Lao tù ác ma - Trang 9

Chương 9: Đứng lại!

Quản lý đưa đến tay Diệp Mạc hai chai rượu vang trị giá mấy chục vạn, phi thường thân thiết mà bàn giao “Tiểu Tuyền, cậu bưng hai chai rượu này lên lầu trên cùng phòng 9061 nhé.”

Năm tầng trở lên đều là phòng Tổng thống dành để nghỉ ngơi sau khi chơi mệt, những người ở chỗ đấy đều là người giàu có gia tài bạc triệu, có quyền có thế, phòng ở lầu càng cao thì người có cấp bậc cũng càng cao, vì thế nên cả nhân viên phục vụ phòng cho những vị khách như vậy đều do Kim Nghê tuyển chọn tỉ mỉ rồi trải qua huấn luyện đặc biệt.

Diệp Mạc mặc dù có hơi nghi hoặc, nhưng vẫn không chút do dự nhận lấy rượu từ tay quản lý, những điều này không phải là điều nhân viên cấp dưới có quyền lên tiếng hỏi, quản lý không nói rõ lý do với cậu, thế nên Diệp Mạc nghĩ là quản lý đang kiểm tra năng lực làm việc của cậu.

Lầu 9 ở Kim Nghê yên tĩnh, tiếng nhạc điện tử ở các phòng âm nhạc ở những lầu dưới không có bất kỳ tác động ảnh hưởng nào tới lầu 9 cả, Diệp Mạc bước ra khỏi thang máy, xếp gọn chai rượu và ly lên toa xe đẩy, đồng thời nhìn trái ngó phải xem phòng nào có biển số 9061.

Tìm đến trước cửa phòng, Diệp Mạc kéo ống tay áo xuống, chỉnh lại trang phục nghiêm chỉnh, nghe nói những vị khách ở lầu chín đều là những người thích soi mói, đây là lần đầu tiên Diệp Mạc làm nhân viên phục vụ phòng, cậu có hơi lo lắng cho bản thân sợ gây ra bất kỳ lỗi lầm nhỏ nào cũng sẽ bị trách mắng, nếu như chỉ vậy mà bị đuổi việc thì thật rất không đáng.

Cửa phòng không khóa, nhưng căn cứ vào quy định, nếu khách chưa cho phép thì nhân viên phục vụ không được tự ý đi vào, Diệp Mạc đứng ở trước cửa, nở nụ cười mỉm phục vụ khách hàng chuyên nghiệp nhất, nhấn vào chuông cửa. “Kính chào quý khách, rượu đã được đem đến cho ngài.”

“Vào đi” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm từ bên trong cánh cửa âm u truyền đến, giọng nói miễn cưỡng nặng nề có cảm giác như đang say rượu.

Diệp Mạc thất kinh, giống như bị điểm huyệt, cứ thế đứng ngốc tại chỗ, thanh âm này cậu đã nghe qua, không ngừng nghe qua, hơn nữa nó tựa như rễ cây cắm sâu vào nội tâm cậu, chọc tới nơi mẫn cảm nhất, đau đớn nhất trong tim cậu.

Đến cùng vẫn là phải cùng Tiếu Tẫn Nghiêm đối mặt chính diện, sau giây phút kinh hoảng ngắn ngủi, thần sắc Diệp Mạc lộ ra vẻ kiên định, cậu bây giờ là Diệp Tuyền, căn bản không cần phải sợ gì Tiếu Tẫn Nghiêm cả.

Diệp Mạc bưng rượu, khuôn mặt mỉm cười đi vào.

Tiếu Tẫn Nghiêm đã say khướt ngồi dựa vào trên ghế salông, hai tay dang ra hai bên người, từ giây phút Diệp Mạc bắt đầu đi vào, ánh mắt sâu thẳm của Tiếu Tẫn Nghiêm không hề dứt khỏi.

Tối nay Tiếu Tẫn Nghiêm đã uống rất nhiều, hình ảnh Diệp Mạc ở trước mắt hắn cứ hư hư ảo ảo không rõ dạng, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt với nụ cười mỉm, nhưng lại không nhìn thấy rõ dáng vẻ ra sao, chỉ là thân hình kia trông thật giống…

Đặt rượu xuống, Diệp Mạc rất muốn quay người rời đi, chỉ nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm thêm một chút thôi cũng khiến cho cậu cảm thấy áp lực vô cùng nặng nề, nhưng vì trách nhiệm cần thiết với công việc, Diệp Mạc vẫn lịch sự lên tiếng nói “Xin hỏi tiên sinh còn cần gì không?”

Ánh mắt Diệp Mạc hơi rũ xuống, nhìn tấm thảm, trong không khí tràn ngập mùi rượu, Diệp Mạc thậm chí không đoán được giờ phút này ý thức của Tiếu Tẫn Nghiêm có còn tỉnh táo hay không nữa.

Tiếu Tẫn Nghiêm không nói bất kỳ một tiếng nào, chỉ nhìn chằm chằm, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Diệp Mạc, đôi mắt đột nhiên hơi híp lại, người đứng trước mặt mơ hồ không rõ hình dạng khiến cho hắn như bị ảo giác, ảo giác dần dần ở trong bóng tối biến ra một hình ảnh, Tiếu Tẫn Nghiêm như được truyền máu vào, đột ngột ngồi thẳng dậy, giống như một con sói độc đang ẩn náu bỗng nhìn thấy con cừu non, khiến cho toàn thân cứng lên.

Vì Diệp Mạc cứ nhìn xuống sàn nên không nhìn thấy được ánh mắt của Tiếu Tẫn Nghiêm đã đột nhiên thay đổi sắc thái, thấy Tiếu Tẫn Nghiêm không đáp lời lại, Diệp Mạc nghĩ là nhiệm vụ đã hoàn thành rồi.

“Chúc ngài có một đêm vui vẻ, chào ngài.” Diệp Mạc nói xong lập tức xoay người, đồng thời thở phào nhẹ nhõm một cái.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên đứng lên khỏi ghế salông, ngay lúc Diệp Mạc sắp đi tới cửa, hắn hét lớn một tiếng.

“Diệp Mạc!”

Thanh âm kích động có mấy phần run rẩy, nỗi nhung nhớ mãnh liệt khiến cho đôi mắt Tiếu Tẫn Nghiêm trong cơn say ảo mộng xuất hiện hình ảnh Diệp Mạc.

Đọc FULL truyện tại đây

Một tiếng “Diệp Mạc” này của Tiếu Tẫn Nghiêm làm cho Diệp Mạc nhất thời đứng ngây ra như phỗng, từ bên dưới lòng bàn chân xuất hiện một luồng khí lạnh lẽo trong nháy mắt bao trùm lên toàn thân cậu đến tận lục phủ ngũ tạng, trở nên đông cứng giống như một bức tượng bằng băng đá mà đứng cứng ngắc tại chỗ.

Tiếu Tẫn Nghiêm nhận ra cậu sao? Không, điều này không thể nào?

Trong phút chốc, Diệp Mạc nhanh chân liền muốn chạy trốn, đáng lẽ cậu nên bình tĩnh mà ứng đối, bản năng đủ lý trí để phán đoán được tiếng gọi kia của Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ là vì hắn đang say rượu mà phán đoán sai lầm nhận nhầm người thôi, nhưng trong giây phút giống như bị sấm sét đánh xuống đầu như thế, Diệp Mạc như đã mất đi gần hết bình tĩnh rồi, trong đầu cậu lúc này chỉ có duy nhất một mong muốn, không thể để bị Tiếu Tẫn Nghiêm bắt được.

Những ngày tháng dài Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm giam lỏng, đã hình thành trong lòng Diệp Mạc một bóng ma Tiếu Tẫn Nghiêm mất rồi, động tới hắn, giống như động đến Tử thần, nỗi sợ hãi của Diệp Mạc với Tiếu Tẫn Nghiêm từ đầu tới cuối vẫn không hề thay đổi.

Diệp Mạc muốn bỏ trốn, càng làm Tiếu Tẫn Nghiêm thêm vững tin rằng hình ảnh người hắn đang nhìn thấy trước mắt chính là nam nhân hắn ngày đêm mong nhớ, vừa kích động, đồng thời lại có một luồng tức giận nồng đậm bay lên.

Cậu ta lại muốn chạy trốn! Lại muốn rời khỏi hắn! Không! Tuyệt đối không cho phép!

Vốn đang say đến đứng còn không vững, vậy mà thân hình Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên giống như một con báo săn dũng mãnh đi qua khỏi mặt bàn, thanh âm vang lên như tiếng sấm nổ “Con mẹ nó, em đứng lại cho tôi!”

Tay Diệp Mạc vừa mới nắm chặt lấy nắm khóa cửa, còn chưa kịp mở ra, cả thân thể đột nhiên bị Tiếu Tẫn Nghiêm từ phía sau dùng hai tay giam hãm lại, mùi rượu nồng nặc trong nháy mắt vây quanh lấy Diệp Mạc.

“Còn muốn trốn đúng không?” Thanh âm mạnh mẽ của Tiếu Tẫn Nghiêm phi thường trầm lạnh, hai cánh tay siết chặt, gần như muốn đem Diệp Mạc gim vào bên trong máu thịt của chính mình, tâm trạng cáu kỉnh kích động còn cả sự hưng phấn ức chế khó nói, dựa vào sức lực của rượu, khuôn mặt Tiếu Tẫn Nghiêm cúi xuống hạ bên cổ Diệp Mạc, như muốn cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ của Diệp Mạc, khẽ thấp giọng nỉ non “Sẽ không bao giờ để em chạy mất đâu.”

Trong nháy mắt, Diệp Mạc chỉ cảm thấy mình đang bị vùi lấp sâu bên trong tầng tầng lớp băng, ngoại trừ sự kinh hoảng, còn có cái hồi ức kia đang tràn về ngập trời, bị làm nhục, bị hành hạ cả ngày lẫn đêm.

Diệp Mạc điên cuồng giãy giụa, móng tay dùng sức bấu vào cánh tay đang siết chặt lấy mình, móng tay lướt qua, tạo nên một vệt cào xước tứa máu.

“Tôi không phải Diệp Mạc, tôi không phải! Thả tôi ra! Van xin anh!”

Thanh âm Diệp Mạc gào xé cổ họng kêu to không kéo được chút nào một người đang đắm chìm trong nỗi sung sướng đến phát điên khi tìm lại được người yêu đã mất như Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên ôm lấy Diệp Mạc, thân thể cường tráng thoáng lay động một cái đã nhấc bổng cậu lên tiến về phía giường, cuối cùng Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm đặt nằm ở trên giường.

“Tiếu Tẫn Nghiêm, van xin anh thả tôi ra đi, tôi… tôi thề sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa, tôi…tôi…” Diệp Mạc vì sợ hãi mà cứ lắp ba lắp bắp không nói thành lời, vào lúc này, Diệp Mạc lại không dám chọc giận Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ có thể thử cầu xin, hay tay chống lên lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm vô lực đẩy ra.

Ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm say sưa mơ màng, nhưng bên tai vừa mới nghe được câu “Thả tôi ra” của Diệp Mạc truyền đến não bộ, trong mắt lập tức bốc lên một ngọn lửa giận, gân xanh trên trán nhảy ra.

“Em còn muốn chạy sao? Hả? Dám biến mất nhiều ngày như thế, con mẹ nó, em chán sống rồi đúng không?” Tiếng sấm nổ vang lên, Tiếu Tẫn Nghiêm vung tay lên, một cái tát vang dội đánh vào bên mặt Diệp Mạc.

Khí lực của Tiếu Tẫn Nghiêm rất lớn, chỉ một cái tát sau khi hạ xuống, trong vòng mười giây, đại não của Diệp Mạc choáng váng vang lên tiếng ong ong, trống rỗng.

………………..

P/s: má >.< tuôi ghét mấy thằng cha bạo lực ghê luôn ấy >.<