, bảo đảm cho sức khỏe và tinh thần của sinh viên trong trường được ổn định, tạo nên môi trường học tập trong lành, ban giám hiệu nhà trường quyết định cho sinh viên này nghỉ học để kiểm điểm, bắt đầu thi hành từ ngày ** tháng **

Thật là, thật là… Tô Ái Ái buồn cười, thực sự là buồn cười chết đi được, còn có cả chuyện “làm cản trở kỷ luật của nhà trường”, nếu Phương Ca mà gọi là cản trở kỷ luật của nhà trường vậy trong trường học này còn có người lương thiện không? Cô đột nhiên vô cùng muốn chửi thề một câu!

Cũng có người thực sự đã chửi ra miệng: “Holy Shit!” Phát âm không tệ, chắc là có một chút cảm tình,

Tô Ái Ái quay đầu lại, dưới ánh mặt trời, Âu Dương mỉm cười với cô làm lộ ra hai chiếc răng khểnh, cô trừng mắt nhìn anh.

“Phương Ca có sao không?” Lúc Âu Dương và Ái Ái sóng vai đi trên đường, anh đã hỏi như vậy

“Ừm, vẫn ổn. Dạo này em không gặp cậu ấy!” Ái Ái đá nhẹ hòn sỏi nhỏ dưới chân, cô không biết có nên nói với Âu Dương hay không

“Anh đã là sinh viên năm cuối rồi, gần đây đang bận làm một hạng mục thiết kế với A Đan, không thể đến tìm em thường xuyên được, em phải ngoan nhé!”

“ừm” Tô Ái Ái gật đầu, nhanh thật, anh năm thứ tư còn cô đã năm thứ ba rồi

“Ái Ái cô nương, anh nói nghiêm túc đấy!” Âu Dương bĩu môi với Ái ÁI, mỉm cười rồi gạt mấy sợi tóc vương trên trán cô: “Em phải ngoan ngoãn một chút, có chuyện gì nhất định phải tìm anh bàn bạc!” Lại vỗ vỗ đầu cô

Haiz, người hiểu Ái Ái cũng chỉ có Âu Dương mà thôi

“Vâng!” Ái Ái cúi đầu ra vẻ cung kính, nhưng thực tế là cô không dám nhìn thẳng vào mắt Âu Dương

Lời đồn đại như một mũi kim sắc nhọn, không thể giấu trong bọc được nữa.

Dường như chuyện của Phương Ca trở thành chuyện duy nhất có thể lôi ra buôn dưa của sinh viên đại học S, đi đến đâu cũng nghe thấy có tiếng người dị nghị:

“Haiz, không ngờ Phương Ca của khoa biên đạo lại là người như thế!”

“Nghe nói là một học sinh ngoan đấy.”

“Chậc, cậu nói xem, người đêm hôm khuya khoắt đưa bạn gái đến nơi này liệu có phải là người ngoan không?”

“Nếu bạn trai tớ bỏ tớ lại mà chạy trước như vậy, tớ không đá chết cậu ta mới là lạ đấy.”

“…”

Mỗi lần Tô Ái Ái nghe xong đều cảm thấy như có lửa đang đốt cháy trong ruột gan, cô muốn phun ra lửa để thiêu cháy hết những người lắm chuyện này đi!

Không biết Phương Ca nghe xong sẽ nghĩ gì nhỉ?

Thực tế là, Phương Ca cũng nghe được và cũng rất suy nghĩ, kết quả xử phạt là – tạm nghỉ học.

Thì ra, việc chịu phạt không đáng sợ, lời bàn tán sau lưng mới là thứ đáng sợ nhất,

Tô Ái Ái sau khi nghe xong tin đó liền đi thẳng đến phòng giáo vụ, đến cô còn chẳng thể nhẫn nhịn nổi thì Phương Ca tốt đẹp đến mức ấy làm sao có thể chịu được sự chỉ trích như vậy?

Nếu là tạm nghỉ học thì bao giờ mới có thể quay lại học tiếp? Sau đó, mọi người sẽ nhìn anh bằng ánh mắt như thế nào?

Khoa biên đạo của đại học S là mong ước anh luôn tâm tâm niệm niệm trong lòng!

Tô Ái Ái đẩy cánh cửa của phòng giáo vụ ra, cô nói rất nhanh: “Chào các thầy các cô, em đến đây là vì chuyện xử phạt bạn học Phương Ca lớp 04* của khoa biên đạo, cậu ấy nói dối đấy, thực tế là tối hôm đó em ở cùng với cậu ấy…”

Cô đã từng nói chỉ cần cô biết Phương Ca gặp khó khăn, thì bất kể cô đang ở trong góc nào của thế giới, chỉ cần cô biết được cô nhất định sẽ không chần chờ mà đứng ra giúp đỡ anh!

Vì vậy, những lời bàn tán khác lại bắt đầu xuất hiện.

“Tô Ái Ái của khoa kế toán đó chẳng phải là bạn gái của Âu Dương sao?”

“Cậu không biết à, cô ta và Phương Ca trước đây học cùng lớp cấp ba đấy, hay rồi!”

“Haiz, chẳng biết rốt cuộc mọi chuyện là thế nào nữa?”

Tô Ái Ái không hề để tâm những lời xì xèo kia, cô chỉ biết cô làm gì cũng được, chỉ cần có thể giúp được Phương Ca, cho dù chỉ là một chút cũng đã tốt lắm rồi, cô không đành lòng để Phương Ca bị cuốn vào những lời đồn đại đáng sợ như vậy, đó là cậu thanh niên mà cô từng thích mà!

Mấy cô bạn trong phòng cô cũng im lặng, bởi vì tối hôm đó Tô Ái Ái thực sự không về phòng, không ai dám đi hỏi chân tướng thực sự, dù là khó tin nhưng sự thực thì đúng là như vậy.

Tiểu Mỹ vỗ vai Tô Ái Ái hỏi một câu: “Ái Ái, tớ còn nhớ lúc tớ và người ấy của tớ cãi nhau, cậu đuổi theo tớ, khuyên bảo tớ, nói rằng trong khoảnh khắc yêu thương một người đã định sẵn là một loại cố gắng, nói rằng có một người từng nói “thiệt thòi thì thiệt thòi”, cậu nói…. Người mà cậu đã từng thích… có phải đó là Phương Ca không?”

Ngay cả A Đan cũng đi cùng Anh bạn nhỏ đến tìm Ái Ái, ngồi trong quán trà sữa nửa ngày, Tô Ái Ái vẫn không nói bất cứ điều gì, lúc A Đan kéo Anh bạn nhỏ ra về mới nói một câu: “Em gái, kích động là ma quỷ,em nên hiểu rõ điều đó.”

Tô Ái Ái ôm ly trà sữa bật cười, đây là lần đầu tiên cô cố tình mỉm cười trong mấy ngày hôm nay, nhưng trừ nụ cười ấy trong đầu cô chỉ có hỗn loạn, hoàn toàn không biết nên suy nghĩ theo hướng nào

Cuối cùng, Âu Dương đến tìm Ái Ái, đứng ở dưới lầu kí túc xá nữ, đứng ở nơi mọi lần anh tiễn cô về.

Anh nắm lấy cổ tay cô: “Tô Ái Ái, tối hôm đó em không có trong phòng, vì sao lại nhắn tin lừa dối anh?”

Chàng trai này vẫn thường mỉm cười với cô, anh khẽ gọi cô là Ái Ái cô nương!

Nhưng lúc này anh lại nghiêm túc như vậy, anh lôi cả họ cả tên cô ra mà gọi, trong giọng nói có một chút buồn bã.

Tô Ái Ái cầm tay Âu Dương, liền bị anh kéo vào lòng, trọng lượng toàn thân lại chuyển vào chân bị thương, mắt cá chân đó lại bắt đầu ê ẩm đau buốt

Cô liếm liếm môi: “Không phải như anh nghĩ đâu, sau này em sẽ từ từ nói cho anh nghe!”

Cô và Âu Dương đã cãi nhau rất nhiều lần vì Phương Ca, cái tên “Phương Ca” này đã trở thành điều cấm kị giữa hai người, cứ chạm đến là tình hình lập tức trở nên căng thẳng

Âu Dương buông cổ tay Ái Ái ra, chỗ anh vừa nắm có vài vệt hồng hồng kéo dài

Đôi mắt anh nhìn xoáy sâu vào Ái Ái, ở nơi sâu nhất trong mắt anh có vài ngọn lửa, nó bó chặt ánh mắt cô, cô không dám ngẩng đầu, cô nghe thấy anh nói: “Được, anh tin em là mọi chuyện không phải như vậy, nhưng em là con gái mà lại nói ra những lời đó, em có biết những lời bàn tán kia sẽ có hậu quả thế nào không? Anh nói rồi, có chuyện gì thì phải tìm anh bàn bạc, sao em lại không làm?”

Anh chậm rãi cho tay vào túi quần,cụp mắt xuống: “Anh là bạn trai của em, thế mà em lại chẳng đến tìm anh. Tô Ái Ái, anh và em đã cãi nhau bao nhiêu lần vì cậu ta rồi? Anh cũng chẳng hiểu vì sao mỗi lần nghĩ đến em và người kia, anh lại cảm thấy bất lực như vậy! Em có thể làm mọi chuyện vì cậu ta phải không?”

Anh không hiểu, rõ ràng là không có ai là tình địch với anh, nhưng tại sao mỗi lần cãi nhau đều là vì người đó, anh không thể chịu đựng được nữa. Anh đâu kém cỏi, tại sao anh lại bị đả kích đến mức chán chường như thế này?

Tô Ái Ái ngẩng đầu nhìn Âu Dương, nhãn cầu của anh luôn rất đẹp, lúc nào nó cũng sáng rực mê hồn, khí thế không gì sánh được, khi mỉm cười với cô, khóe mắt cũng hơi cong lên, nhưng bây giờ anh lại cúi đầu thế này, mắt mày ủ dột đứng trước mặt cô, khiến cô bất giác không hiểu nổi, cô chỉ nghĩ nếu cô nói như vậy thì tất cả mọi chuyện đều sẽ lắng xuống, Phương Ca lại có thể tiếp tục đi học, tất cả mọi chuyện sẽ quay về trước đêm hôm đó nhưng xem ra là không thể nữa rồi.

Tô Ái Ái đổi chân, trọng tâm chuyển sang chân không bị thương, nhưng thực ra, đổi hay không đổi cũng chẳng có gì khác nhau, khi đã đau quá thì cũng chỉ chết lặng mà thôi/

Âu Dương xoay người, anh nói: “chúng ta đều suy nghĩ kĩ lại đi, yên lặng một chút!”

Anh rất muốn nói: “Em đừng tới tìm anh nữa!” Cũng muốn nói: “Chúng ta xa nhau một khoảng thời gian đi!”

Nhưng lời nói đến bên miệng lại biến thành một câu nhẹ nhàng như vậy, tóm lại vẫn là tiếc nuối!

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Ái Ái đứng ở trước cửa kí túc xá nhìn bóng dáng Âu Dương dần biến mất, dáng người anh cao thẳng, giống như một cây thông đứng thẳng tắp dưới ánh nắng mặt trời, từ đầu đến cuối anh không hề quay lại, chắc là làm tổn thương anh thật rồi, anh là một chàng trai kiêu ngạo thế cơ mà!

Nhưng, vì sao cô nhất định lại phải chọn lựa một người giữa Phương Ca và Âu Dương cơ chứ? Vì sao mọi người không thể cùng mỉm cười để bắt đầu lại lần nữa?

Tô Ái Ái không đứng nổi nữa, cô đặt mông ngồi xuống bậc thang, một đôi giày thể thao màu trắng tới gần, cái bóng nhỏ dài che khuất ánh nắng chiếu trên người cô. Bàn tay xoa đầu cô quen thuộc như vậy, trên mái tóc mềm mại dường như có làn gió xuân dịu dàng như bàn tay trẻ em lướt qua,

Tô Ái Ái nhắm mắt lại, nếu không nhắm thì sẽ có một dòng dịch thể nóng bỏng trào ra ngay lập tức.

Phương Ca nói: “Ái Ái ngốc, cậu đừng quản nữa!”

Phương Ca nói: “Ái Ái, yên tâm đi, tất cả đều sẽ ổn thôi!”

Giọng nói của cậu thanh niên này rất du dương, khi mỉm cười ánh sáng dịu dàng tỏa ra từ tận sâu trong đôi mắt to tròn, làn mi dày lóe lên dưới ánh nắng, giống như có vô số con quỷ nhỏ đang nhảy múa, làn môi mềm mại cong lên khẽ khàng

Gió làm vạt áo trắng của anh tung lên, xẹt qua đôi mắt ướt át của cô

Ánh nắng chiếu trên làn môi mỏng hơi nhếch, đó là nụ cười đẹp nhất trong khoảnh khắc này

“Yên tâm, tất cả đều sẽ ổn thôi!”

Đây là câu nói cuối cùng mà người Tô Ái Ái thích đầu tiên nói với cô.

Tôi hôm đó, trời nóng bức, không có một ngọn gió nào, có người nói mùa hè sắp qua rồi, có lẽ đó là dấu vết cuối cùng của mùa hè để lại trong năm nay, giống như cái lạnh thấu xương của “rét tháng ba” vậy.

Tô Ái Ái nằm trên giường nói chuyện điện thoại với Liệt Tình, Liệt Tình nói: “Tớ đã đặt vé máy bay rồi, một tuần nữa sẽ về!”

Cúp điện thoại nhưng lại không thể ngủ được, nghĩ đến Phương Ca, nghĩ đến Âu Dương, nghĩ đến Liệt Tình…

Lại không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, ngủ nhưng vẫn biết bản thân trở mình liên tục, một đêm không mộng mị…

Sáng hôm sau, lúc xuống lầu Ái Ái nghe thấy cô quản lí kí túc nói: “Cậu sinh viên đó thật là đáng tiếc!”

“Giảng đường cao như vậy, làm sao cậu ta có dũng khí nhảy xuống nhỉ?”

“Chính là cái cậu vừa bị phạt hả? Tội nghiệp quá!”

Rầm một cái, sách vở, bút lách trong tay Ái Ái toàn bộ rơi hết xuống đất, mỗi thứ lăn đi một nơi.

Cô không hề suy nghĩ bắt đầu gắng sức chạy đi, cô không nhìn thấy người đang đi trên đường, cô cũng không nghe thấy tiếng ầm ĩ của các bạn học, tim cô cứ đập bình bịch, bình bịch liên hồi, cô chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mình, màng nhĩ cũng rung cả lên, cô mặc kệ.

Dưới tòa giảng đường, trên mặt nền xi măng màu xám có một khoảng ướt át rất rộng, giống như vừa mới được cọ rửa, một màu âm u phô ra.

Tô Ái Ái hít vào một ngụm không khí lớn, trên bồn hoa vẫn còn vài giọt máu vương vãi, có hình parabol của hợp chất diễn sinh, trong không khí vẫn còn có mùi tanh nồng của máu tươi.

Tô Ái Ái há miệng, muốn nôn mà không nôn được.

Cô nghe tháy tiếng cảnh sát trả lời phóng viên: “Người tử vong là một sinh viên, họ Phương, tên Ca, à, đừng có viết tên đầy đủ lên báo đấy.”

Tô Ái Ái ngất xỉu, đầu như bị người ta dùng búa đập vào, suýt chút nữa thì ngã xuống, cũng may là được Tiểu Mỹ đứng sau đỡ lấy.

Tiểu Mỹ gọi: “Ái Ái!”

Truyện được đăng tại đây

Tô Ái Ái dựa vào lòng Tiểu Mỹ, ánh nắng hôm nay đâm vào mắt cô đau quá, cô chỉ thấy một màu trắng xóa, cô vươn tay rồi chậm chạp duỗi một ngón ra, bắt đầu đếm: “Một tầng, hai tầng, ba tầng…”

Một tay cô che khuất ánh nắng, một tay chỉ vào cửa sổ cao vút trên tòa giảng đường

Hai mươi mốt tầng! Phương Ca, lúc cậu đứng trên đó rốt cuộc cậu đang suy nghĩ điều gì? Nhiều tầng như vậy, một nơi cao như vậy, thế mà cậu cũng dám nhảy xuống dưới ư?

Tô Ái Ái buông thõng tay xuống, mở ra, trong lòng bàn tay là một cánh hoa nho nhỏ màu vàng, móng tay cô đâm vào trong lòng bàn tay thật sâu.

Cô nhắm mắt lại, nắm tay vào, cô không phát hiện ra rằng hoa quế đã bắt đầu nở rồi

Trong trường Thập Trung, cây quế là nhiều nhất, mỗi khi hoa nở, quán bán quà vặt trong trường đều có bán cháo hoa quế, nong nóng, ngòn ngọt, cô và Liệt Tình đều rất thích, đứng ở cửa lớp ăn, mỗi lần bị Hạo tử phát hiện, cậu ấy đều ầm ĩ bắt phải khao, Phương Ca thì chỉ đứng im một chỗ, xem họ giằng co, dù sao sau cùng Liệt Tình cũng không phải khao mà là Hạo tử bỏ tiền, bốn người đứng ở cửa lớp ăn cháo hoa quế còn nghi ngút khói, thỉnh thoảng chưa kịp thổi còn bỏng cả lưỡi.

Mỗi tình đầu dường như sẽ không dài lâu, cũng không thể ở bên nhau, tất cả mọi người đều hiểu được đạo lý này

Thế nhưng, từ trước đến nay cô không bao giờ nghĩ rằng cậu thanh niên này sẽ biến mất trong cuộc đời cô bằng con đường này

Cô từng nghĩ, có thể học cùng anh cấp ba, cùng một trường đại học là may mắn cỡ nào!

Cô từng nghĩ, cho dù không ở bên nhau, cho dù anh chưa từng thích cô, cho dù cô không thể gặp lại anh, ít nhất là anh vẫn còn sống trên đời, ở một góc nào đó trong thành phố này, yên ổn và được hạnh phúc. Ít nhất là anh vẫn còn sống!

Cho dù không còn là bạn nữa, cho dù không hề thích cô, nhưng, nhưng ít nhất anh cũng phải còn sống!

Chỉ cần anh vẫn còn sống!

Cánh hoa quế trong lòng bàn tay bay ra ngoài, Tô Ái Ái che mắt, tiếng hu hu đã phát ra, miệng cô run rẩy đến không còn hình dạng của nó nữa…

Sau khi về phòng, cô tắt máy di động, bởi vì cô không biết nên trả lời thế nào, bát luận là điện thoại của ai, cô cũng không biết phải trả lời ra sao?

Cô bật máy tính, chọn số QQ của Liệt Tình, ít nhất cũng nên nói với cô ấy một tiếng, nhưng, nói thế nào đây?

Nói Phương Ca tự sát? Phương Ca nhảy lầu rồi? Phương Ca… đã chết?

Cô úp mặt xuống bàn phím, phía sau hai chữ Phương Ca là một dãy kí tự thật dài, đó là dòng chữ hiện ra khi khuôn mặt cô úp xuống bàn phím, kéo dài như vô tận.

Tô Ái Ái ngẩng đầu, xóa hết chỗ kí tự vô nghĩa đó đi, sau vô số lần, cô gõ: “Phương Ca…đi rồi!”

Lập tức tắt máy, lên giường

Trong phòng, Đường Đường hỏi: “Ái Ái, tớ xuống dưới mua cơm, cậu muốn ăn gì? Tớ mua cho!”

Tô Ái Ái không trả lời, cánh cửa kẽo kẹt kêu lên một tiếng

Tô Ái Ái ngồi trên giường, ở góc độ này của cô có thể trông thấy ánh nắng chiếu lên sân thượng, thấy bàn ghế trong dãy giảng đường, lúc thời tiết không tốt, trên mái nhà sẽ có đèn lóe sáng

Cô vẫn đang nghĩ, trong một buổi đêm yên tĩnh, chỉ có một mình cậu thanh niên áo trắn, cậu ấy rơi từ nơi nào xuống?

Có người nói, anh như một trái cầu lông màu trắng bị thượng đế làm rơi xuống nhân gian…