Lao tù ác ma - Trang 32

Chương 32: Chống lại một lần

Sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm rời đi, Diệp Mạc giống như mới vừa trải qua một trận sét đánh, cứ thế ngồi ngốc trên giường, hết nửa ngày mới từ từ hoàn hồn lại, vội vàng lấy điện thoại di động ra, lục tìm thông tin bên trong danh bạ, Diệp Mạc chăm chú nhìn tên Diệp Thần Tuấn rất lâu, nhưng rồi lại không nhấn xuống.

Vào lúc này cho dù Thần ca đến nhưng phải làm thế nào đây, hôm nay đã là ngày cuối cùng của hợp đồng rồi mà bản thân vẫn chưa thể rời khỏi Tiếu Tẫn Nghiêm, nếu lại bị Tiếu Tẫn Nghiêm chụp lên tội danh vi phạm điều ước, tới lúc đó số tiền phải bồi thường chính là 40 triệu.

Diệp Mạc cảm thấy sống mũi mình cay cay, cắn môi cố gắng đem nước mắt khống chế ở bên trong viền mắt, mặc quần áo vào tử tế, nhẫn nhịn đau đớn phía sau mà mở cửa đi ra ngoài, phòng này hình như là một gian phòng ở tầng năm của Kim Nghê, sau khi Diệp Mạc đi ra thì chống đỡ tay lên tường để đi vào thang máy.

Bên trong thang máy, Diệp Mạc bất lực tựa vào vách tường, hai tay ôm mặt, khẽ khóc nức nở, cậu cứ cho rằng hơn 400 ngày ở bên trong sự dày vò ngược đãi của Tiếu Tẫn Nghiêm, bản thân cậu đã đủ kiên cường rồi, hóa ra chỉ cần Tiếu Tẫn Nghiêm không ngã thì bất kể tường tâm cậu có giữ vững chắc chắn thế nào cũng không thể ngăn nổi đạn pháo hắn tiện tay ném ra, đủ để bất cứ lúc nào cũng khiến cậu tan xương nát thịt.

Bên trong đại sảnh ở lầu một Kim Nghê có rất nhiều người, tiếng nhạc điện tử vang dội như muốn nổ điếc tai, Diệp Mạc định mau chóng rời khỏi đây, nhưng lúc cách cửa ra còn vài bước lại chạm mặt Lê Cửu.

“Tiểu Tuyền, sao cậu lại ở chỗ này?” Lê Cửu kinh ngạc la lên, tiến đến kéo tay Diệp Mạc, nở nụ cười cực kỳ xán lạn “Tôi cứ nghĩ sau khi cậu ở cùng Tiếu tổng rồi sẽ không bao giờ quay lại gặp tôi nữa chứ.”

“Làm sao có thể?” Diệp Mạc nhoẻn miệng cười một tiếng, cố gắng che dấu cảm giác khó chịu nơi thân thể, cố gắng duy trì nụ cười.

“Tiểu Tuyền…” Lê Cửu vô cùng thần bí đem Diệp Mạc kéo đến một góc, nhỏ giọng nói, “Chúng ta trước đây tốt xấu gì cũng đã từng bằng hữu một thời gian, Tiểu Tuyền cậu có thể tuỳ tiện sắp xếp giúp tôi một công việc ở Hoàng Sát được không? Tôi đã xin làm ban ngày rồi, nhưng mà chuyện làm ăn của Kim Nghê thực sự quá tốt, ban ngày khách hàng cũng nhiều vô cùng, tôi làm mệt sắp chết rồi đây.”

Diệp Tuyền lộ ra vẻ mặt khó xử “Lê Cửu, chuyện này tôi sợ không làm chủ được, thật ra tôi chỉ là…”

“Tiểu Tuyền!” Lê Cửu ngắt lời Diệp Mạc, biết Diệp Mạc dễ tính, cố ý làm ra vẻ mặt tức giận, “Ông ngoại cậu hiện không còn, thế nhưng không phải cậu còn có nam nhân thần thánh như Tiếu tổng làm chỗ dựa hay sao, lại nói chúng ta trước đây là hàng xóm của nhau, giờ cậu ở biệt thự còn tôi vẫn tiếp tục phải thuê phòng trọ nhỏ, gặp đủ túng quẫn, cậu lại không thèm suy nghĩ giúp tôi.”

Diệp Mạc nhìn ánh mắt Lê Cửu vừa oán giận lại vừa mong đợi, khuôn mặt cậu vẫn là vẻ khó xử “Lê Cửu, chuyện này chúng ta để sau hãy nói được không? Hiện giờ tôi… đang gặp một chút rắc rối.”

Lê Cửu biết bây giờ Diệp Mạc thân phận bất phàm, muốn vươn mình thăng tiến thì còn phải dựa vào cậu ta, liền cố ý thở dài nói “Vậy về sau cậu tuyệt đối đừng quen người anh em kết nghĩa này đấy.”

Lê Cửu nói xong, vỗ vỗ vào vai Diệp Mạc “Thật ngưỡng mộ cậu a”

“Lê Cửu.” Diệp Mạc muốn nói lại thôi, cuối cùng mới nhìn Lê Cửu bằng ánh mắt khẩn cầu “Có thể…. có thể cho tôi mượn ít tiền được không? Tôi muốn ra ngoài mua chút cơm.” Từ tối hôm qua đến giờ, Diệp Mạc chưa uống lấy một giọt nước, lúc này bụng đói cồn cào, bóp tiền cũng không biết bị chính mình quăng mất ở đâu rồi.

Lê Cửu khó tin nhìn Diệp Mạc “Tiểu Tuyền… cậu đang nói giỡn với tôi hả?” Điện thoại di động đang ở trên tay, sao không gọi một cú điện thoại bảo người hầu đến, hơn nữa Diệp Mạc hiện tại còn là người của Tiếu Tẫn Nghiêm, tiền, còn cần phải đi mượn sao?

………………

Diệp Mạc mượn của Lê Cửu 50 đồng, ở một tiệm mì gần Kim Nghê mua một tô mì lớn, mới ăn được một nửa thì điện thoại reo lên.

Người gọi tới là Tiếu Tẫn Nghiêm, vừa nhận được điện thoại đã nghe Tiếu Tẫn Nghiêm ra lệnh “Lập tức đến phòng XXX ở Kim Nghê” Diệp Mạc còn chưa kịp há mồm, điện thoại đã ngắt.

Nhìn trong tô mì vẫn còn lại một nửa, Diệp Mạc trong lòng một trận rầu rĩ, nghĩ đến những ngày sắp tới, sợ mình có khi ăn có mỗi tô mì thôi mà thần kinh cũng phải căng thẳng. (Jian: mé, trời đánh còn tránh bữa ăn =.=)

Tuy rằng chỉ mới ăn có một nửa, nhưng trong dạ dày một khi có đồ ăn, Diệp Mạc liền cảm giác cả người trong nháy mắt như vừa được sống lại, đầu óc mờ mịt u tối một hồi giờ đã tỉnh táo sáng suốt hơn hẳn.

Giờ bản thân cậu vẫn còn có 20 vạn mà, hơn nữa mấy chục ngày trước Tiếu Tẫn Nghiêm có cho cậu một tấm thẻ, trong thẻ có gần 3 triệu, Diệp Mạc tính toán một chút, cậu có thể dùng số tiền kia bình an sống qua mấy tháng, nếu như vậy, ít nhất là trong mấy tháng này Tiếu Tẫn Nghiêm không thể làm hại gì đến cậu nữa.

Diệp Mạc hít sâu một hơi, nếu ông trời đã cho cậu cơ hội sống lại một lần, như vậy cậu đồng ý dùng cơ hội này vì vận mệnh của mình mà chống lại một lần. Không phải là chuyển biến quá nhanh, mà là Diệp Mạc thật sự rất muốn sống sót, vì em gái của cậu, còn cả vì một lần nữa hi vọng vào một cuộc sống tốt đẹp.