Má mi! Mau về nhà thôi - Trang 6

Chương 6: Tỉnh Rượu

Ánh nắng trời buổi sáng đặc biệt ấm áp, mà trên sân thượng yên tĩnh như thế này, ánh mặt trời càng như đang hiến tặng mọi người những vẻ đẹp lung linh nhất.

Tống Hương Ngưng bị ánh mặt trời chiếu vào rất thoải mái, không khỏi lật người qua lại. Tay vừa để xuống, liền khoác lên trên cơ thể của Tiêu Hàn đang nằm bên cạnh.

Hả? Đây là vật gì? Tống Hương Ngưng cảm thấy tay ôm vật gì đó không giống chiếc gối ôm mọi ngày cô vẫn thường ôm, vẫn là giác mềm mại, nhưng cũng không phải là cảm giác từng có ở thường ngày. Cô tiếp tục sờ sờ, vẫn không có cảm giác quen thuộc, liền chậm rãi mở mắt. Vừa nhìn thấy Tiêu Hàn ở trước mặt, Tống Hương Ngưng không khỏi kêu lên một tiếng, nhìn lại cơ thể mình một chút, nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra tối hôm qua tột cùng đã xảy ra chuyện gì, sau đó dùng chiếc chăn bao thật chặt lấy thân thể của mình.

Tiêu Hàn bị tiếng thét chói tai của Tống Hương Ngưng đánh thức, không nhịn được mở mắt. Lúc anh thấy cảnh tượng trước mặt, chính anh càng hoảng sợ hơn. Anh vội vã ngồi dậy:

– Xảy ra chuyện gì?

Tống Hương Ngưng căng thẳng lắc đầu:

– Tôi cũng không biết, tột cùng là chuyện gì xảy ra a. . . . . . – Nói xong, cô lại khóc lên.

Vốn là đã đủ phiền toái, lại được nghe tiếng khóc của Tống Hương Ngưng, Tiêu Hàn càng không nén nổi tức giận. Cô gái này sao lại thích khóc như vậy? Nhưng tối ngày hôm qua là sao?. . . . . .

Đợi chút, tối ngày hôm qua? Tiêu Hàn cố gắng nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua. Tối ngày hôm qua, một mình anh tới nơi này uống rượu, không lâu sau cô đi lên, sau đó cô cùng anh uống rượu, tiếp theo cô nói về mẹ của mình, sau nữa. . . . . . Những hình ảnh tối hôm qua càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng, là anh ôm cô đi vào nơi này. Nhưng anh không phải chỉ là muốn bế cô vào đây nghỉ ngơi một chút sao? Tại sao đến cuối cùng hai người “Cùng nhau” nghỉ ngơi chứ?

Xem ra là mình làm sai lầm rồi. Tiêu Hàn đang muốn nói cái gì đó với cô, liền bị Tống Hương Ngưng trách móc nói:

– Tổng giám đốc Tiêu, chuyện tối ngày hôm qua, coi như chưa từng xảy ra thôi. Chúng ta chỉ là đối tác làm ăn thôi được không? – Nói xong cô liền cầm chăn lên, đứng dậy, nhặt quần áo đang rơi lung tung dưới đất, cầm đi vào nhà vệ sinh mặc vào.

Đợi sau khi cô bước ra, cô lấy túi xách định đi ra khỏi phòng. Nhưng vừa đến cửa cô liền dừng bước, xoay người lại, hỏi Tiêu Hàn:

– Tổng giám đốc Tiêu, chuyện này, chỉ có hai chúng ta biết thôi đúng không ạ?

Tiêu Hàn vốn là muốn nói “Không” —— giống như những cô gái khác khi qua đêm với anh, nhưng anh chưa bao giờ từng thấy chuyện như thế này; suy nghĩ một chút, nếu là lỗi của anh, mà cũng là yêu cầu của cô, vậy cũng không có cần thiết cự tuyệt. Vì vậy anh sảng khoái đồng ý:

– Đúng, chỉ có cô và tôi biết!

Lấy được lời đảm bảo của Tiêu Hàn, Tống Hương Ngưng liền quay đầu, bước thẳng về phía trước.

Tiêu Hàn vẫn ngồi ở trên giường, vẫn muốn nghỉ tối qua mình đã làm loạt chuyện gì. Thật sự cô là một cô gái kỳ lạ, trong lòng anh không khỏi phải suy nghĩ đến.

Lúc chuẩn bị ngủ bù cho giấc ngủ thiếu ngày hôm qua, Tiêu Hàn vừa nằm xuống, chợt thấy dưới ga giường bên cạnh. Là chuyện gì đã xảy ra? Nhìn trên chiếc ga trắng có một vết máu đỏ thẫm, Tiêu Hàn không khỏi trợn tròn mắt, chẳng lẽ cô là. . . . . .

Nhưng là, đây là vì cái gì?

* * * *

Đây là chuyện gì xảy ra? Tại sao lại xảy ra chuyện như thế? Tống Hương Ngưng vừa đi vào trong nhà vừa trách mắng mình.

Biết rõ rượu làm cho người ta đánh mất suy nghĩ, tại sao mình còn tự giết mình như thế? Tống Hương Ngưng càng nghĩ càng giận, thiếu chút nữa đã ở trên đường lớn khóc rống lên, may nhờ cô có khả năng tự kiềm chế rất tốt, cho nên mới không có tạo ra những chuyện hài hước như vậy.

Vừa lúc đó, điện thoại di động trong túi xách vang lên, Tống Hương Ngưng vô thức cầm điện thoại lên, vừa nhìn đến màn hình hiển thị, thấy là số của Owen Dục, vội vàng lấy lại tinh thần, cố tạo ra nụ cười vui vẻ như bình thường rồi mới bấm nút nghe.

– Dạ, tổng giám đốc, anh tìm em ạ?

Hiện tại cô không hề nhớ đến chuyện bây giờ đã qua giờ đi làm rồi, cô còn đang muốn về nhà thay quần áo xong lại đi làm. Mà Owen Dục vì thấy Tống Hương Ngưng đã qua giờ làm còn chưa đến, cũng không gọi điện đến xin phép nghỉ, có chút lo lắng, cho nên mới gọi điện thoại cho cô, xem một chút có phải là có chuyện gì hay không.

– Hương Ngưng hiện tại đã qua chín giờ rồi, tại sao em còn chưa đi làm? – Owen Dục tận lực lấy một giọng nói nhẹ nhàng hỏi.

Khi anh đi đến công ty, phát hiện đã hơn tám giờ, Tống Hương Ngưng còn chưa đến, trước tiên phải đi hỏi trước mọi người xem cô có viết đơn xin nghỉ không, nhưng mọi người báo là không có, anh lập tức gọi điện thoại cho cô. Nghe những tiếng “tút tút” đợi điện thoại thông, trong óc của anh vẫn hiện lên những hình ảnh không tốt như: cướp bóc, gặp người xấu, thậm chí là xảy ra chuyện bất trắc. . . . . . những hình ảnh như trong các bộ phim điện ảnh cứ di chuyển xung quanh đầu óc của anh, khi mà người kia lại không phải là ai khác, mà chính là cô gái anh thầm yêu mến mang tên – Tống Hương Ngưng. Cho nên khi điện thoại kia được nhấc lên anh liền hỏi dồn dập, anh mới có thể biểu hiện vui mừng quá mức, liền chỉ dùng giọng như đã buông được quả tạ ngàn ký xuống để hỏi.

– Chết! Em muộn giờ làm rồi ạ? – Ở một chỗ khác Tống Hương Ngưng có hơi lúng túng – Tổng giám đốc, em không phải cố ý đi muộn, em thật sự là không là cố ý.

Owen Dục biết Tống Hương Ngưng đang lo lắng cái gì, vội vàng an ủi cô:

– Hương Ngưng, anh không có trách cứ em cả gì, anh gọi điện thoại tới chỉ là muốn hỏi em một chút, em có chuyện gì mà đến giờ cũng chưa đi làm, có phải đã xảy ra chuyện gì với em không?

Sự quan tâm biểu lộ trong lời nói rất rõ ràng, đến kẻ ngu cũng nghe được ra anh đang có dụng ý riêng tư.

– Em. . . . . . – Tống Hương Ngưng không biết vì sao trong đầu cô lúc này lại là hình ảnh Tiêu Hàn ở bên cạnh không mặc gì, mặt nhất thời đỏ lên. Chỉ là cô rất nhanh liền ý thức được tình cảnh bây giờ, liền vội vàng lắc đầu mà nói ra – Không có việc gì, thật không có việc gì. Tổng giám đốc, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày, mai tôi nhất định sẽ đi làm trở lại ạ.

Owen Dục không phải ngu ngốc, hơn nữa anh còn rất yêu cô gái ở đầu dây điện thoại bên kia. Cho nên cô càng nói như vậy, anh càng cảm thấy cô không bình thường:

– Hương Ngưng, em có phải đã gặp chuyện gì đang gạt anh không? Em có thể nói cho anh không? – bây giờ Owen Dục không thấy được nét mặt Tống Hương Ngưng, anh đoán không ra Tống Hương Ngưng đến tột cùng đang trong tình cảnh nào, nó càng làm cho anh lo lắng hơn.

– Không có, thật sự không có ạ! – Tống Hương Ngưng bị hỏi đến có chút không kiên nhẫn, nhưng chuyện đó là chuyện khó nói ra bên ngoài. Hiện tại cô biết cái bộ dạng của mình mà đi làm lại càng chẳng thể, vì vậy cô dứt khoát xin nghỉ ngày hôm nay.

Owen Dục nghe được Tống Hương Ngưng xin nghỉ, trong lòng lo lắng càng thêm rõ ràng, nhưng là anh biết rõ, Tống Hương Ngưng chắc chắn sẽ không nói với anh, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đồng ý. Trước khi kết thúc cuộc điện thoại anh nói với cô:

– Hương Ngưng, có chuyện gì nhất định phải nói cho anh biết nhé!

Tống Hương Ngưng trong lòng dâng lên một sự cảm động, nhưng là rất nhanh liền bình tĩnh lại. Cô gật đầu cười:

– Dạ ạ.

Thật xin lỗi, Tổng giám đốc. Em chỉ có thể nói dối anh thôi, em không phải là người yêu hoàn mỹ trong lòng anh.

* * * *

Khi Tống Hương Ngưng về đến nhà, ba Tống đã đi làm, cho nên trong nhà chỉ có một mình cô. Vì muốn vứt khỏi những suy nghĩ của mình, cô quyết định trước tiên phải đi tắm một cái.

Vừa nghĩ tới tại sao loại chuyện kia lại xảy ra với mình, Tống Hương Ngưng liền cảm thấy vô cùng rối rắm. Rượu a, rượu quả nhiên không phải đồ tốt nha! Tại sao phải như vậy? Rõ ràng mình không biết uống rượu mà, tại sao thấy rượu sẽ có một loại cảm giác hưng phấn? Lần này hưng phấn ấy đã đem đến cho cô phiền phức rồi!

Vào trước tối qua, cô còn là hoàng hoa khuê nữ(*)! Mà bây giờ, cô. . . . . .

(* Hoàng hoa khuê nữ: là một cô gái trong trắng chưa có gia đình, chưa bị đàn ông “ăn” lần nào)

Tống Hương Ngưng càng muốn cảm nhận lại chuyện cũ càng cảm thấy đầu đau nhức khinh khủng, cuối cùng dứt khoát đem mình vùi sâu trong bồn tắm, xem như đó là trừng phạt đi.

Một lát sau, có lẽ là cảm thấy trừng phạt đủ rồi, cũng cảm thấy ở dưới nước vẫn không nhịn được tức giận, Tống Hương Ngưng mới đem đầu nâng lên, không ngừng thở ra.

Sắp tới hai công ty hợp tác phải làm thế nào? Tống Hương Ngưng chợt nghĩ đến cái này, lập tức tâm tình gì cũng không có.

Sau lại nghĩ đến, sự sai lầm này là xảy ra trong buổi tiệc chúc mừng, nói thì nói vậy, xem như giữa hai người chưa xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không ảnh hưởng đến hợp đồng là được rồi. Nghĩ tới đây, Tống Hương Ngưng không khỏi lại thở ra một tiếng.

Hiện tại xem ra chỉ có thể đi bước nào tính từng bước đó thôi. . . . . . Tống Hương Ngưng nghĩ lại tất cả mọi chuyện, mệt mỏi đem đầu mình vùi vào bồn nước ấm lần nữa.