Lao tù ác ma - Trang 91

Chương 24: Cấm kỵ

Diệp Mạc siết chặt nắm đấm, nỗ lực ngăn chặn lửa giận trong lòng, lạnh nhạt nói “Ở đây chỉ có hai người chúng ta, anh có mục đích gì cứ việc nói thẳng, không cần phải quanh co lòng vòng.”

Tiếu Tẫn Nghiêm cười hanh một tiếng, ánh mắt xoáy sâu nhìn chằm chằm vào Diệp Mạc, tay thả xuống, âm hiểm cười nói “Mục đích? Cậu nói mục đích là đối với MY, hay là đối với cậu.”

Diệp Mạc nhìn kỹ Tiếu Tẫn Nghiêm, vừa gấp vừa giận, kỳ thực trong khoảnh khắc trông thấy Tiếu Tẫn Nghiêm xuất hiện ấy, Diệp Mạc cũng đã sớm biết, cuộc thương lượng trao đổi này, tuyệt đối sẽ thất bại. Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không để ý đến kết quả của cuộc đàm phán mà cái hắn muốn chính là trông thấy cậu thua cuộc cúi đầu cầu xin hắn, Tiếu Tẫn Nghiêm bị câu nói kia của cậu kích động mà nổi giận, Diệp Mạc đoán được, hắn nhất định sẽ trả thù cậu. Tiếu Tẫn Nghiêm từ trước đến giờ luôn là một tên đàn ông nham hiểm thâm độc có thù tất báo cho dù là chuyện nhỏ nhặt đi chăng nữa, chỉ cần hắn thấy vướng mắt, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Huống chi ở trong tự điển của hắn, sẽ không bao giờ có hai chữ chịu thiệt. (Jian: #ngưng_ác, #ngưng_sống_lỗi :(( )

Diệp Mạc bĩnh tĩnh lại, hít sâu một hơi, MY là hậu thuẫn lớn nhất của cậu từ khi sống lại tới nay, Diệp Thần Tuấn cũng là ân nhân lớn nhất của cậu, mặc cho có thể nào đi chăng nữa, cậu cũng nhất định phải cứu vãn kiếp nạn này, Diệp Tuần Tuấn đã vất vả gây dựng một tập đoàn thương mại như vậy, anh ấy đã tin tưởng giao nó cho cậu, cậu không thể để nó sụp đổ được. Chuyện của Diệp Trọng Quang đã đủ làm cho Diệp Mạc hổ thẹn lắm rồi, cậu không thể cho phép bản thân lại tiếp tục cả đời sống bên trong nỗi thống khổ hối hận.

“Tiếu tổng, nếu như trước đây tôi có chỗ nào mạo phạm đến ngài, tôi xin thành thật xin lỗi, ngàn vạn lần đều là do tôi sai, không liên quan gì đến MY nữa, tôi hy vọng ngài công tư phân minh, về chuyện của MY xin giơ cao đánh khẽ.” Diệp Mạc đứng lên ghế salong, một mực cung kính hướng về phía Tiếu Tẫn Nghiêm, khom lưng cúi mình dập đầu một cái.

Tiếu Tẫn Nghiêm đối với sự cung kính của Diệp Mạc phi thường hài lòng, ngửa đầu uống ly rượu, tiếp tục làm ra dáng vẻ quân lâm thiên hạ, mị hoặc cười nói “Sao phải xin lỗi? Cậu có làm chuyện gì mạo phạm đến tôi sao?”

Chưa bao giờ có! Diệp Mạc từ đáy lòng hét lên, cho tới giờ cậu đều là vô điều kiện bị Tiếu Tẫn Nghiêm tùy ý đùa bỡn, cậu nói câu này tuyệt đối chính là trái lương tâm mình.

Diệp Mạc có chút cuống quýt, trên gương mặt thanh tú đã sớm hiện lên một mảnh lo lắng, đáy mắt đen láy vừa bất lực vừa không cam lòng. Tiếu Tẫn Nghiêm giống như một phán quan quyết định sinh tử ngồi uy phong lẫm lẫm.

“Có thể tôi đã từng làm, nếu như ngài còn không hài lòng, tôi… sẽ không quấy rầy ngài nữa…” Diệp Mạc trùng lông mày khẩn cầu, trong thanh âm tràn đầy ngột ngạt, lại khẩn cầu nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu không muốn cứ thế mà rời đi, nhiều người đang chờ cậu mang tin tốt quay về như vậy, nhưng tất cả đều phụ thuộc vào Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ cần hắn không muốn, cho dù cậu có quỳ xuống để van cầu hắn, hắn cũng chưa chắc thèm liếc mắt đến.

Tiếu Tẫn Nghiêm tựa hồ cũng không muốn cố làm ra vẻ bí ẩn nữa, nếu như nam nhân này thật sự tình nguyện để MY thụt lùi lại năm năm cũng không muốn đàm phán nữa, vậy coi như mục đích tối nay không đạt được, Tiếu Tẫn Nghiêm rất rõ ràng, nam nhân trước mắt này là ôm theo nỗi hổ thẹn nên mới đến đây đàm phán chứ thật ra với tác phong của Diệp Thần Tuấn thì cho dù có để MY quay lại vạch xuất phát cũng sẽ nhất định không thèm đến khẩn cầu hắn.

Tiếu Tẫn Nghiêm động đậy người, thay đổi tư thế ngồi, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Diệp Mạc “Có phải tôi đưa ra bất kỳ yêu cầu gì, cậu cũng đều sẽ đáp ứng?”

“Chỉ cần Hoàng Sát không truy cứu trách nhiệm lần này với MY nữa, MY đồng ý tăng gấp đôi mức bồi thường.” Diệp Mạc kiên định đáp, so với khoản tiền bồi thường kia, hình ảnh của MY quan trọng hơn nhiều. Nhưng Diệp Mạc hiển nhiên đã lý giải sai ý tứ của Tiếu Tẫn Nghiêm rồi.

Tiếu Tẫn Nghiêm cười phi thường nham hiểm, chỉ vào rượu trên bàn, có thâm ý khác, cười quỷ dị nói “Chỉ cần cậu có thể uống sau chỗ rượu này, tôi bảo đảm sẽ không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của MY nữa, ngay cả mức tiền bồi thường kia tôi cũng sẽ không lấy.”

Diệp Mạc cả kinh, nhìn một bàn đầy rượu, trong lòng đột nhiên phát rét, cứ xem như tửu lượng của cậu có lớn hơn nữa thì trong dạ dày cũng không thể nào chứa nhiều rượu như vậy, chỉ là điều kiện Tiếu Tẫn Nghiêm đưa ra mê người như vậy, Diệp Mạc thực sự không muốn từ bỏ.

“Còn… còn có lựa chọn khác không?” Diệp Mạc chột dạ nhìn bàn rượu.

Tiếu Tẫn Nghiêm cười gằn “Không có.”

Diệp Mạc khẽ cắn răng, âm thầm hạ quyết tâm, quá lắm thì nếu uống nó sẽ vào trong nhà vệ sinh nôn ra, vốn dĩ cậu đã biết trước sẽ phải uống rượu nên trước đó đã ăn thuốc giải rượu, Diệp Mạc nghĩ cậu có thể chịu đựng được đến cuối cùng. Liền nhanh chân đi đến trước bàn, cầm lên một chai rượu đã mở nắp liền ngửa đầu uống ùng ục cạn chai.

Tiếu Tẫn Nghiêm âm hiểm nở nụ cười, châm một điếu thuốc trong miệng, khói thuốc lượn lờ, khuôn mặt Tiếu Tẫn Nghiêm trở nên tàn lạnh, ánh mắt lạnh lùng sắc bén chiếu lên người Diệp Mạc đang liều mạng uống rượu…

Đêm nay, hắn sẽ cho nam nhân này biết, xúc phạm đến hắn là điều cấm kỵ thế nào, hắn sẽ không chạm vào cậu ta, nhưng sẽ khiến cậu ta tan vỡ, những kẻ dám nghi ngờ tình cảm của hắn đối với Diệp Mạc, đều sẽ phải sống không bằng chết…

(Jian: ôi giời, tai họa của em là do câu “Anh muốn phản bội Diệp Mạc sao?”, thằng này dở hơi vãi nồi, nó chịch bao nhiêu người mà cứ khăng khăng đời này chỉ trung trinh tiết liệt với Mạc Mạc hồi trước #ngưng_xạo_quần =.=’)