Truyện / Lao tù ác ma / Trang 59

Lao tù ác ma » Trang 59

Chương 59: Hiện tại ở đâu?

Diệp Mạc cũng không ngồi ngốc ở nhà trọ lâu, bởi vì buổi chiều thực sự có quá nhiều việc để làm, thế nên sau khi viết xong nhật ký thì trời đã tối đen như mực rồi. Theo như kế hoạch của Diệp Thần Tuấn là trước tiên đến khách sạn xa hoa nhất thành phố X ăn liên hoan, sau đó sẽ đến Kim Nghê giải trí một lúc, nhưng Diệp Mạc lại định sau khi tụ tập ăn liên hoan ở khách sạn xong thì lập tức chạy đến nơi mà Tiếu Tẫn Nghiêm yêu cầu.

Mặc dù đã biết trước chuyện sẽ xảy ra tối hôm nay, nhưng Diệp Mạc cũng không tính để cho Diệp Thần Tuấn biết, vì đã xem anh như một người thân thât sự nên Diệp Mạc không hy vọng ở trước mặt anh mất đi hết tôn nghiêm, cậu có thể bị Tiếu Tẫn Nghiêm xem thường, bị hắn tùy ý chà đạp, nhưng ở trước mặt người khác, Diệp Mạc vẫn muốn lưu giữ lại một chút tôn nghiêm hèn mọn.

Diệp Mạc vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Diệp Thần Tuấn dựa vào một chiếc xe phía trước, Diệp Thần Tuấn mặc một thân quần áo thể dục càng khiến anh thêm trẻ trung đẹp trai, nụ cười nho nhã thư sinh hiện lên ở khóe miệng “Lên xe đi Tiểu Tuyền”

“Thần ca, anh chờ có lâu không?” Diệp Mạc ngạc nhiên nói.

Diệp Thần Tuấn khẽ mỉm cười “Mới đến thôi”

Diệp Mạc không hề biết tâm tư của Diệp Thần Tuấn đối với mình, cậu cứ nghĩ sự chăm sóc ân cần của Diệp Thần Tuấn với cậu đều là do Diệp Thần Tuấn muốn báo đáp công dưỡng dục của Diệp Trọng Quang. Thế nên cậu hoàn toàn xem Diệp Thần Tuấn như người thân thật sự của mình mà đối xử. Bởi vì Diệp Thần Tuấn là người chưa lập gia đình nên thậm chí cậu không chỉ xem Diệp Thần Tuấn như anh trai mà còn xem anh như một người bạn thân thiết.

Đến một phòng ở khách sạn, Diệp Mạc mới phát hiện ngoài mình với Diệp Thần Tuấn ra chỉ có hai người, Diệp Mạc có chút lúng túng cười cười, luôn miệng xin lỗi vì đến muộn, có Diệp Thần Tuấn đứng bên cạnh Diệp Mạc, dĩ nhiên chẳng ai dám nói gì, huống chi sau khi biết thực lực của Diệp Mạc tinh anh bất phàm, mọi người càng nhìn cậu bằng ánh mắt khác trước, tự nhiên cũng đoán được chuyện Diệp Mạc sẽ được thăng chức, vì thế họ nịnh bợ cậu còn không kịp.

“Diệp tổng ngồi bên này” Một người đàn ông rất ân cần kéo ra một cái ghế tựa cười nói, sau đó lại lôi thêm một cái ghế để bên cạnh Diệp Thần Tuấn “Diệp trợ lý bên này”

Đọc FULL truyện tại đây

Diệp Thần Tuấn là tổng giám đốc, hằng ngày đều khiến cho mọi người có cảm giác kính nể, nhưng hiện tại trông anh bình dị gần gũi hơn rất nhiều, thần kinh căng thẳng của mọi người tự nhiên thả lỏng đi nhiều, huống gì tất cả mọi người đối với Diệp Thần Tuấn là thật tâm sùng kính, sợ là ở thành phố Z không tìm được ra một vị tổng giám đốc thứ hai được mọi người yêu kính như thế. Thế nên vừa mới bắt đầu, mọi người liền thay nhau kính rượu Diệp Thần Tuấn.

Nói rất nhiều lời khách sáo xong, Diệp Thần Tuấn một lần nữa lại khen ngợi công lao của Diệp Mạc trong vụ hợp tác thành công lần này. Chờ sau khi Diệp Thần Tuấn ngồi xuống, tất cả mọi người lại càng dồn dập khen ngợi Diệp Mác, vào lúc này ai nhiệt tình nhất, tự nhiên sau này người đó được lợi nhiều nhất.

“Mọi người đều là bằng hữu, cứ trực tiếp gọi tên tôi Diệp Tuyền là được rồi.” Diệp Mạc rất khách khí cười nói, nâng lên một ly rượu “Bình thường đối với mọi người quá mức nghiêm túc, có gì thất lễ xin mọi người bỏ qua cho a” Nói xong liền một hơi uống cạn sạch.

Mọi người thấy Diệp Mạc thân thể gầy yếu lại dũng cảm như thế, bắt đầu dồn dập nâng rượu lên mời rượu, Diệp Mạc trong lòng âm thầm vui mừng, may là xế chiều hôm nay không có uống quá nhiều rượu với Lâm Địch Lê Cửu, nếu không đêm nay nhất định sẽ không chống đỡ được.

Diệp Mạc không ăn nhiều đồ ăn mà lại bị mọi người chuốc không ít rượu, mọi người dĩ nhiên không dám đi chuốc rượu Diệp Thần Tuấn, vì thế chỉ có thể tích cực thể hiện trên người Diệp Mạc, Diệp Thần Tuấn nói với Diệp Mạc, nếu như đêm nay cậu uống quá nhiều thì ngày mai sẽ cho Diệp Mạc nghỉ ngơi một ngày, mọi người nghe được đều cười rộ lên hô to Diệp tổng bất công. Diệp Thần Tuấn nghe được cấp dưới nói như vậy, cười càng thêm rạng rỡ.

Diệp Mạc cũng không dám uống quá chén, đêm nay cậu còn phải đối phó với Tiếu Tẫn Nghiêm, cảm giác uống đã gần đủ rồi, Diệp Mạc lấy cớ đi vệ sinh rửa tay để tránh né.

Thật sự Diệp Mạc hy vọng đêm nay mình uống đến say quên trời đấy, có như thế ít nhất cậu mới có đủ dũng khí đứng trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm ưỡn ngực tiếp nhận tất cả, có điều lại sợ sau khi uống say lại nói ra những điều không nên nói, không khéo đêm nay lại mất mạng lúc nào chả hay.

Khách sạn này rất xa hoa, ngay cả nhà vệ sinh cũng được trang trí giống như một gian phòng, bên trong có một loạt băng ghế da sạch sẽ không có một hạt bụi, giống như phòng tụ tập bạn bè vậy, thiết kế thế này cũng thật buồn cười. Có điều Diệp Mạc đúng là dự định ngồi ở đây chừng nửa tiếng rồi rời đi. Rửa mặt xong, Diệp Mạc đứng hướng người nhìn vào gương ngây ngốc, bất luận đã trải qua bao lâu, Diệp Mạc vẫn không quen thuộc nổi khuôn mặt này, thậm chí có chút nhớ đến dáng vẻ lúc trước của chính mình.

Đang ngẩn người thì điện thoại di động của Diệp Mạc bỗng vang lên, có lẽ là do không gian yên tĩnh quá lâu nên Diệp Mạc bị tiếng chuông đột ngột reo này làm cho sợ hãi đến rùng mình, nhìn vào điện thoại hiển lên số lạ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Xin chào, tôi là Diệp Tuyền, xin hỏi ngài là…” Diệp Mạc để điện thoại kề sát ở bên tai, rất khiêm tốn mở miệng nói, có chút kỳ quái không biết là ai gọi tới, bởi vì những người cậu quen thân trong thành phố Z đều có lưu số hết.

Đầu dây bên kia điện thoại im lặng rất lâu, Diệp Mạc lặp lại nhiều lần câu chào, trong điện thoại mới truyền đến thanh âm trầm thấp lạnh lẽo “Hiện tại cậu đang ở đâu?”

Diệp Mạc mở to hai mắt, không kịp suy nghĩ làm sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại biết số điện thoại di động của mình, vội vã nắm chặt điện thoại di động kề sát bên tai, nỗ lực bình phục lại nhịp tim đang đập điên cuồng, nhưng trong não thì trống rỗng. Diệp Mạc thầm mắng mình thật vô dụng, còn phải giao chiến dài dài thế mà bản thân mới đột ngột nghe được tiếng của Tiếu Tẫn Nghiêm thì chân tay lại trở nên luống cuống như vậy.

“Tiếu tổng” Diệp Mạc nhỏ giọng kêu lên một tiếng.

“Trả lời tôi, cậu hiện tại đang ở chỗ nào?” Thanh âm trầm thấp của Tiếu Tẫn Nghiêm lại truyền đến, tựa hồ đã bóp chết tất cả tình cảm trong lời nói.

Diệp Mạc nhìn điện thoại đi động một chút, vẫn chưa tới 8 giờ, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ bảo là buổi tối chứ không nhấn mạnh thời gian cụ thể, đây cũng là nguyên nhân mà Diệp Mạc đồng ý cùng đi ăn liên hoan với Diệp Thần Tuấn cùng các nhân viên.

“Tôi đang trên đường đến nơi ngài nói” Diệp Mạc vô cùng cẩn thận mà trả lời, định sau khi cúp điện thoại xong liền sẽ bịa đại ra một lý do để về sớm, sau đó hết tốc lực mà chạy tới chỗ cần đến.

Như vậy chắc Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ không phát khùng gì đâu nhỉ.