Lao tù ác ma - Trang 93

Chương 26: Anh chết không được tử tế.

Diệp Mạc cảm thấy miệng khô lưỡi khô, cả cằm cũng sắp mất cảm giác rồi, cộng thêm tác dụng của cồn khiến cậu sớm đã quên mình đã mắng bao nhiêu từ, miệng tự động nói một cách máy móc, trên mặt phủ kín một tầng mồ hôi.

Diệp Mạc đưa tay lên lau bớt mồ hôi trên mặt, lần đầu tiên cậu phát hiện nói kiểu này là một việc khổ sở cỡ nào.

Cánh tay Diệp Mạc vừa nâng lên, chiếc đồng hồ trắng loá nơi cổ tay từ trong tay áo Âu phục lộ ra đập vào tầm mắt Tiếu Tẫn Nghiêm. Kiếm mi Tiếu Tẫn Nghiêm nhướng lên, hai mắt nguy hiểm híp thành một đường, nếu như hắn nhớ không lầm thì chiếc đồng hồ này đã bị hắn ném đi rồi thì phải, người đi đường qua lại, không thể có chuyện tìm về lại được. Trừ phi, Diệp Thần Tuấn đã đưa cho cậu ta chiếc khác.

Nghĩ đến đây, trong đầu Tiếu Tẫn Nghiêm liền lướt qua hình ảnh Diệp Thần Tuấn hôn môi Diệp Mạc ở bên dưới ánh đèn đường, hài hòa đến chói mắt.

“Dừng lại!” Tiếu Tẫn Nghiêm âm trầm cắt ngang Diệp Mạc, đáy lòng dấy lên một trận không cam lòng, trong nháy mắt cũng không còn hứng thú chuẩn bị các loại thủ đoạn tiêu khiển phía sau nữa.

Diệp Mạc rốt cục khép miệng lại, nhẹ nhàng thở phào một cái, bỗng nhiên cảm giác được một luồng hơi lạnh, xoay mặt nhìn về phía Tiếu Tẫn Nghiêm, trên người Tiếu Tẫn Nghiêm phảng phất phủ lên một tầng băng sương, hai mắt lạnh lẽo giống như dã thú khát máu, Diệp Mạc vốn định hỏi cậu có thể rời đi được chưa, thế nhưng nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm ánh mắt sắc bén, trong lòng bắt đầu chột dạ, liền đứng yên, câm như hến.

“Diệp Thần Tuấn đối với cậu tốt lắm đúng không.” Tiếu Tẫn Nghiêm gằn giọng nói, bên trong gian phòng âm u, đôi mắt hắc tử sắc bén vô cùng dọa người.

Diệp Mạc có chút không hiểu, tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại đi hỏi chuyện này làm gì?

Có lẽ là do đã nói suốt cả buổi nên giọng Diệp Mạc có mấy phần khàn khàn “Đúng…. Không đúng.” Đột nhiên nhớ tới cảnh tượng đêm đó bản thân suýt chút nữa là bị Tiếu Tẫn Nghiêm dìm chết trong bồn tắm, Diệp Mạc liền vội vàng đổi lời.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên từ trên ghế salông đứng lên, nhấc ly rượu trên bàn hất vào mặt Diệp Mạc, bỗng nhiên lại xảy ra chuyện như vậy làm cho Diệp Mạc không kịp đề phòng, bị tạt trúng ngay chính giữa. (Jian: *mài dao* =.=)

Rượu thấm vào mắt cay nồng, Diệp Mạc khổ sở đưa tay dụi đi, vừa mới mơ hồ có thể mở mắt lên liền nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đứng ở ngay trước mặt mình, gương mặt tối đen lãnh khốc đến cực điểm. Diệp Mạc theo bản năng lùi về phía sau, lại bị Tiếu Tẫn Nghiêm một cái bắt lấy cổ tay, chiếc đồng hồ đeo tay kia cũng thuận theo đó bị Tiếu Tẫn Nghiêm lấy xuống. Tiếu Tẫn Nghiêm mạnh mẽ vung cánh tay, đồng hồ đeo tay bị văng lên trên tường, chia năm xẻ bảy.

Đọc FULL truyện tại đây

“Anh điên rồi!” Diệp Mạc hét to một tiếng, xoay người muốn đi tìm lại chiếc đồng hồ kia, lần trước cậu đã nói dối là làm mất đồng hồ, Diệp Thần Tuấn không chút suy nghĩ liền đem chiếc đồng hồ của anh đưa cho cậu, bây giờ chiếc đồng hồ này cũng bị hư, cậu còn mặt mũi nào đi gặp Diệp Thần Tuấn nữa.

Diệp Mạc mới vừa bước ra một bước, liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm bẻ cánh tay mạnh mẽ ấn xuống trên bàn rượu, gò má bị một tay Tiếu Tẫn Nghiêm gắt gao ép ở trên mặt bàn.

“Cậu xem mình là món đồ gì, dám nói chuyện với tôi như vậy.” Tiếu Tẫn Nghiêm đỏ sọng mắt tiếng gầm nhẹ lạnh đến cực điểm, càng nghĩ càng giận, chỉ vì cái đồng hồ kia mà nam nhân này vứt sạch bộ dạng khúm núm mềm yếu lúc nãy.

Tiện nhân này, quả nhiên trong lòng đã có Diệp Thần Tuấn…

Lửa giận tăng lên, Tiếu Tẫn Nghiêm đã quên đi mất lý do gì mà bản thân hắn lại trở nên giận dữ như vậy… Hắn chỉ biết là, món đồ chơi này của hắn hiện tại trong lòng không sạch sẽ.

“Anh buông tôi ra! Tôi đã làm theo lời anh nói rồi, tại sao anh còn đối với tôi như vậy?!” Diệp Mạc liều mạng giãy dụa thân thể, khí huyết dâng lên, tác dụng của men rượu lại bắt đầu có công hiệu.

Tiếu Tẫn Nghiêm vừa nghe thấy, nổi trận lôi đình, đại lực tăng thêm nhấn mạnh đầu Diệp Mạc xuống, hận không thể đem xương sọ Diệp Mạc cứ như vậy nhấn nát, hung tợn mở miệng nói “Cậu thật sự cho rằng chỉ cần chơi với tôi ba trò vặt vãnh này thì tôi liền sẽ bỏ qua cho MY, tôi cho cậu biết Diệp Tuyền, mục tiêu kế tiếp của Hoàng Sát chính là thu mua MY, Diệp Thần Tuấn chết đi, cậu cho rằng với những tàn binh bại tướng này thì cậu còn có thể chống đỡ được bao lâu!”

Diệp Mạc kinh hãi, khắp cả người phát lạnh, không phải là vì chuyện Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ không bỏ qua MY, mà là vì hắn nói, Diệp Thần Tuấn chết đi….

Thần ca sẽ chết? Đây là ý gì? Sẽ không! Sẽ không!

Diệp Mạc trợn mắt lên, toàn thân sợ sệt run rẩy “Anh… anh có ý gì? Anh định làm gì Thần ca?”

Nhìn ánh mắt hoảng sợ của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm thâm trầm nở nụ cười “Nghe không hiểu sao? Tôi sẽ khiến Diệp Thần Tuấn phải chết ở nước Đức, sợ là Thần ca của cậu sẽ không bảo bọc nổi cậu nữa.”

Ầm ầm một tiếng, Diệp Mạc chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong nháy mắt trời long đất lở, Diệp Mạc hai mắt đỏ sẫm, tức giận hét lên “Tiếu Tẫn Nghiêm con mẹ nó anh súc sinh, cầm thú, anh là đồ khốn kiếp, anh chết không được tử tế!”