Má mi! Mau về nhà thôi - Trang 31

Chương 31: Tha Thứ

Trở lại trong nước, trước tiên Tống Hương Ngưng đi về nhà mình, Owen Dục không yên lòng, cũng kiên quyết đi theo.

Ôm tâm tình thấp thỏm nhấn chuông cửa, cô đứng ở ngoài cửa nóng nảy và khẩn trương chờ đợi.

Cửa không quá lâu liền có người mở ra, tuy nhiên nó không phải là người Tống Hương Ngưng muốn gặp, là một cô gái trẻ tuổi.

– Xin hỏi cô muốn tìm ai ạ? – Bên trong cửa, cô gái khách sáo chào hỏi.

Tống Hương Ngưng không nghĩ tới sẽ gặp tình huống này, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói những gì.

Ngược lại Owen Dục đứng ở sau lưng cô nói:

– Xin chào, xin hỏi nơi này là nhà của ông Tống không?

Cô gái trẻ tuổi nghe Owen Dục hỏi, biết bọn họ không có tìm lầm nhà, liền cười với bọn họ và nói:

– Các người muốn tìm ông Tống đúng không? Đúng là đây là nhà của ông Tống, các người đợi một chút.

Nói xong cô gái kia lại đi vào trong nhà gọi lớn

– Dượng ơi, bên ngoài có hai người nói muốn tìm dượng.

Sau khi cô gọi lớn, liền mời Tống Hương Ngưng cùng Owen Dục vào nhà ngồi.

Ba Tống nghe nói có người tìm mình, vội vàng từ bên trong phòng đi ra, vừa đi vừa nói chuyện:

– Là ai đến vậy cháu?

Khi ông ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Tống Hương Ngưng, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì.

– Ba! – Tống Hương Ngưng nhìn thấy người ba đã hơn ba năm không gặp của mình, nhất thời nghẹn ngào.

Cô muốn đi lại ôm lấy ba, nhưng cô cũng biết ba còn đang tức giận, nên chẳng dám bước đi, chỉ đứng một chỗ.

Ba Tống nghĩ trong đầu muốn đuổi cô đi, không nghĩ tới, nói ra được lại là

– Trở về? Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.

Lúc nói chuyện với Tống Hương Ngưng, ba Tống cũng không kiềm chế được nghẹn ngào trong lòng.

Nghe được lời ba nói, trong khoảng thời gian ngắn Tống Hương Ngưng không biết phản ứng thế nào, qua một hồi lâu cô mới mang giọng hưng phấn hỏi:

– Ba, người đã tha thứ cho con rồi không đúng? – Vừa nói cô vừa đi về phía ba Tống. Ba Tống nhìn Tống Hương Ngưng một lúc lâu, cuối cùng ôm lấy cô

– Đứa nhỏ ngốc, vì sao phải thù oán con? Con vẫn chính là đứa con gái ngoan của ba.

– Ba! – Tống Hương Ngưng gọi to một tiếng, liền ôm chầm lấy người ba yêu quý của mình, nhỏ giọng khóc.

Ba Tống mặc cho cô khóc, đến khi cô khóc đủ rồi, mới phân phó với cô gái trẻ tuổi đang đứng bên cạnh

– Hiểu Hiểu, con đem đồ của cô chủ về phòng của cô ấy đi.

Cô gái nhỏ đứng bên cạnh “dạ” một tiếng liền xách đồ của Tống Hương Ngưng lên phòng.

– Ba, cô ấy là. . . . . . – Tống Hương Ngưng vẫn đối với cô gái kia rất tò mò.

Lúc này ba Tống mới nhớ là Tống Hương Ngưng chưa từng gặp qua Hiểu Hiểu, liền giải thích với cô

– Kể từ khi con sang Pháp thì Hiểu Hiểu ở đây chăm sóc ba, việc gì cô ấy cũng có thể làm, hơn nữa cũng vui vẻ, chu đáo, là một đứa bé ngoan.

Vừa nhắc tới Hiểu Hiểu, ba Tống liền cười đến đặc biệt vui vẻ.

Sau khi Tống Hương Ngưng nghe ba Tống giải thích, mới biết chuyện xảy ra khi ở nhà, liền “dạ” một tiếng, cũng không có nói gì nữa, chỉ là tiếp tục nằm trong lòng của ba Tống cảm nhận hơi ấm tình cha con.

Lúc này ba Tống mới phát hiện ra trong nhà trừ ông và Tống Hương Ngưng ra, còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, liền có điểm nghi ngờ hỏi Tống Hương Ngưng:

– Hương Ngưng, cậu thanh niên này có phải . . . . .

Tống Hương Ngưng hoàn toàn quên đi sự tồn tại của Owen Dục, trải qua lời nhắc nhở của ba Tống cô mới nhớ tới Owen Dục vẫn còn đứng bên cạnh, vì vậy cô vội vã rời khỏi lồng ngực của ba Tống, đi về phía Owen Dục, sau đó giới thiệu với ba Tống

– Ba, con quên giới thiệu với ba, anh ấy tên là Owen Dục, là tổng giám đốc của công ty quảng cáo Sáng Ý, đồng thời anh cũng là. . . . . . bạn trai của con ạ.

Thời điểm cô gọi hai tiếng bạn trai, mặt Tống Hương Ngưng của lập tức đỏ lên như hai quả cà chua.

Khi Hương Ngưng giới thiệu với ba cô rằng Owen Dục là bạn trai cô, trong lòng anh không ngừng vui mừng, đồng thời cũng mong ba Tống sẽ có ấn tượng tốt về anh, nên anh liền hướng tới ba Tống lịch sự chào hỏi

– Con chào bác Tống ạ, con tên là Owen Dục, là bạn trai của Hương Ngưng ạ.

– Được, được. – ba Tống nhìn Owen Dục thật là càng xem càng thuận mắt, vội vàng nói hai chữ “được”, nhưng mà ông đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, đi tới bên cạnh Tống Hương Ngưng, ở bên tai cô nói nhỏ – Hương Ngưng, cậu trai này có biết trước kia con từng ly hôn không?

Ông lo lắng anh bởi vì chuyện trước kia của Hương Ngưng mà thay đổi tình cảm.

Owen Dục thính tai nghe hết câu hỏi mà ba Tống hỏi Tống Hương Ngưng, liền hướng tới ba Tống nói lời đảm bảo

– Bác Tống ạ, con cam đoan với bác, mặc kệ Hương Ngưng trước kia là người như thế nào, hiện tại con chỉ cần Hương Ngưng chấp nhận cho con ở cùng một chỗ với cô ấy, con liền sẽ đối với cô thật tốt, con không quan tâm quá khứ của cô ấy, cũng sẽ không bởi vì quá khứ mà có bất kỳ cái nhìn nào không tốt về cô ấy.

Ý trong lời nói, ba Tống nghe liền hiểu, tức là anh biết tất cả chỉ là không để ý mà thôi Ba Tống nghe nói như vậy, trong lòng không ngừng cảm động, ông đi về phía Owen Dục, dùng sức vỗ vỗ bờ vai của anh, giống như là muốn giao cả cuộc đời con gái ông cho Owen Dục

– Bác yên tâm giao cuộc đời Hương Ngưng cho con.

Owen Dục nghe được lời ba Tống nói, biết mình đã qua cửa ải của “phụ huynh”, liền kiên định trả lời

– Bác Tống, con nhất định sẽ đối xử với Hương Ngưng thật tốt.

Tống Hương Ngưng nghe hai người bọn họ nói chuyện, tâm tình vốn nên là vui mừng nhưng làm thế nào cũng không vui mừng nổi, chỉ là cô cố gắng che giấu, không để cho hai người bọn họ phát hiện sự khác thường trong lòng mình.

– Hương Ngưng, Owen Dục, bây giờ còn sớm, các con cũng vừa trở lại, không bằng các con đi ra bên ngoài chơi một chút đi, chờ ba xuống bếp làm một ít món ăn sở trường, khi các con trở về đã có cơm ăn rồi.

Ba Tống vừa nói vừa cầm tạp dề lên, làm ra vẻ muốn xuống bếp trổ tài.

Tống Hương Ngưng thấy ba mình một thân tạp dề vui vẻ, cũng muốn giúp một tay, nhưng là vừa nghĩ đến ba là vì cô và Owen Dục mà tạo cơ hội để hai người bên nhau, không cách nào khác, liền lôi kéo Owen Dục đi ra ngoài.

Hai người không phải đi rất xa, chỉ đi một vài nơi gần đây, tùy tiện đi dạo, sau đó bước vào một công viên nhỏ.

– Không nghĩ tới, rời đi hơn ba năm, nơi này vẫn giống như trước đây, nhưng đúng là trong vườn hoa có thêm rất nhiều hoa, càng đẹp hơn xưa – Tống Hương Ngưng cùng Owen Dục ngồi xuống một chiếc ghế đá, ánh mắt không chớp nhìn những khóm hoa trước mặt.

– Cái này anh không biết rõ, bởi vì đây là lần đầu tiên anh tới nơi này.

Trước đó Owen Dục không có bất kỳ lý do gì để đến đây, anh cũng không có đi qua những nơi gần đây, cho nên hiện tại với những gì diễn ra xung quanh thì đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy.

Lúc này Tống Hương Ngưng mới nhớ tới Owen Dục, nhìn anh cười cười, tiếp tục xem chung quanh.

Owen Dục nhân cơ hội này nhẹ nhàng kéo tay Tống Hương Ngưng, cùng cô bước đi xem hoa ngắm cảnh, mà Tống Hương Ngưng chỉ thuận theo, không có cự tuyệt.

Cũng không lâu sau, Tống Hương Ngưng cảm thấy dưới bắp chân giống như bị thứ gì đó đụng trúng, cúi đầu mà xem xét thì phát hiện là một quả banh. Cô nhặt quả banh lên, nhìn chung quanh, nhìn thấy một đứa bé ba bốn tuổi đang đứng cách đó không xa nhìn cô.

– Người bạn nhỏ, đây có phải là quả banh của em không? – Tống Hương Ngưng lắc lắc quả bóng trong tay.

– Dạ – đứa bé vừa đi tới vừa trả lời.

Tống Hương Ngưng đem quả banh trả lại cho bé:

– Trả quả banh cho lại cho con.

Đứa trẻ nhận lấy quả banh

– Cám ơn dì ạ.