Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 16

Chương 16: Sống như hoa mùa hè – P.2

Hứa Viễn Hạo cuối cùng cũng được như mong muốn, 18 chiếc bánh gateaux Nguyên Tổ đã làm cảm động được cô bạn hoa khôi lớp bên. Lúc tan học, hai người đi qua hành lang làm cho mấy đứa nhóc trong lớp “Suỵt” một tiếng, Hứa Viễn Hạo lắc lắc mái tóc rẽ ngôi của cậu ta, tiếp tục cùng cô bạn hoa khôi kia diễn màn “tình chàng ý thiếp”, sống chết giả vờ không nghe thấy tiếng hô của mọi người.

Tô Ái Ái tò mò hỏi Thạch Liệt Tình: “Làm sao cậu ấy theo đuổi được vậy?”

Thạch Liệt Tình cuốn cuốn mái tóc xoăn tự nhiên của mình, hờ hững nói: “Tớ bảo với cậu ta, bé hoa khôi đó thích nhất là ăn bánh gateaux dâu tây xanh Nguyên Tổ, cậu ta mỗi sáng liền tặng cho cô nàng đó một cái, kéo dài mấy tuần liền.”

Tô Ái Ái hô to: “Không phải chứ!”

Thạch Liệt Tình cười gian, dùng vở che miệng thì thầm với Tô Ái Ái: “Tớ nghĩ đây là âm mưu của Hạo Tử, ngày nào còn chưa được thì vẫn cứ tặng bánh, làm cô ấy béo lên, cuối cùng sẽ không ai muốn nữa!”

Bất chợt, hai cô gái cười đến thất nghiêng bát đổ.

Có một danh từ là “Yêu sớm”, thầy cô và cha mẹ đều coi nó là hồng thủy mãng thú (ý là nguy hiểm cần tránh xa), học sinh ngoài miệng thì nói mình vẫn còn nhỏ, chưa đủ tuổi, nhưng lại vụng trộm ngắm nhìn theo những đôi nam nữ yêu nhau trong trường.

Tô Ái Ái cười rồi lại cười, trong lòng thực sự rất khâm phục Hứa Viễn Hạo, cô cũng từng thầm mơ ước, từng mơ mộng nghĩ khi yêu đương sẽ là thế nào? Cùng người mình yêu tay trong tay sẽ hạnh phúc đến mức nào? Cô từng nghĩ sẽ đem tình cảm trong lòng mình nói cho Phương Ca, biết đâu Phương Ca cũng thích cô thì sao? Cô to gan muốn viết cho anh một bức thư, ngay cả lời lẽ trong thư nên viết thế nào cũng đã nghĩ tới nhưng lại chẳng dám viết. Mỗi đêm trước khi ngủ cô đều tưởng tượng ra rất nhiều chuyện tốt đẹp, nhưng ngày hôm sau ngay cả đến gần Phương Ca cũng không có dũng khí…

Nhưng, tâm tình cẩn thận dè dặt như vậy vẫn bị người ta phát hiện ra.

Một buổi chiều không có gió, một tiểu ác ma sừng dài đã vụng trộm mở bí mật này ra…

Bàn học gỗ được sơn phủ, trên một tờ giấy trắng trong quyển vở bài tập trong cặp sách, một dòng chữ mềm mại viết bằng bút mực “Tô Ái Ái lớp 12/3” không biết từ lúc nào bị ai đó viết lên mặt sau một dòng chữ xấu xí bằng bút lông mực tàu, dòng thần chú xiêu xiêu vẹo vẹo: “❤ Phương Ca” biến thành “Tô Ái Ái ❤ Phương Ca”

Hết tiết thể dục, Tô Ái Ái vừa ngồi xuống chỗ của mình lập tức nhìn thấy dòng chữ được viết thêm vào kia, dòng chữ xấu xí như đang lớn tiếng cười nhạo cô, trong khoảnh khắc đó, trái tim cô như bị người ta bóp chặt trong tay, chảy máu đầm đìa,. Tay cầm cốc nước của cô cứng đờ, không dám nhúc nhích, không dám có bất cứ cử động nào, đằng sau gáy như có ngọn lửa bùng cháy. Là ai? Là ai viết lên? Là ai đang cười trộm?

Thạch Liệt Tình thấy Tô Ái Ái cứng đờ ngồi ở chỗ đó, vỗ Tô Ái Ái một cái: “Sao thế?”

Tô Ái Ái giật mình, hành động đầu tiên chính là đem quyển vở kia áp sát vào ngực, cô không biết đã có bao nhiêu người sau khi hết tiết nhìn thấy quyển vở này, nhưng vừa nghĩ đến đó cả người đã phát run.

Bí mật của một thiếu nữ giấu trong lòng bao lâu thoắt cái đã bị phát hiện.

Thạch Liệt Tình thấy Tô Ái Ái có vẻ là lạ, cũng nóng nảy, giật lấy quyển vở kia, vừa nhìn thấy mặt đã lập tức chuyển sắc.

Lý Manh Manh ở rất xa nhìn thấy dáng vẻ như sắp khóc của Tô Ái Ái cũng cảm thấy kì lạ, nhanh chóng chạy tới, hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi? Ái Ái, đừng khóc nha!” Cô nàng không hiểu rõ lắm, cúi đầu nhìn quyển vở kia.

Thạch Liệt Tình không đợi cô bạn xem xong, đầu tiên là lật bìa vở ra, sau đó xé tờ giấy kia ra, xé thành từng mảnh nhỏ nát tươm, vừa ngẩng đầu lên, bọn con trai vừa vặn tan giờ thể dục ồn ào bước vào lớp.

Thạch Liệt Tình hỏi Trang Nam: “Tiết thể dục hôm nay ai ở trong lớp?”

Trang Nam sửng sốt đáp: “Hình như là XX” Sau đó nói ra cái tên của một nam sinh, thấy dáng vẻ của Thạch Liệt Tình như muốn tìm người tính sổ nhanh chóng bỏ thêm một câu: “Thạch đầu, sao vậy?”

Thạch Liệt Tình không nói gì, đem đống giấy vọt tới chỗ ngồi của nam sinh kia, ném hết chỗ giấy bị xé lên khuôn mặt khỏe mạnh kháu khỉnh của nam sinh kia, cậu bạn đó vẫn còn đang sững sờ, Liệt Tình đã hung hăng đạp lên ghế của cậu ta một cái, đạp một cái khiến cậu ta lảo đảo.

Nam sinh đó đã phản ứng lại, cao giọng kêu la: “Cậu làm cái gì vậy?”

Liệt Tình không chút khách khí, hét to hơn: “Cậu còn không biết tôi làm cái gì sao? Tôi nói cho cậu biết, sau này cậu còn làm những chuyện xấu xa như vậy nữa, chờ tôi đến đánh chết cậu đi…”

Thạch Liệt Tình thực sự nói quá to, Tô Ái Ái vốn đang vùi đầu ở chỗ đó làm một con rùa rụt cổ, nghe thấy Liệt Tình đang ồn ào lớn tiếng ở chỗ kia, lập tức nhảy dựng lên, chạy tới, kéo Thạch Liệt Tình về chỗ: “Liệt Tình, đừng nói nữa, về chỗ đi!” Giọng nói như sắp khóc, cô rất sợ, ngay cả mặt nam sinh kia cũng không dám nhìn, điều càng làm cô sợ hơn chính là bọn Phương Ca đã từ sân tập thể dục trở về.

Thạch Liệt Tình lúc này mới hùng hùng hổ hổ về chỗ.

Lúc Phương Ca và Hứa Viễn Hạo đi mua nước rồi mới vào lớp, tất cả phòng học đã trở nên yên tĩnh như bình thường.

Lúc tan học, hai người có chạm mặt nhau, Phương Ca nói với Tô Ái Ái: “Tạm biệt.” Nụ cười của cậu thiếu niên này vẫn mang vẻ ấm áp như trước, mát lành như một bức tranh thủy mặc, nhưng Tô Ái Ái lại chẳng biết nên nói gì, cô sợ hãi khi nghĩ đến những ánh mắt ở khắp nơi, chỉ biết vúi đầu cắn răng lướt qua Phương Ca…

Tô Ái Ái buồn bã,Thạch Liệt Tình đặc biệt xin nghỉ học đi cùng cô về nhà.

Thạch Liệt Tình dè dặt ướm nói: “Ái Ái, con người sống trên thế này không phải sống vì người khác, đi đến đâu cũng sẽ có người nói cậu, không thích cậu, nhưng cậu không thể rụt cổ mãi như thế được,không thể cả đời thuận theo ý của người khác, để làm vừa lòng người ta.”

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Ái Ái không nói gì, đá cục đá sát chân, cô không hiểu,tên nam sinh ác ý trêu đùa cô từ trước đến giờ cô và cậu ta chưa nói với nhau quá hai câu, tại sao cậu ta lại trêu chọc cô? Cô không phải sợ hãi, cũng không phải muốn nịnh nọt để được lòng người.

Đi qua hơn nửa đường, Tô Ái Ái nhẹ nhàng nói: “Liệt Tình, đó không phải là lấy lòng, tớ chỉ muốn những người xung quanh mình có thể vui vẻ, chỉ muốn bạn bè đều vui vẻ khi ở bên tớ, như vậy là sai sao?”

Thạch Liệt Tình quay đầu nhìn Tô Ái Ái, đôi mắt to tròn của Tô Ái Ái sáng trong như đôi mắt của chú thỏ nhỏ, mái để lệch về bên trái, trong sách nói người như vậy đa phần đều thiên về tình cảm, còn cô, cô ghét nhất là bị thứ gì đó che trước mắt ngăn cản tầm nhìn, tóc cũng buộc rất gọn gàng, lộ ra chiếc gáy rất cao, haiz, làm việc không suy tính đến hậu quả, ưa đấm đá. Bất chợt cô không biết nên nói gì.

Hai cô gái đeo cặp sách trên vai, nắm tay đi trong biển người, đi trong tiếng ồn ào của ô tô, cuối cùng cũng bị hòa tan trong sóng người đông đúc.

Rất nhiều năm sau, khi Tô Ái Ái đã biết vì công việc mà liều mạng, vì sinh tồn mà gắng gượng, Thạch Liệt Tình vẫn nhắc lại cuộc đối thoại hôm nay,cô chỉ vuốt vuốt tóc,cười nhẹ nhàng.

Con người ta sống vui vẻ vì biết làm cho người khác vui vẻ, cô đã nói điều này khi nào nhỉ? Lại…khi nào thì đã quên mất nó rồi?

Có lẽ Thạch Liệt Tình quá hung dữ, nam sinh kia từ đó về sau khi nhìn thấy Tô Ái Ái đều đi đường vòng. Mấy ngày sau, Tô Ái Ái đã trở lại bình thường, cô cũng biết chuyện của mình chỉ là một chuyện nhỏ trong cuộc sống cấp ba bộn bề mà thôi. Tuy cô vẫn giữ thói quen lưu ý đến người ta nhưng Tô Ái Ái không còn suy nghĩ quá nhiều đến Phương Ca nữa, kì thi tốt nghiệp cũng khiến cô bận bịu hơn nhiều.

Nhưng Tô Ái Ái lại không thể ngờ được, cuộc sống có lúc chính là một vòng tròn lớn, đã định trước có rất nhiều chuyện sẽ quay lại về chính điểm bắt đầu của nó.

Với học sinh lớp 12 mà nói họ không có kì nghỉ đông, đến ngay cả việc trực nhật lớp cũng vẫn tiến hành như bình thường, ngày hôm đó đến phiên bàn của Tô Ái Ái và Thạch Liệt Tình đến sớm dọn tuyết trên sân thượng.

Lúc đến lớp,cửa sắt cầu thang trên sân thượng đã mở, Tô Ái Ái khó hiểu kéo Thạch Liệt Tình qua xem, sớm như vậy đã có người đứng trên sân thượng rồi sao?

Thân ảnh của người mặc áo bành-tô màu vàng cháy kia khiến trái tim Tô Ái Ái run rẩy, trong không gian đó có tiếng hét to của một nữ sinh: “Tớ mặc kệ, bây giờ các cậu đều được phân vào lớp ba rồi, tớ…”

Tiếng cuối cùng bị gió thổi át đi, sau cùng biến thành tiếng nức nở…

Thạch Liệt Tình nhíu mày, hai người nấp sau cửa, ngoái đầu nhìn ra bên ngoài…

Từ góc độ này có thể nhìn rất rõ, Phương Ca đang đứng quay lưng vào họ, bên cạnh là Hứa Viễn Hạo và một cô nữ sinh mặc áo lông màu đỏ thẫm, mặt bị chiếc mũ liền áo che mất, bất chợt có cơn gió thổi tới làm chiếc mũ tung ra, Tô Ái Ái ngay lập tức đã nhận ra, là Tống Tiểu Kiều.

Có vẻ như Tống Tiểu Kiều vẫn đang nói gì đó, Hứa Viễn Hạo thấp giọng khuyên nhủ, còn Phương Ca tay vẫn cắm trong túi quần, lưng rất thẳng, không nói năng gì.

Truyện được đăng tại đây

Sau cùng, một câu nói của Tống Tiểu Kiều cao vút: “Nếu cậu không thích tớ, tớ sẽ nhảy từ đây xuống!”

Thạch Liệt Tình và Tô Ái Ái nhìn nhau.

Lúc này Phương Ca mới mở miệng, từng bước tiến lên phía trước: “Xuống dưới nói chuyện, cậu đừng như vậy!” Tay đã muốn dắt Tống Tiểu Kiều đi.

Tống Tiểu Kiều vẫn cứ gan lì đứng đó, quệt miệng, chờ anh tới kéo.

Nhưng đúng lúc đó Hứa Viễn Hạo gạt tay Phương Ca ra, hét lên với Tống Tiểu Kiều: “Cậu nhảy xuống đi, có giỏi thì nhảy xuống ngay đi!”

Sau cùng, cậu ta sống chết kéo tay Tống Tiểu Kiều, chỉ vào lan can, nói: “Nhảy đi, nhảy xuống ngay đi!”

Lúc này ngược lại Tống Tiểu Kiều lại òa khóc, ngồi rạp xuống, tay kia túm chặt tay Phương Ca không buông.

Thạch Liệt Tình kéo tay Tô Ái Ái, nhẹ giọng nói: “Đi thôi!” Hai người yên lặng đi xuống dưới, trên sân thượng kia vọng xuống tiếng nức nở, tuổi trẻ cũng chầm chậm bị bỏ lại nơi đó…

Lúc tan học, Tô Ái Ái đứng cạnh cửa sổ trên lớp, bên dưới sân trường Tống Tiểu Kiều và Phương Ca dắt xe đi qua, mặt Tống Tiểu Kiều đỏ rực, lúc cô ta nói chuyện vẻ mặt đầy hứng khởi, chẳng có tí cảm giác nào là của người muốn đi tìm chết cả.

Lý Manh Manh chỉ chỉ chiếc xe địa hình của Phương Ca, hỏi Tô Ái Ái: “Ái Ái, cậu biết vì sao con trai bây giờ đều thích đi loại xe chỉ có một yên thế nào không?”

Tô Ái Ái hỏi: “Vì sao?”

Lý Manh Manh nói với vẻ đương nhiên: “Bởi vì, vốn là yên sau để chở người yêu, nhưng bây giờ lại không có, cho nên người yêu chỉ có thể ngồi ở khung xe bên trên, ôm vào ngực đó!” Rồi cười phá lên.

Nếu như là bình thường nhất định Tô Ái Ái sẽ cười vui vẻ, nhưng lúc này nhìn thấy hình ảnh Phương Ca và Tống Tiểu Kiều gần sát vào nhau thế kia lại không thể cười nổi.

Chuyện của Tống Tiểu Kiều khiến ấn tượng của cô với cô ta thay đổi rất nhiều, cô thực sự không thể hiểu nổi tại sao lại có người đem sinh mệnh của mình ra để cưỡng ép tình cảm, vì sao những chuyện như vậy lại có thể xảy ra với những nữ sinh mới có mười tám tuổi như các cô, nếu như cô lớn hơn một chút nữa, cô nhất định sẽ nói với nữ sinh kia: “Tình yêu là thứ không nên hèn mọn lấy sinh mệnh để đánh đổi, đòi sống đòi chết để giữ lại một người con trai là một cách ngu xuẩn, chi bằng hãy buông tha cho anh ta, buông tha cho chính mình!” Nhưng lúc này, cô chỉ có thẻ lặng im nhìn bóng lưng an tĩnh của cậu thiếu niên kia, trong lòng lại một lần nữa khổ sở vì anh.

Liệt Tình, có lẽ chúng ta may mắn hơn so với rất nhiều người khác, không cần đợi đến ba bốn mươi tuổi, thậm chí là sau khi kết hôn mới phát hiện người mình yêu không phải là người dắt tay mình cùng đi suốt cuộc đời. Nhưng, đôi khi, may mắn như vậy tới quá sớm, khi mà chúng ta còn chưa biết cách lựa chọn thì nó đã tới rồi, tình yêu tuổi trẻ đột ngột biến thành câu xương rồng đầy gai, đâm vào người ta, cũng đâm vào chính mình…