Lao tù ác ma - Trang 36

Chương 36: Kẻ nhu nhược

Khẩu súng đen trên bàn lóe lên hàn quang, Diệp Mạc ngây người nhìn, cậu biết, Tiếu Tẫn Nghiêm là có ý muốn hỏi, cậu có muốn sống hay không.

Nếu như cậu đột nhiên bị Tiếu Tẫn Nghiêm một phát súng bắn chết, cậu còn có thể sống lại thêm một lần nữa không? Diệp Mạc không cam lòng mà khẽ cúi thấp đầu xuống, bắt đầu đưa tay cởi quần áo, nếu như cho cậu một cơ hội để lựa chọn, Diệp Mạc tình nguyện lúc trước ngã xuống vách núi mà chết. (Jian: đoạn này thấy em nó nhu nhược quá >.<)

Tiếu Tẫn Nghiêm ngã người nằm trên ghế salông, ánh mắt trào phúng nhìn Diệp Mạc đang thoát quần áo giống như đang đánh giá một món đồ chơi.

“Như thế không phải tốt sao, là một kẻ nhu nhược còn giả vờ thanh cao cái gì.” Tiếu Tẫn Nghiêm châm lửa một điếu thuốc giữ ở trong miệng, thanh âm phun ra dày đặc ý miệt thị.

Diệp Mạc cúi đầu không nói lời nào, mãi đến tận khi cậu thực sự cả người trần truồng như nhộng mới gượng gạo ngẩng đầu lên, chỉ là tầm mắt của cậu hướng về khẩu súng phía trên bàn kia.

Máy điều hòa bên trong gian phòng chỉnh nhiệt độ rất thấp, da thịt Diệp Mạc bại lộ trong không khí lạnh lẽo không ngừng run rẩy.

Trên làn da trắng nõn vẫn còn lưu lại dấu vết ám muội đêm hôm qua, dấu hôn màu đỏ cùng với vết tích bị cắn xé nhào nặn vẫn hiện lên rất rõ ràng, nhìn khối thân thể trước mắt này, mặc dù không muốn tin vào phản ứng bụng dưới của chính mình đang dấy lên dục hỏa, nhưng ý muốn cướp đoạt xâm chiếm thân thể nam nhân này trong não càng lúc càng trở nên mãnh liệt, chỉ là thân thể nam nhân rất bình thường, nhưng lại chỉ có thể ở trên thân thể nam nhân kia mới hưởng thụ sung sướng đến cực hạn, đây là cậu ta cố ý muốn câu dẫn hắn, hay là hắn đang tự bản thân mình sa đọa đây? Đôi mắt Tiếu Tẫn Nghiêm híp lại thành một đường thẳng, hình ảnh hắn không ngừng đòi hỏi trên thân thể cậu từng đợt từng đợt lướt qua trong đầu. Nếu như không chạm vào hay không trải nghiệm qua một lần làm sao biết khối thân thể này lại có thể mang đến cho hắn khao khát không ngừng, nếu biết rồi lại liền say mê đắm chìm trong đấy, không thể nhịn được mà muốn được trải nghiệm thêm một lần nữa.

Phát tiết là được rồi, sự tồn tại của tên nam nhân này chính là loại có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Loại người chỉ dùng để phát tiết này Tiếu Tẫn Nghiêm có thể tìm bất cứ người nào để thỏa mãn cũng được, chỉ là so với những nam nhân nữ nhân mềm mại bách mị, hắn càng mê luyến tham muốn người trước mắt này hơn.

“Lại đây, ngồi bên cạnh tôi.” Tiếu Tẫn Nghiêm phun vòng khói thuốc, đáy mắt không thể nhìn ra chút tâm tình nào.

Diệp Mạc cúi đầu, gương mặt không cảm xúc đi đến trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, vừa mới chuẩn bị ngồi xuống, bỗng Tiếu Tẫn Nghiêm vươn tay bắt lấy cổ tay Diệp Mạc, dùng lực kéo mạnh một cái, Diệp Mạc không hề phòng bị liền cả người ngã vào bên trong lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm, đang hốt hoảng giãy giụa định đứng lên thì cả thân thể liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm trở mình đặt xuống dưới thân, khẩu súng đen ở giây tiếp theo cũng chĩa lên trán cậu.

“Cậu có vẻ như rất có hứng thú đối với khẩu súng của tôi thì phải?” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm rất trầm thấp, một tay mạnh mẽ đem cả hai tay Diệp Mạc chế trụ trên đỉnh đầu.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không…không có…” Diệp Mạc đúng là thật sự muốn nhân lúc Tiếu Tẫn Nghiêm không để ý mà nhào qua đoạt lấy khẩu súng này, nhưng chỉ là ý nghĩ thôi, bởi vì mặc dù có cướp được súng trên tay thì cậu cũng sẽ không có dũng khí mà nổ súng vào Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm cười lạnh một tiếng, ném khẩu súng trên tay xuống đất, bàn tay đầy những vết chai súng chậm rãi xoa xoa lồng ngực trần trụi của Diệp Mạc, ngón tay mang theo khiêu khích kẹp lấy điểm nổi lên trước ngực Diệp Mạc.

Toàn bộ trọng lực Tiếu Tẫn Nghiêm đều đè ở trên người Diệp Mạc, cậu đến cả cựa mình cũng không thể làm được, đáy mắt cầu xin nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm “Tiếu tổng, trong hợp đồng…”

“Nói thêm câu nữa tôi bóp chết cậu.” Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên buông tay ra, sau đó nhanh chóng cởi quần áo của chính mình, làn da màu đồng cổ quyến rũ trên thân thể cường tráng hiển hiện trước mắt Diệp Mạc, Diệp Mạc lần thứ hai kinh hoảng mà thân thể cũng thuận theo đó mà run rẩy lên không ngừng, loại đau đớn này khiến cậu nhớ đến quá khứ kiếp trước, đặc biệt là đau nỗi đau đớn thân thể do chính tên ác ma Tiếu Tẫn Nghiêm này gây ra càng làm cậu ghi tạc trong lòng.

Khi quần áo hoàn toàn đều được trút bỏ, Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn thân thể nam nhân dưới thân liên tục run rẩy, hừ lạnh một tiếng khinh thường “Tôi chỉ muốn tìm một cơ thể để tiết dục, sẽ không giết cậu đâu.”

“Hợp… hợp đồng…” Diệp Mạc nắm lấy nhánh cỏ cứu mạng chính mình cuối cùng, nhưng lời nói còn chưa dứt, Tiếu Tẫn Nghiêm đã nâng hai chân cậu lên.

“Tôi sẽ không làm màn khởi động vui vẻ gì với cậu, thế nên kiên nhẫn cho tôi một chút, đừng kêu lên dâm đãng giống phụ nữ như thế.”

“Tiếu… tổng….cầu….A….”

Lời tác giả: Truyện này số lượng từ mỗi chương ít, thế nên nội dung câu chuyện sẽ chậm một chút, Diệp Mạc rồi sẽ trở nên mạnh mẽ, Tiếu Tẫn Nghiêm rồi sẽ phải nhận báo ứng, mọi người không nên gấp gáp làm gì, với lại Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này là không thể không thuận theo, cậu ta cố gắng nhường nhịn tất cả đều là để cho mình có thể mang em gái rời đi, thế nên thật ra không thể bảo cậu ta là nhu nhược được, lại nói vào lúc này, mọi người cảm thấy Diệp Mạc có thể kiên cường mà đối kháng được với Tiếu Tẫn Nghiêm sao? Vì thế nên muốn kiên cường cũng cần phải đợi thời cơ thích hợp mà, nhược điểm của Tiếu Tẫn Nghiêm chính là Diệp Mạc, thế nên mọi người xin hãy để cho Tiểu Cáp tiếp tục từ từ viết, đừng hối nha! Mọi người hối làm tui cũng quắn lên đó a! )< Sau đó Tiểu Cáp sẽ cố gắng tận lực hạn chế lời nhắn dưới truyện, bởi vì biết viết mấy dòng này sẽ quấy nhiễu tâm trạng đọc truyện của mọi người, nhưng mà lần này phải giải thích là vạn bất đắc dĩ! :< Đợi viết xong Đối Kháng Du Hí, Tiểu Cáp sẽ tập trung vào viết bộ này, như vậy số lượng từ của chương mới mỗi ngày sẽ càng tăng gấp đối, nội dung câu chuyện tự nhiên sẽ phát triển rất nhanh, cuối cùng, cám ơn mọi người đã ủng hộ!

Jian: tác giả có tâm ghê =))