Lao tù ác ma - Trang 38

Chương 38: Một buổi tối mà thôi!

Tiếu Tẫn Nghiêm vốn dĩ không hề rời khỏi Kim Nghê, hắn chỉ là ở gian phòng ở lầu 9 của Kim Nghê để tắm rửa sạch sẽ mà thôi, sau đó nhất thời nổi hứng, muốn đi nhìn xem tên nam nhân kia ở phòng khách có chết rồi hay chưa, kết quả vừa mới đi vào nhìn thì đã sớm chẳng thấy người đâu, sau đó lại nhìn thấy Diệp Thần Tuấn đang đỡ Diệp Mạc đi đến cửa Kim Nghê, hai người vừa nói vừa cười, bóng lưng kề sát nhau nhìn qua phi thường hài hòa đến chướng cả mắt.

Diệp Mạc quay đầu sang nhìn Diệp thần Tuấn, Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn thấy gò má cậu tươi tắn lên, môi nở nụ cười tựa như ánh nắng mùa xuân, khiến cho người ta cảm thấy thật thư thái, hoàn toàn không có một chút gì giống với cái dáng vẻ thê thảm lúc nãy trong gian phòng kia, cứ ngỡ như nam nhân vừa rồi bị chỉnh đến chết đi sống lại trên salông là một người khác chứ không phải cậu ta.

Kiếm mi Tiếu Tẫn Nghiêm nhướng lên, giữa hai lông mày ám trầm lạnh lẽo, tên nam nhân này chưa nở nụ cười với hắn lấy một lần, cứ nghĩ là do cậu ta nhu nhược vô năng, bây giờ nhìn lại mới thấy ra là chỉ có đối với mình hắn cậu ta mới tỏ ra xa cách ngàn dặm như thế thôi.

Nghe thấy thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm, nụ cười trên môi Diệp Mạc lập tức đông cứng lại, cậu giật mình quay đầu lại nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, tay Diệp Thần Tuấn đang đặt trên eo Diệp Mạc, lúc Diệp Mạc xoay người, Diệp Thần Tuấn rất nhẹ nhàng thay đổi hướng đặt để đỡ lấy cậu, cũng dịu dàng nói “Tiểu Tuyền, đừng sợ, có Thần ca đây.”

Tiếu Tẫn Nghiêm khịt mũi cười lạnh một tiếng, nhấc chân đi tới trước mặt Diệp Mạc trước mặt, đi theo phía sau là hai gã đàn ông mặc đồ đen đeo cặp kính đen, có vẻ như là bảo tiêu.

Diệp Mạc cúi thấp đầu, ánh mắt không dám đối đầu với Tiếu Tẫn Nghiêm thân hình cao to trước mặt, Diệp Thần Tuấn nhìn ra được vẻ căng thẳng của Diệp Mạc, anh liền nắm chặt lấy tay Diệp Mạc, ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Xin hỏi Tiếu tổng có chuyện gì?” Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm làm bị thương thành ra như vậy, Diệp Thần Tuấn đối với gã đàn ông tên Tiếu Tẫn Nghiêm trước mắt căn bản không thể biểu lộ ra được vẻ mặt tốt đẹp gì được.

Tiếu Tẫn Nghiêm bình tĩnh nhìn Diệp Mạc lúc này đang cúi thấp đầu tay nắm chặt lấy tay Diệp Thần Tuấn, hết nửa buổi mới sâu xa nói “Chỉ là muốn mời Diệp tổng uống 2 ly, không biết Diệp tổng có nhận lời không?”

Thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm sét đánh bất biến, nghe không ra được có bất kỳ ý tứ gì thâm độc, Diệp Thần Tuấn tuy rằng hiện đang giữ chức giám đốc của công ty mình, nhưng so với một tay lão đạo khôn khéo sành sỏi như Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn còn hơi non một chút, thế nên Tiếu Tẫn Nghiêm căn bản không thèm đem Diệp Thần Tuấn để vào trong mắt.

Diệp Thần Tuấn biết rất rõ người đàn ông trước mắt này lòng dạ thâm sâu, tâm tư độc ác, thế nên anh cũng chẳng mong có chút dính dáng gì đến Tiếu Tẫn Nghiêm cả.

Giờ khắc này, anh chỉ muốn mang Diệp Mạc rời khỏi đây thôi.

“Hảo ý của Tiếu tổng tôi xin chân thành ghi nhận, chỉ là bây giờ có chút không tiện, khi khác tôi sẽ mời Tiếu tổng uống một trận thoải mái.” Diệp Thần Tuấn khách sáo ứng phó, nhưng Diệp Mạc lại đang run rẩy cực kỳ sợ hãi, Tiếu Tẫn Nghiêm tâm tính âm tình bất định, vạn nhất hắn ta gây khó dễ cho Thần ca thì biết làm thế nào? Dù sao chuyện Tiếu Tẫn Nghiêm khó chịu nhất chính là ai dám từ chối hắn.

“Thần ca” Diệp Mạc nhỏ giọng nói “Nếu Tiếu tổng đã có hảo ý, vậy thì anh đi uống cùng ngài ấy 2 ly đi, em không sao.” Sau đó ánh mắt cẩn thận từ chút một nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm “Tiếu tổng, tôi…”

“Bên ngoài có xe chuyên dùng, cậu về trước đi!” Tiếu Tẫn Nghiêm lạnh giọng cắt ngang lời Diệp Mạc, phía sau có một người đàn ông bước lên trước, làm tư thế cung thỉnh “Diệp tiên sinh, mời!”

Diệp Mạc bắt đầu hoảng sợ “Tiếu tổng, ngài đã…”

“Thời gian là ngày mai!” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm vừa mạnh mẽ hạ xuống, hết thảy mọi lời nói của Diệp Mạc đều bị ngăn trở lại, rõ ràng là Tiếu Tẫn Nghiêm đã nói bảo mình biến, tại sao bây giờ lại muốn làm theo hợp đồng nữa…

“Thật không tiện Tiếu tổng, tôi hiện tại muốn dẫn Tiểu Tuyền rời đi, là người thân của Tiểu Tuyền, tôi tin tôi có cái quyền này.” Diệp Thần Tuấn nhìn chằm chằm Tiếu Tẫn Nghiêm, rõ ràng nhất quyết phải dẫn Diệp Mạc rời đi.

Diệp Mạc vội vã kéo kéo Diệp Thần Tuấn, trong lòng khủng hoảng tới cực điểm, Tiếu Tẫn Nghiêm là loại nam nhân làm việc căn bản bất chấp hậu quả, tất cả mọi người biết đều hắn là kẻ lạnh lùng vô tình, nhưng có rất ít người biết hắn thâm độc tàn nhẫn đến mức nào, Diệp Thần Tuấn căn bản đấu không lại hắn.

“Thần ca, đừng nói nữa, là em tự nguyện đi về” Diệp Mạc vội vàng nói.

Tiếu Tẫn Nghiêm cười nhạt, tùy ý nói “Diệp tổng nghe rồi đấy, là Diệp Tuyền tự nguyện.”

Diệp Thần Tuấn còn muốn mở miệng nói chuyện, kết quả bị Diệp Mạc ngăn lại, Diệp Mạc cố gắng làm ra vẻ mặt cười như không có chuyện gì “Thần ca, mai anh tới đón em được không?”

Diệp Thần Tuấn lúc này mới nhớ tới chuyện Diệp Mạc vẫn còn trong thời hạn hợp đồng với Tiếu Tẫn Nghiêm, ngày mai là tới hạn.

“Tiểu Tuyền, nếu có chuyện gì phải lập tức gọi điện cho anh, có nghe không?” Diệp Thần Tuấn lo lắng nói.

Diệp Mạc gật đầu “Yên tâm đi Thần ca, chỉ là một buổi tối thôi mà.” Nói xong, Diệp Mạc để bảo tiêu kia đỡ mình rời khỏi Kim Nghê.

Nhìn theo bóng lưng Diệp Mạc, ý cười trên khóe miệng Tiếu Tẫn Nghiêm từ từ phủ lên một tầng băng hàn… Phải, chỉ một buổi tối mà thôi? Hừ!

………….

P/s: rồi coi như xong luôn cả 2 anh em =v= ~

mà bà tác giả này chém ghét quá, thà để thằng Nghiêm tầm 30 đổ lên còn tạm chấp nhận, thế éo nào mới 26 mà giàu thế à? Hư cấu >.< (từ thanh niên 22 mới ra trường chày mặt ra kiếm việc kiếm tiền đã hiểu xã hội khó khăn thế nào =.=’)