Mảnh hành tây nào không rơi lệ » Trang 15

Chương 15: Sống như hoa mùa hè – P.1

Nữ sinh trong lớp đột nhiên bắt đầu thịnh hành trào lưu đọc tiểu thuyết ngôn tình, lúc đó vẫn chưa có vấn đề về bản quyền như bây giờ, truyện đều là sách lậu được in ở Đài Loan, được đám học sinh thuê ở cửa hàng cho thuê sách truyện nhỏ gần trường, cỡ chữ rất lớn, trang bìa là hình ảnh được máy tính xử lý qua loa, trông rất mờ và lòe loẹt. Các cô gái nếu không giấu truyện vào sách giáo khoa thì chính là đặt sách lên đùi mà đọc trộm.

Tô Ái Ái mượn một quyển của Lý Manh Manh, trong giờ ngữ văn lấy ra đặt vào giữa khe hở của cặp sách và ngăn bàn lén lút đọc trộm. Thạch Liệt Tình đột nhiên thấp giọng hô: “Thầy giáo tới!”

Tô Ái Ái lại càng sợ hãi, nhanh chóng đẩy quyển truyện vào trong ngăn bàn, “cộp” một tiếng vang lên, làm cho Trang Nam ngồi phía trước sờ sờ lỗ tai, quay lại liếc nhìn.

Tô Ái Ái ngẩng đầu nhìn, thầy giáo tới đâu? Thầy giáo vẫn đang yên vị trên bục giảng cơ mà!

Thạch Liệt Tình cười đến úp cả mặt xuống bàn, nói: “Tô Ái Ái, xong đời cậu rồi, cậu tư xuân rồi!” (tư xuân: ý chỉ đã muốn yêu người khác phái)

Tô Ái Ái đỏ mặt, nhéo Thạch Liệt Tình: “Tư cái đầu cậu, đừng nói linh tinh!”

Lần đầu tiên thích một người sẽ có tâm trạng thế nào nhỉ?

Tô Ái Ái không biết. Nhưng cô không cảm thấy tình cảm với Phương Ca giống như trong tiểu thuyết miêu tả, không có cái vẻ mạnh mẽ sôi nổi như vậy. Cô chỉ là càng ngày càng chú ý nhiều hơn đến Phương Ca, đến cuối cùng, việc chú ý tới anh đã trở thành một thói quen.

Lúc nghe tên anh thì cảm giác như nghe tên của chính mình, bỗng chốc cảm thấy căng thẳng; bất giác nhìn anh, lại sợ bị anh phát hiện bản thân đang nhìn anh;nói một câu với anh cũng phải tập đi tập lại trong lòng rất nhiều lần, vậy mà lúc mở miệng tim vẫn đập rất nhanh…

Chính là như thế, cẩn thận dè dặt, rồi lại gật gù đắc chí.

Thế nhưng, nếu thích một người đã có bạn gái rồi thì sao?

Tô Ái Ái biết Phương Ca đã có bạn gái rồi, Lý Manh Manh đã từng nói qua, chỉ là cô không ngờ nhanh như vậy đã gặp được người thật.

Tô Ái Ái cùng Lý Manh Manh đứng trong quầy bán quà vặt mua nước uống, năm hào một chai Coca-Cola thủy tinh.

Lý Manh Manh chọc vào tay Tô Ái Ái, nhỏ giọng nói: “Nhìn kìa, Phương Ca và Tống Tiểu Kiều lớp 12/7 đấy!”

Tô Ái Ái uống Coca, mắt nhìn chằm chằm vào ống hút, “Ừm” một tiếng.

Thực ra cô đã nhìn thấy từ nãy rồi, lúc Phương Ca dắt xe đạp đi ra từ chỗ cây tử đằng ngoài hành lang cô đã nhìn thấy rồi, sau đó cô cũng nhìn thấy cô nữ sinh kia, đeo cặp sách trên lưng ngoắc ngoắc tay với Phương Ca, Phương Ca vẫn đứng im ở đó đợi cô ấy, cô ấy chạy rất nhanh, khi cười phá lên lộ ra hai chiếc răng khểnh nho nhỏ, kuôn mặt nhỏ, tóc ngắn, giống ai nhỉ?Giống Tôn Yến Tư, Tô Ái Ái nghĩ vậy.

Thì ra, cô ấy tên là Tống Tiểu Kiều. Tô Ái Ái hút một ngụm Coca thật lớn, cổ họng bị thứ nước có ga cắn xé phát đau.

Lý Manh Manh tiếp tục nói: “Nghe nói họ quen nhau từ nhỏ, nghe nói họ cùng học trường tiểu học trực thuộc Đại học Sư phạm Nam Kinh, thật không ngờ Phương Ca lại là người có mối tình dài như vậy!”

Tô Ái Ái không nói gì, lòng cô đang bốc cháy, đôi mắt cũng không thể kiềm chế mà nhìn qua đó.

Phương Ca dắt xe, Tống Tiểu Kiều đứng bên cạnh Phương Ca; Tống TIểu Kiều nói, Phương Ca cười nghiêng đầu nhìn cô ấy; Tống Tiểu Kiều và Phương Ca sánh vai đi ra khỏi cổng trường…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tô Ái Ái xoay người trả chai thủy tinh, Lý Manh Manh vẫn đang nói: “Khi học Tiểu học họ cùng ở trong đội điền kinh, haiz, tình cảm thanh mai trúc mã thực sự rất tốt, sau này Phương Ca lại đi học đàn, Tống Tiểu Kiều thì vẫn cứ theo ngành thể dục, cô ấy giống hệt như cán bộ thể dục của lớp mình ấy nhỉ…”

“Ợ…” Dòng nước có ga dâng trào trong dạ dày, Tô Ái Ái đột nhiên ợ một cái rất to…

Tô Ái Ái về nhà, đứng trước gương ngắm mình…

Tống Tiểu Kiều, đúng là có chút dễ thương, nhưng cô thì sao, cô cũng không tính là xấu xí.

Tô Ái Ái áp sát mặt mình vào gương, mặt thì hơi nhỏ một chút, mắt thì lại hơi to một chút…

“Ra ăn cơm đi!” Mẹ Tô lớn tiếng gọi, cha Tô lại càu nhàu: “Con bé này, dạo này hay soi gương quá, còn tiếp tục như vậy nữa, tôi phải đi đến trường của nó xem xem thế nào!”

Tô Ái Ái phát hiện vận mệnh tình yêu của mình đang tụt xuống thảm hại thì chỉ số đào hoa của Thạch Liệt Tình lại đang tăng lên đáng kể.

Bạn thân của Phương Ca – Hứa Viễn Hạo gần đây khi rảnh rỗi thường đi đến cạnh bàn của Thạch Liệt Tình và Tô Ái Ái, vừa mở miệng ra là đã gọi “Tiểu Thạch” hoặc “Thạch đầu”.

Khác với Tô Ái Ái, Thạch Liệt Tình là người rất có bản lĩnh, cùng tất cả con trai trong lớp, không, là con trai cả khối, chỉ cần là cô ấy quen biết thì đều chơi với nhau rất vui vẻ, cả con trai lẫn con gái đều không gọi cô ấy là Thạch Liệt Tình, ai cũng gọi cô ấy là “Thạch đầu”. Ngoại trừ Tô Ái Ái, Tô Ái Ái mặc kệ, lúc nào cũng gọi cô ấy là “Liệt Tình”.

Thầy giáo Triệu kinh điển lại bắt đầu ở trên bục giảng tiến hành lý luận toán học huy hoàng của ông: “Nào, chúng ta để tập hợp A và tập hợp B mạnh mẽ phát sinh quan hệ…”

Thầy giáo Triệu vừa quay đầu lên bảng “mạnh mẽ phát sinh quan hệ”, mẩu giấy bé tẹo của Hứa Viễn Hạo đã bay tới, rơi ngay bên chân Tô Ái Ái.

Tô Ái Ái nhặt lên, ngẩng đầu nhìn nhìn, thấy Hứa Viễn Hạo chỉ chỉ Liệt Tình. Phương Ca vừa vặn ngồi cùng bàn Hứa Viễn Hạo, cũng nghiêng đầu nhìn qua.

Tô Ái Ái sợ hãi, nhanh chóng quay đầu sang, đem mẩu giấy đưa cho Thạch Liệt Tình.

Không biết trong đó viết gì, Thạch Liệt Tình liếc nhìn xong, lập tức quay đầu nhe răng trợn mắt giơ ngón giữa lên với Hứa Viễn Hạo, tức giận tới mức nhét ngay mẩu giấy vào ngăn bàn.

Tô Ái Ái hỏi: “Làm sao vậy?”

Thạch Liệt Tình thấp giọng nói: “Hạo Tử đáng chết, nhờ tớ giúp cậu ta theo đuổi hoa khôi lớp bên cạnh!”

Việc này với suy nghĩ của Tô Ái Ái quá không giống nhau, cô hiếu kỳ: “Vì sao nhờ cậu?”

Thạch Liệt Tình lục lọi hộp bút, tìm chiếc bút dạ quang phát sáng, nói: “Cô gái đó ở cùng một đội với tớ, cạu ta bảo nếu tớ không giúp cậu ta, mỗi ngày cậu ta sẽ tới xem chúng tớ luyện tập, tìm tớ cùng về! Để mượn cơ hội làm quen!”

Tô Ái Ái nghe thấy buồn cười, thành thật nói: “Tớ lại nghĩ cậu ta muốn theo đuổi cậu!”

Thạch Liệt Tình thoắt cái nằm úp sấp xuống mặt bàn, làm bộ sắp chết, hô: “Ôi trời ơi!”

Tô Ái Ái che miệng, buồn cười chết được.

Đọc FULL truyện tại đây

Kỳ thực, cô nghĩ Hứa Viễn Hạo cũng không tồi, diện mạo cũng thuộc loại hạng nhất, tuy rằng không giống như kiểu của Phương Ca, là thành viên trong đội khiêu vũ của trường, luôn được chọn trong đội thi đấu với trường khác, có thể không tính là quá đẹp trai, nhưng chia ra thì cũng được coi là dạng tiểu công tử.

Tô Ái Ái không hiểu, Liệt Tình ơi Liệt Tình, rốt cuộc cậu thích kiểu con trai như thế nào? Hoặc giả, cậu đang yêu thầm một ai đó rồi?

Thạch Liệt Tình lại móc mẩu giấy ra, vuốt vuốt phẳng, ở mặt đằng sau của tờ giấy, viết từng nét một, dưới ngòi bút phát sáng hiện lên mấy chữ: “Đi chết đi!”

Thừa lúc Thầy giáo Triệu kinh điển không để ý, thoắt cái ném sang bên kia.

Tô Ái Ái quay đầu nhìn lại chỗ cục giấy bị vo tròn vừa rơi xuống, bất chợt mắt chạm đúng vào con người trong suốt của Phương Ca, trái tim nhảy lên một cái, lại nhanh chóng quay lên, tim đập bình bịch bình bịch, nhưng lại cảm thấy thật ngọt ngào.

Không ngờ động tác vừa nãy thầy Triệu kinh điển vẫn nhìn thấy, dùng viên phấn chỉ chỉ: “Hai bạn học này, ngồi xa như vậy mà còn ném đi ném lại, được rồi, việc gì phải khổ sở như vậy, cứ đổi chỗ ngồi đi là được rồi!”

Tô Ái Ái là người đầu tiên cười, sau đó tất cả học sinh trong lớp đều cười lên. Những bạn ngồi đằng trước đều quay lại nhìn, Thạch Liệt Tình rất có bản lĩnh, không ngờ cả Trang Nam cũng giả bộ quay lại nhìn.

Hứa Viễn Hạo đúng là chuyên gia gây rắc rối, nói to: “Thầy ơi, em muốn đổi chỗ!”

Tô Ái Ái cười “phụt” một tiếng, Thạch Liệt Tình đá cô một cái dưới gầm bàn, Tô Ái Ái nghe thấy tiếng nghiến răng “ken két” của cô nàng, cúi đầu xuống cố nén cười.

Hình như hôm nay tâm tình của thầy Triệu kinh điển rất tốt, không ngỡ vẫn trả lời: “Muốn ngồi cùng bàn sao? Trong chuyện yêu đương, phải hai bên đều chấp thuận mới được, ví dụ tôi và một người muốn yêu đương, không thể nào chỉ có một mình tôi yêu được, còn phải có sự đồng ý của người đó mới được!” Cuối cùng hỏi một câu: “Thạch Liệt Tình, em có muốn không?”

Tô Ái Ái thực sự không nhịn được nữa, nằm úp mặt xuống bàn, vùi đầu vào mặt bàn vỗ vỗ, cô nghe thấy tiếng cười của cả lớp, sau đó là tiếng nghiến răng kèn kẹt của Thạch Liệt Tình, phun ra từng chữ một: “Không muốn!”

Thầy Triệu kinh điển cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ, nói: “Nghe thấy chưa, được rồi, học tiếp nào! Không được ném nữa, muốn nói gì thì cùng đến gặp thầy giáo Triệu mà nói nhé!”

Thạch Liệt Tình thấy Tô Ái Ái vẫn nằm úp sấp trên mặt bàn cười đến không ngẩng được mặt lên, có chút tức giận, đạp vào chân Tô Ái Ái một cái, Tô Ái Ái đạp lại, Thạch Liệt Tình lại đạp, sau cùng mọi chuyện diễn biến thành hai người đều nằm rạp xuống mặt bàn đạp tới đạp lui…

Thầy giáo trên bục giảng chậm rãi giảng bài, học sinh ngồi bên dưới đều cúi đầu cười, bạn không hiểu tôi không hiểu, bất chợt, tuổi thanh xuân niên thiếu rơi lả tả xuống mặt đất…

Lúc tan học, hiếm lắm mới có hôm Thạch Liệt Tình không phải đi tập luyện, Tô Ái Ái quẳng Lý Manh Manh đi chuẩn bị đi cùng Thạch Liệt Tình một đoạn.

Hai người đang run rẩy ngoài cửa lớp, chợt nghe thấy có tiếng gọi: “Thạch đầu!”

Nhìn lại, Hứa Viễn Hạo đang dắt xe đạp đi tới.

Hứa Viễn Hạo chạy đến trước mặt Thạch Liệt Tình lộ ra vẻ mặt nịnh hót điển hình, khuôn mặt trắng trẻo nho nhỏ bị cậu ta vặn vẹo đến như một cái túi nhỏ: “Haha, chị Thạch, Thạch tiểu thư…”

Tô Ái Ái cười đến đau cả bụng, không ngờ Phương Ca lại đi cùng Hứa Viễn Hạo, cô vừa lùi ra sau một bước vừa vặn chạm vào bánh xe trước của Phương Ca.

Phương Ca dịch xe đi một chút, nói: “Xin lỗi.”

Tô Ái Ái đỏ mặt, ngay cả câu “không sao” cũng quên nói. Cô đột nhiên phát hiện, Hứa Viễn Hạo vừa đi đến phía trước lại biến ngay thành cô cùng rơi vào một khoảng không gian với Phương Ca.

Truyện được đăng tại đây

Tô Ái Ái cho tới bây giờ vẫn không nghĩ mình sẽ có một cơ hội như vậy. Ngay cả mấy tháng trước, lúc ở cùng một chỗ, cô vẫn nhìn thấy cậu thiếu niên này với khuôn mặt xa lạ đối diện với cô, còn lúc này, anh lại dắt xe chậm rãi đi bên cạnh cô, hai người đang đi trong khu vườn trồng tre của trường.

Hứa Viễn Hạo và Thạch Liệt Tình vẫn còn đang ở phía trước lớn tiếng nói gì đó, vậy mà bên tai cô dường như chỉ còn tiếng “soàn soạt” từ bánh xe của Phương Ca, cô căng thẳng đến mức không biết nói gì cho phải, cho tay vào trong túi áo khoác lấy ra chiếc đồng hồ đeo lên cổ tay.

Ngược lại Phương Ca lại là người mở miệng trước: “Hôm đó cậu thi thế nào?”

Tô Ái Ái hơi sửng sốt, mới nhớ tới anh muốn hỏi về buổi phóng vấn hôm đó, nói nhanh: “Có lẽ không có hy vọng gì!”

Hai người lại đi một đoạn nữa, Tô Ái Ái mới nhớ tới, hỏi: “Cậu thì sao? Thi thế nào?”

Phương Ca nói: “Cũng được.”

Ngừng lại, nói tiếp: “Nhưng tớ sẽ không học ở đó đâu.”

Tô Ái Ái rất khó hiểu, cô ngẩng đầu hỏi: “Vì sao?” Bất chợt nhìn thấy ánh mắt nhợt nhạt của Phương Ca.

Phương Ca vẫn chưa nói gì, Thạch Liệt Tình đã ở phía trước gọi Tô Ái Ái nhưng không hề quay đầu lại: “Ái Ái, đi thôi, còn phải về nhà xem chung kết bóng rổ nữa!”

Tô Ái Ái xấu hổ, nhìn Liệt Tình đầy oán giận, quay đầu nói với Phương Ca: “Tớ đi trước, byebye!”

Phương Ca gật đầu, lúc mỉm cười đôi môi hồng nhuận hơi nhếch lên, đôi mắt to rất sáng, ung dung nói: “Ừ, tạm biệt!”

Tô Ái Ái đuổi theo Thạch Liệt Tình, hỏi: “Thế nào rồi?”

Thạch Liệt Tình tức giận: “Còn thế nào nữa, phải giúp thôi! Hứa Viễn Hạo này!”

Tô Ái Ái cười, nhớ tới cuộc nói chuyện với Phương Ca, tiện thể nói cho Thạch Liệt Tình nghe: “Đúng rồi, tớ vừa nói chuyện với Phương Ca, cậu ấy hôm nọ cũng đi thi âm nhạc, nhưng cậu ấy nói không định đi học Đại học Sư phạm Nam Kinh!”

Tô Ái Ái cảm thấy rất tiếc, lầm bẩm: “nếu tớ có thể đỗ trường đó, không chừng mẹ tớ còn mừng đến phát điên ấy!”

Thạch Liệt Tình ngồi xuống thắt lại dây giày, cặp sách to đùng đặt lên đỉnh đầu, cô nàng nói: “Điều kiện gia đình cậu ấy không tốt lắm!”

Tô Ái Ái không nghe rõ, hỏi: “cái gì?”

Thạch Liệt Tình đứng lên, sửa lại quai đeo cặp sách, vỗ vỗ đầu Tô Ái Ái: “Tớ nói, điều kiện gia đình Phương Ca không tốt lắm!” Có vẻ không nhịn được nữa, cúi đầu nhìn đồng hồ, túm Tô Ái Ái lôi đi: “Nhanh lên, nhanh lên, về nhà xem TV!”