Truyện / Lao tù ác ma / Trang 25

Lao tù ác ma » Trang 25

Chương 25: Không thích

Diệp Trọng Quang qua đời, Diệp Mạc trong tang lễ của Diệp Trọng Quang thật sự rơi nước mắt, không phải là giả vờ như Tiếu Tẫn Nghiêm nghĩ, Diệp Mạc là thật tâm đau lòng.

Trận sóng gió này kết thúc, Diệp Mạc đã gầy yếu đi rất nhiều, cậu chỉ muốn thời gian hợp đồng mau chóng đến hạn, sau đó rời xa vùng đất thành phố X đầy thị phi này.

Di chúc của Diệp Trọng Quang được công bố cho mọi người biết, tất cả toàn bộ của ông đều để lại hết cho Diệp Mạc khiến tất thảy vạn người đều phải kinh ngạc thốt lên, thình lình tờ chuyển nhượng di sản được đưa ra, trước mặt sự bàn tán của mọi người, Diệp Mạc cắn môi tự mình xấu hổ vô lực nói rằng vì cậu yêu tha thiết Tiếu Tẫn Nghiêm nên mới sẽ đem tất cả những thứ thuộc về mình chuyển sang cho hắn, thế nhưng tài sản danh nghĩa của Diệp Trọng Quang quá mức khổng lồ, chỉ đơn giản như vậy mà chuyển sang dưới danh nghĩa Hoàng Sát sẽ khiến cho bao nhiêu người nghi vấn.

Có người nói đây là Diệp Mạc cùng Tiếu Tẫn Nghiêm liên thủ diễn một tuồng kịch, có người nói đây là cách Diệp Mạc dùng để lấy lòng Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng rất ít người nghĩ tới tờ chuyển nhượng tài sản này là Diệp Mạc bị bắt ký trước khi Diệp Trọng Quang qua đời, sau tất cả, Diệp Mạc chỉ là bất đắc dĩ phải làm theo.

Nhưng cũng có người nghĩ rằng, có khả năng Diệp Mạc là bị cưỡng bức.

Chẳng hạn như Diệp Trọng Quang có nhận nuôi một nghĩa tử, tên Diệp Thần Tuấn. (Jian: thấy anh này được nhất nguyên dàn =v=)

Diệp Thần Tuấn chỉ lớn hơn Diệp Mạc 4 tuổi, tính cách kiên cường cứng cỏi, tính khí hiền lành, khoảng thời gian Diệp Mạc ở tại Diệp gia, anh luôn đối xử với Diệp Mạc như em trai mình, ở trong mắt Diệp Mạc, anh giống như một người anh lớn ôn nhu quan tâm chăm sóc cậu.

Diệp Thần Tuấn thực sự là một nam nhân ưu tú, là một nhân tài, có tầm nhìn khôn ngoan, không phải loại thương nhân gian xảo âm độc, chưa bao giờ tơ tưởng đến tài sản của Diệp Trọng Quang, chỉ nhờ vào một phần hỗ trợ của Diệp Trọng Quang mà tự thành lập nên công ty của chính mình, quy mô phát triển ngày càng khổng lồ.

Đọc FULL truyện tại đây

Bên trong một quán cà phê, Diệp Thần Tuấn cùng Diệp Mạc ngồi đối diện nhau, Diệp Thần Tuấn sắc mặt nghiêm nghị, Diệp Mạc tràn ngập ưu thương.

“Tiểu Tuyền, là Tiếu Tẫn Nghiêm ép buộc em sao?” Diệp Thần Tuấn thanh âm rất ôn nhu, nhìn nét mặt Diệp Mạc, có chút bận tâm.

“Không có” Diệp Mạc lạnh nhạt nói “Những chuyện này đều đã qua rồi, Thần ca đừng nên nhắc lại nữa, nếu không thì chẳng tốt cho ai cả.” Diệp Mạc tay giữ lấy thân tách cà phê, lông mày xinh đẹp rũ xuống.

Diệp Thần Tuấn mơ hồ cảm thấy không đúng, nhưng cũng không gặng hỏi.

“Thần ca, anh có thể giúp em một chuyện được không?” Diệp Mạc cúi đầu, khó nhọc nói.

“Sao vậy Tiểu Tuyền, đã gặp phải chuyện gì khó xử sao?”

“Em… em với Tiếu Tẫn Nghiêm phải chia tay, sau khi chia tay, em muốn đến công ty của anh để làm.” Đây là hành động bất đắc dĩ của Diệp Mạc, vốn là định sau khi hợp đồng với Tiếu Tẫn Nghiêm vừa kết thúc sẽ lập tức mang theo Diệp Nhã rời đi, chỉ là tạm thời thân thể Diệp Nhã không thể chịu nổi khổ cực như thế, ít nhất còn phải an dưỡng một tháng mới có thể không xảy ra việc gì.

“Chia tay?” Diệp Thần Tuấn kinh ngạc “Em với Tiếu Tẫn Nghiêm…” Nhìn thấy bộ dạng bất lực của Diệp Mạc, Diệp Thần Tuấn không tiếp tục nói nữa, chỉ gật đầu “Sau này có khó khăn gì thì liền nói cho anh biết, Thần ca tuy rằng không có quyền thế như Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng đối với yêu cầu của em tuyệt đối sẽ tận tâm tận lực.”

……

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tiếu Tẫn Nghiêm lại thắng một cuộc đấu, đám người Tây Uy Cường đề nghị đi tìm thú vui ăn mừng, tất cả mọi người cũng chỉ vì nhìn qua thấy Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này có vẻ rất cao hứng mới nghĩ cách để Tiếu Tẫn Nghiêm đến những nơi giải trí hội sở tiêu khiển này, mục đích chính là để Tiếu Tẫn Nghiêm mau sớm quên tên con trai kia đi.

Thời gian là sát thủ ký ức, Tiếu Tẫn Nghiêm tựa hồ đã từ từ tiếp nhận sự thật Diệp Mạc đã chết rồi, tuy rằng vẫn không ngừng không nghỉ sai thủ hạ đi tìm kiếm, thế nhưng loại nhung nhớ tơ vương kia dường như chỉ có đôi lúc bỗng nhiên nhớ tới mới sẽ đau đớn nghẹt tim thấu xương, còn những lúc khác, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể dùng công việc bận rộn để làm tê liệt đi cảm xúc trong lòng.

Vẫn như mọi khi đi đến Kim Nghê, Tiếu Tẫn Nghiêm ở biệt thự thay quần áo, đột nhiên nhớ tới nam nhân kia còn có 3 ngày là đến hạn kết thúc hợp đồng với hắn, những ngày qua biểu hiện của cậu ta đối với hắn rất khúm núm khom lưng cúi đầu, thậm chí còn thỉnh thoảng nịnh bợ hắn đơn giản, một chút hành động câu dẫn cũng không có, cậu ta cứ đứng trước mặt hắn thì trong mắt cậu ta sẽ quán tính xuất hiện nỗi kinh hoảng cùng sự bài xích.

Tiếu Tẫn Nghiêm không chạm vào cậu không phải là bởi vì kiêng kỵ gì bản hợp đồng kia, mà chỉ là muốn diễn tả thái độ coi thường khinh bỉ của hắn đối với tên nam nhân này.

Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm gọi đi xuống lầu, cậu giống như một người hầu mà cúi đầu đứng trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, thấp giọng nói “Tiếu tổng có dặn dò gì sao?”

Kiếm mi nhướng lên, Tiếu Tẫn Nghiêm có một cảm giác khó chịu không nói ra được, lạnh lùng mở miệng “Đóng vai nhân vật thật của cậu đi, cùng tôi ra ngoài một chuyến.”

……..

P/s: thằng Nghiêm chắc bị khó ở ấy =.= làm cái méo gì cũng không vừa ý nó, mắc mệt ==