Má mi! Mau về nhà thôi - Trang 3

Chương 3: Chocolate – Ngọt Đắng Tại Tâm

Hôm nay là ngày mà ba công ty “Sáng Ý”, “Nghê Hồng” và “Quảng cáo Kiện Chi” cùng nhau cạnh tranh để giành hợp đồng quảng cáo của Tập đoàn Tiêu thị. Tống Hương Ngưng là người được Công ty “Sáng Ý” tin tưởng giao cho phụ trách hợp đồng này, đương nhiên từ rất sớm đã có mặt ở Tiêu Thị. Mà Owen Dục vì muốn cho Tống Hương Ngưng yên tâm hơn, còn phái thêm một cô gái cùng đi với cô.

Mặc dù, Tống Hương Ngưng nhất quyết từ chối, nhưng Owen Dục lần này vô cùng kiên trì, cuối cùng cô đành phải chấp nhận.

~ Phòng họp Tập đoàn Tiêu thị ~

Lần này Thượng Quan Sâm là người phụ trách kêu gọi các công ty Quảng cáo ra tranh cử, còn Tiêu Hàn là người phụ trách về Hoạch định dài hạn của công ty, vì vậy hai người cùng xuất hiện tại phòng họp thì chẳng có gì lạ.

– Hiện tại tôi tuyên bố, buổi thuyết trình ý tưởng quảng cáo cho sản phẩm mới của Tập đoàn Tiêu Thị chính thức bắt đầu. Đầu tiên xin mời Công ty Quảng cáo “Nghê Hồng” trình bày ý tưởng của mình. – Thượng Quan Sâm khách sáo nói sơ qua một số thông tin, rồi liền đi vào chủ đề chính.

Người chịu trách nhiệm về hạng mục quảng cáo này của “Nghê Hồng” rất nhanh đi vào trạng thái thao thao bất tuyệt: “Lần này Công ty “Nghê Hồng” của chúng tôi xin đưa ra một ý tưởng mới. . . . . .”

Quả nhiên “Nghê Hồng” xứng đáng là người đi đầu trong giới quảng cáo, ý tưởng quảng cáo mười phần tốt. Tiêu Hàn ở trong lòng suy nghĩ như thế, nhưng anh không tỏ quá nhiều biểu hiện ra bên ngoài.

Thượng Quan Sâm cũng hết sức hài lòng với thiết kế quảng cáo lần này của “Nghê Hồng”, vì vậy anh càng thêm mong đợi xem biểu hiện của hai công ty quảng cáo “Sáng Ý” và”Quảng cáo Kiện Chi”.

– Hiện tại chúng tôi cho mời người đại diện cho Công ty Quảng cáo “Sáng Ý” cô Tống Hương Ngưng Tống nói một chút về ý tưởng thiết kế của mình.

Tống Hương Ngưng nghe đến lượt mình phải thuyết trình, có hơi lo sợ một chút, nhưng rất nhanh cô liền khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có. Cô chậm rãi đứng lên, cười nói:

– Lần này sản phẩm sắp ra mắt của Tập đoàn Tiêu thị là Chocolate phải không ạ?

– Ừ. – Thượng Quan Sâm bị hỏi đến, có chút không giải thích được, lúc trước không phải công ty cũng nói qua rồi sao? Tại sao cho đến bây giờ lại hỏi? Nhưng khi nhìn cô gái trước mắt không phải là người chỉ biết qua loa về sản phẩm nha. . . . . .

Tống Hương Ngưng gật đầu một cái:

– Vâng, Quý công ty chuẩn bị ra mắt một sản phẩm chocolate. Nhưng chúng ta chưa thể nhìn qua hình dạng chocolate ấy như thế nào, chớ đừng nói chi là đi sâu vào nó; nói thật, lúc đầu tôi hoàn toàn không biết mình phải viết ý tưởng gì cho nó. – Tống Hương Ngưng lại nhìn Thượng Quan Sâm một chút, xác định anh không có tức giận, tiếp tục nói – Nhưng lòng háo thắng mãnh liệt đã giúp tôi tìm được cảm hứng trở lại, vì vậy tôi mới đến đây cùng Quý công ty bàn về cách thức quảng cáo cho sản phẩm Chocolate mới này.

Lời nói của Tống Hương Ngưng giúp cho Tiêu Hàn coi trọng cô hơn. Thầm đánh giá cô là người làm việc khác cẩn thận. Anh không khỏi ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, chỉ là Tống Hương Ngưng vẫn nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Sâm, không có chú ý tới việc Tiêu Hàn đang nhìn mình.

– Sau đó thì sao? – Thượng Quan Sâm hỏi. Anh có dự cảm, cô gái trước mắt sẽ mang lại cho anh một ý tưởng mới mẻ gì đó!

Dĩ nhiên, Tiêu Hàn đang ngồi bên cạnh cũng có ý nghĩ như vậy.

– Chocolate là đại diện của tình yêu. – Tống Hương Ngưng nói – Chocolate với kim cương thật ra cũng khá giống nhau về mặt ý nghĩa, cả hai đều là đại diện của tình yêu. Kim cương biểu thị cho tình yêu kiên trì và bền bĩ; còn chocolate là biểu tượng của tình yêu ngọt ngào lại có đau khổ, nhưng ngọt ngào nhiều một chút. Chocolate làm người ta nhớ tới hương vị của cà phê, một thứ làm cho người ta khó có thể dứt bỏ được, đồng thời, khi đi qua cổ họng nó để lại cho người ta cái vị đắng nhàn nhạt, đó chẳng phải là tình yêu sao? Ngọt ngào bên ngoài, đau khổ bên trong, đây có phải là tình yêu chân chính không? Tôi lại nhớ, trước đây Quý công ty từng cho ra mắt thị trường một loại chocolate đường, mặc dù là ngọt, nhưng cũng chẳng thiếu vị đắng.

Lắng nghe tất cả, Tiêu Hàn không khỏi giật mình, cô nói đúng hoàn toàn ý nghĩa của chocolate. Đây là điều mà anh muốn đưa đến cho người dùng và muốn người ta cảm nhận nó nhất. Tiêu Hàn nghĩ tới đây, không khỏi lại một lần nữa ngẩng đầu nhìn cô.

Cô không thể gọi là một cô gái xinh đẹp động lòng người, nhưng cô lại mang vẻ đẹp thuần khiết tựa như một dòng nước, nhất là lúc cô nói chuyện luôn kèm theo một nụ cười thật tươi, điều này rất khó có được.

Thượng Quan Sâm càng kinh ngạc hơn? Lúc trước anh cho rằng ý tưởng của “Nghê Hồng” đã rất tốt rồi, nào biết quảng cáo “Sáng Ý” lại tốt hơn nữa:

– Như vậy xin hỏi cô Tống, cô định lấy hình ảnh và Slogan gì cho sản phẩm này? – Đây là vấn đề anh quan tâm nhất, dù có giải thích ý nghĩa kia thật tốt cũng chưa đủ, cái Tập đoàn cần là một chiến lược quảng cáo tốt.

Tống Hương Ngưng trả lời:

– Ý tưởng cho quảng cáo lần này của chúng tôi là hai hình ảnh. Hình ảnh đầu tiên khi một cậu bé tặng một thanh chocolate cho một cô bé. Lúc cô gái ăn vào mới đầu sẽ có cảm thấy hơi đắng nên cau mày lại. Hình ảnh thứ hai là sau khi cậu bé lớn lên, cậu trai ấy lại tặng chocolate cho cô gái kia, nhưng lần này cô gái sẽ cười vì cảm nhận được vị ngọt của Tình Yêu qua thanh Chocolate. Lời quảng cáo. . . . . . Thật ra thì tôi muốn đem hai hình ảnh trên làm thành một đoạn phim ngắn, tên đoạn phim cũng là câu Slogan cho sản phẩm. Đó là: “Chocolate – Đắng ngọt tại Tâm”. Đây chính là ý tưởng thiết kế lần này của chúng tôi, cảm ơn mọi người đã lắng nghe.

Sau khi Tống Hương Ngưng nói xong, Thượng Quan Sâm cũng chưa thể phản ứng ngay được, chỉ ngồi đó im lặng như còn muốn nghe tiếp.

Đoạn phim ngắn? Đây là một ý tưởng mới mẻ, sẽ gây kích thích vị giác của mọi người khi xem qua. Trong tâm trí và trái tim của Tiêu Hàn đang không ngừng hoạt động, cố phát họa ra đoạn phim ấy.

– Bây giờ chúng tôi mời người đại diện của công ty quảng cáo Kiện Chi phát biểu ý tưởng của mình.

Người đại diện cho “Quảng cáo Kiện Chi” tiếp tục thao thao bất tuyệt về ý tưởng của mình. . . . . .

Khi ba Công ty Quảng cáo trình bày xong ý tưởng quảng cáo của công ty mình, Thượng Quan Sâm và Tiêu Hàn thảo luận một lúc, vẫn chưa thống nhất được việc nên lựa chọn công ty nào. Cho nên Thượng Quan Sâm – đại diện cho Tập đoàn Tiêu Thị đề nghị ba công ty gửi lại bản thiết kế ý tưởng cho mình, một tuần sau sẽ trả lời chính thức cho họ.

Đợi đến lúc bên trong phòng họp chỉ còn lại Tiêu Hàn và Thượng Quan Sâm; Thượng Quan Sâm mới lên tiếng hỏi:

– Tiêu Hàn, cậu nghĩ ba bản thiết kế này như thế nào?

Tiêu Hàn nghĩ một lát nói:

– Tôi cảm thấy ý tưởng quảng cáo của “Sáng Ý” rất sáng tạo, đúng với tiêu chí công ty mình nhất. Đoạn phim ngắn, là lựa chọn tốt, chúng ta có thể làm thử một lần. – Anh vừa nói lại vừa nghĩ tới cô gái kia, một cô gái vui vẻ, hoạt bát nhưng lại không thiếu tham vọng chiến thắng, đây đúng là một nhân tài.

Thượng Quan Sâm cũng gật đầu:

– Tôi cũng vậy, cảm thấy là ý tưởng ấy khá tốt, hơn nữa cô ấy đã cảm nhận đúng ý nghĩa của chocolate; còn nữa, suy nghĩ của cô ấy với chúng ta tương đối giống nhau, tôi nghĩ quảng cáo mà Tống Hương Ngưng đề xuất sẽ mang lại thành công lớn.

– Tống Hương Ngưng? – Tên rất hay, rất hợp với cô. Tiêu Hàn bình luận ở trong lòng.

– Ừ. – Thượng Quan Sâm lên tiếng. Anh dừng một chút, lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó rồi nói: – Chỉ là, đoạn phim ngắn hình như không phù hợp lắm với yêu cầu của chúng ta? Dù sao kinh phí đầu tư cho một đoạn phim quảng cáo là khá cao, còn cái câu Slogan “Chocolate – ngọt đắng tại Tâm”, có vẻ như không phù hợp cho lắm, có phần không thực tế, cảm giác như tên một bộ tiểu thuyết vậy.

Quả nhiên đúng là bạn thân từ nhỏ của anh, suy nghĩ hai người luôn giống nhau. Tiêu Hàn cười, nhìn Thượng Quan Sâm hỏi:

– Như vậy cậu nghĩ nên làm sao?

– Thật ra thì thiết kế của “Nghê Hồng” không tồi. Trong thời gian đầu, nên lấy nó làm tiêu chí của chúng ta? Bằng không ta gộp chung ý tưởng của “Nghê Hồng” và “Sáng Ý” lại đi. – Thượng Quan Sâm đề nghị, nhưng là trong lòng anh vô thức lại nghĩ về Tống Hương Ngưng của Công ty “Sáng Ý”, lấy hai công ty ra cân nặng nhẹ, anh cảm thấy quảng cáo “Nghê Hồng” tương đối phù hợp yêu cầu hơn.

Tiêu Hàn lại xem thường:

– Tôi lại cảm thấy ý tưởng của “Sáng Ý” tương đối tốt hơn. Không có sai, đoạn phim ngắn làm cho công ty tốn kinh phí nhiều hơn một chút, nhưng là nó mang đến cho người tiêu dùng không ít hấp dẫn cùng tò mò. Tên phim và phim xác thực có chút không tương đồng, nhưng tôi lại thấy không sao bởi vì một ít sai sót mà loại bỏ sự cố gắng của người khác thì không đúng. Theo tôi nên bỏ tên phim đi, sau đó ở phía sau thêm một lời quảng cáo là tốt. Cậu thấy như thế nào? – Mặc dù anh dùng giọng đang bàn bạc để nói, nhưng lại làm cho không người khác không thể cự tuyệt được.

Mà Thượng Quan Sâm cũng không muốn phản bác ý kiến ấy; ngược lại, anh hết sức đồng ý cái cách làm này:

– Được, tôi sẽ bảo người làm theo ý của cậu. Bây giờ tôi sẽ thông báo với ba công ty về kết quả cuối cùng của chúng ta.

– Đợi chút, Sâm. – Tiêu Hàn ngăn anh lại – Tôi thấy buổi báo cáo rất thành công, vậy nên mở buổi tiệc nhỏ để chúc mừng cũng như cảm ơn các công ty đã đến tham gia buổi thuyết trình này. Cậu đi lo liệu một chút nhé.

Mặc dù Tiêu Hàn rất ghét loại tiệc tùng như thế, nhưng Thượng Quan Sâm không ngừng ghé vào tai anh “nỉ non” nói muốn trước kêu gọi Công ty Quảng cáo trong nước, sau là mở tiệc chúc mừng, nào là sẵn tiện để nhân viên công ty vui vẻ. Còn việc muốn ký hợp đồng với công ty nào cũng nên nhân bữa tiệc mà công bố luôn, như vậy thì thuận tiện cho lý do mời này ba công ty quảng cáo cùng đi.

Thượng Quan Sâm nghe được anh muốn mở tiệc chúc mừng, đương nhiên liền đồng ý.

– Được, tôi nghe lời cậu. Hiện tại sẽ tìm cô Tống bàn bạc về vấn đề quảng cáo. – Mặc dù đối với tiệc chúc mừng anh rất thích, nhưng thời điểm này anh nên duy trì sự chính trực, nghiêm chỉnh; trong khi làm việc, anh tuyệt đối không lơ là.

* * * *

Lại một lần đi vào phòng họp của Tập đoàn Tiêu Thị, trong lòng Tống Hương Ngưng không còn hồi hộp như lần trước. Cô lại nhớ lần đầu đến Tiêu Thị cô mang đầy vẻ khẩn trương cùng lo lắng, mà lần này cô lại thấy nhẹ nhõm và tự tại hơn nhiều.

Không nghĩ tới, cô đã thành công. Mặc dù thành công một phần là do tài ăn nói, nhưng ít nhất cũng đủ chứng tỏ rằng cô có năng lực. Huống chi cô cũng cho là ý tưởng của mình còn rất nhiều thiếu xót còn phải chỉnh sửa. Lúc cô đang định làm lại, thì Thượng Quan Sâm – Giám đốc Tiêu Thị lại gọi điện thoại cho cô, nói thiết kế của cô đã được chọn, chỉ là phải bàn bạc lại một vài chỗ. Đây cũng là nguyên nhân lần này cô có mặt tại phòng họp của Tiêu Thị.

– Cô Tống, trong điện thoại cô nói đã nghĩ xong một lời quảng cáo mới phải không? – Lần này người hỏi là Tiêu Hàn, anh làm việc luôn dứt khoát, không dài dòng, lê thê. Cùng người khác bàn chuyện làm ăn càng muốn trực tiếp đi vào vấn đề.

Tống Hương Ngưng mỉm cười gật gật đầu. – Vâng ạ – Cô dừng một chút, nhìn phản ứng hai người, sau đó tiếp tục nói – Quý công ty muốn giữ những hình tượng trước là từ nhỏ đến lớn hay đổi lại ạ? Chúng ta có thể lựa chọn một trong bốn gian đoạn quan trọng của đời người: thời thơ ấu chưa hiểu biết; sinh viên và đoạn tình cảm trong sáng; sự chững chạc trong tình yêu của tuổi trung niên; còn có cảm giác ấm áp ở tuổi xế chiều nữa ạ. Bốn giai đoạn đó Quý công ty muốn khách hàng mục tiêu ở độ tuổi nào thì có thể chọn độ tuổi ấy làm điểm nhấn cho sản phẩm, cuối cùng trước khi kết thúc đoạn phim, chúng ta sẽ kết hợp với khẩu hiệu của chúng ta là “Tình yêu trong chocolate”. Đây chính là ý tưởng lần này tôi muốn mang đến, không biết phía công ty có ý kiến như thế nào?

Thượng Quan Sâm cười, Tiêu Hàn cũng cười, Tống Hương Ngưng biết mình đã thuyết phục thành công vì vậy cũng cười.

– Cô Tống, cô quả nhiên rất lợi hại, cô nhất định là một chuyên viên quảng cáo xuất sắc trong tương lai – Thượng Quan Sâm nói lời ca ngợi từ đáy lòng.

– Cám ơn Quý công ty đã cho tôi cơ hội lần này. – Tống Hương Ngưng cười đến rực rỡ, trong lúc vô tình lại làm cho hai người con trai đối diện cảm thấy hoa mắt, nhưng mà bọn họ đều che giấu để người khác không biết điều đang diễn ra trong lòng mình.

Những gì cần trao đổi cũng trao đổi xong, Hương Ngưng rất nhanh liền được ký hợp đồng với Tập đoàn Tiêu Thị. Trong lúc cô đang chuẩn bị rời đi.

– Đợi chút, cô Tống. – Thượng Quan Sâm giống như là nghĩ đến cái gì đó, gọi cô lại. – Là như vầy, công ty chúng tôi dự tính là sau buổi ký hợp đồng chính thức sẽ tổ chức một buổi tiệc chúc mừng, không biết cô có hứng thú đến tham sự hay không? Cô có thể đi cùng với bạn bè của mình, không sao hết!

Không biết vì sao, trong lòng Thượng Quan Sâm tràn đầy chờ mong, nhưng lại cố ý che giấu không để cho nó lộ ra bên ngoài.

Mà Tống Hương Ngưng cũng không muốn làm anh thất vọng:

– Vâng, tôi sẽ tham gia, cám ơn quản lý Thượng Quan Sâm đã có ý mời. – Nói xong cô liền đi ra phòng họp.