Truyện / Lao tù ác ma / Trang 43

Lao tù ác ma » Trang 43

Chương 43: Cậu có thể lựa chọn từ chối

Diệp Mạc chạy ra khỏi biệt thự của Tiếu Tẫn Nghiêm, thân vẫn còn mặc đồ ngủ đi dép nên cậu nhất thời không biết phải chạy đi đâu, trong đầu vẫn còn là hình ảnh gương mặt hung tợn lúc nãy của Tiếu Tẫn Nghiêm, thế nên lúc này cậu không dám quay trở lại.

Ở bên ngoài biệt thự giống như hồn xiêu phách tán ngây ngẩn suốt gần một canh giờ, Diệp Mạc vẫn không dám đi vào, nhưng mà điện thoại di động, bóp tiền của cậu cùng với tất cả tài sản cậu đang có đều vẫn còn ở bên trong, không thể không đi lấy lại.

Càng quan trọng hơn là, còn có quyển nhật ký cậu viết khi bắt đầu trở thành Diệp Tuyền.

Lại qua một giờ, Diệp Mạc đoán chắc Tiếu Tẫn Nghiêm đã ngủ rồi, liền cẩn thận từng chút một đi vào trở lại biệt thự.

Bảo tiêu trông coi biệt thự không nhìn thấy Diệp Mạc, vẫn còn đi tuần tra. Hiện giờ bọn họ chỉ xem Diệp Mạc như một tình nhân không được xem trọng của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Trong phòng khách không có ai, Diệp Mạc thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lên lầu đến phòng ngủ của chính mình, không nói thêm gì nữa mà bắt đầu thu xếp đồ đạc. Dựa theo lời của Tiếu Tẫn Nghiêm, không cho phép mang đi bất luận một món đồ xa xỉ nào mà hắn dùng tiền mua, thế nên cuối cùng Diệp Mạc chỉ lấy đi đồ đạc hai tháng trước lúc cậu đến có mang theo, bởi vì cậu ngay từ trước đã biết vinh hoa chỉ kéo dài hai tháng, nên rất nhiều đồ vật sử dụng rồi vẫn giữ lại chứ không vứt, chỉ tập trung gom lại một chỗ, đợi khi chạy đi thì mang theo.

Diệp Mạc nhớ tới cái điện thoại Diệp Thần Tuấn mua cho cậu hiện tại đang nằm trong tay Tiếu Tẫn Nghiêm, bởi vì chẳng có can đảm đi đòi về nên phỏng chừng nó chắc mất luôn rồi, nghĩ lại thấy đau lòng hết sức.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhẹ nhàng xếp được một nửa đồ đạc vào rương hành lý, vì không muốn gây ra tiếng động nên Diệp Mạc đã nhấc bổng rương hành lý lên để không chạm vào đất, mở cửa phòng đi ra.

Vừa mới ra khỏi cửa, Diệp Mạc liền ngây người, nhìn người đứng trước cửa chính là Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ mặc vào một áo choàng tắm, thân hình cao lớn chặn lại che mất toàn bộ ánh sáng, Diệp Mạc nuốt nước bọt “Tôi… tôi chỉ là quay lại thu dọn hành lý… sẽ lập tức đi ngay.”

Diệp Mạc nhấc theo rương hành lý, nghiêng người muốn chạy qua Tiếu Tẫn Nghiêm giống như đang chạy trốn ôn dịch, lại bị Tiếu Tẫn Nghiêm kéo lại, thanh âm lãnh băng hạ xuống “Trở về!”

Tiếu Tẫn Nghiêm nắm lấy cánh tay gầy yếu của Diệp Mạc, dùng sức kéo rồi đẩy một cái, Diệp Mạc liền lảo đảo lùi trở lại vào trong phòng. Tiếu Tẫn Nghiêm cũng bước chân đi vào, vung tay mạnh một cái, phòng cửa lập tức bị đóng lại.

Diệp Mạc nắm chặt lấy rương hành lý, lùi về sau vài bước, đối với tâm tư thay đổi xoành xoạch như Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc thật sự nhìn không thấu nổi, đã bảo cậu cút đi, giờ thì lại ngăn không cho cậu đi.

Tiếu Tẫn Nghiêm không nói gì, trực tiếp đi tới trước giường ngồi xuống, bởi cổ áo tắm rất lớn nên Diệp Mạc có thể nhìn thấy được rõ ràng cơ ngực căng phồng phía trước ngực Tiếu Tẫn Nghiêm, cùng với hình xăm như ẩn như hiện ở bả vai. Ngũ quan lãnh khốc vô cùng lạnh lẽo.

“Chuẩn bị đến chỗ Diệp Thần Tuấn ở?” Lông mày rậm của Tiếu Tẫn Nghiêm dựng lên, thanh âm có mấy phần xem thường.

“Không phải, là nơi ở trước khi đến đây.” Diệp Mạc thành thật trả lời.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Ngày mai? Đến công ty của Diệp Thần Tuấn làm?” Thanh sắc Tiếu Tẫn Nghiêm nghiêm khắc, Diệp Mạc nhất thời không biết nên trả lời làm sao. Dù sao trước đó Tiếu Tẫn Nghiêm đã yêu cầu cậu tới Hoàng Sát đi làm.

“Vẫn… chưa xác định.” Diệp Mạc chột dạ nói, kỳ thật đã quyết định đến làm ở công ty Diệp Thần Tuấn.

Tiếu Tẫn Nghiêm nheo mắt lại, nhớ tới tin nhắn kia trên điện thoại di động, lạnh lùng nói “Lời tôi nói cậu đã suy nghĩ thế nào rồi?”

“Tôi bằng cấp không cao, đến Hoàng Sát làm việc, tôi sợ…”

“Tôi không phải nói chuyện này!” Tiếu Tẫn Nghiêm đứng dậy đi tới trước mặt Diệp Mạc, nhẹ nhàng nắm lấy cái cằm trắng nõn của Diệp Mạc nâng lên “Tôi nói là có đồng ý làm tình nhân của tôi không?”

Nhìn vẻ mặt giật mình của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm hừ lạnh một tiếng “Nghe cho rõ, là tình nhân, không phải người yêu, tôi chỉ muốn cậu giải quyết nhu cầu sinh lý cho tôi.”

Diệp Mạc bị ép ngẩng mặt lên đối mặt với Tiếu Tẫn Nghiêm, đôi con ngươi đen láy xao động dưới hàng lông mi run rẩy, cậu không hiểu nổi, Tiếu Tẫn Nghiêm tại sao lại muốn cậu? Hắn không phải rất căm hận Hạ Hải Long sao? Hắn không phải cực kỳ xem thường cậu sao? Chỉ cần một thân thể để hắn tiết dục thôi mà, chẳng phải Thương Lý kia giống cậu lúc trước như đúc sẽ khiến hắn thỏa mãn hơn là cậu sao?

“Hình như cậu không muốn?” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên trầm xuống, hai mắt sắc bén híp lại “Lần này, cậu có thể lựa chọn từ chối.”