Lao tù ác ma - Trang 242

Chương 41: Ôm tro cốt ngủ

Dùng xong bữa sáng, Tiếu Tẫn Nghiêm như thường lệ đi tới hầm băng ở dưới căn biệt thự, đứng ở trước cửa, chỉnh lại trang phục chỉnh tề, thắt lại cà vạt, giống như đang chuẩn bị tham dự một buổi yến tiệc quan trọng, cuối cùng mặt mỉm cười mở cửa đi vào.

“Mạc Mạc, tối hôm qua ngủ thế nào?” Vừa vào cửa, Tiếu Tẫn Nghiêm liền nhẹ giọng mở miệng cười nói.

Bên trong hầm băng khí lạnh tỏa ra vờn cạnh, tận cùng bên trong có một quan tài bằng thủy tinh trong suốt, Diệp Mạc yên tĩnh nằm ở bên trong, hai tay đặt ở trước ngực, huyết dịch đã đông cứng lại, trên mặt Diệp Mạc không còn nhìn thấy một chút màu máu nào, băng tuyết trắng xóa kết đông trên làn da Diệp Mạc, nhìn qua giống như đã hòa cùng một thể với mọi thứ xung quanh.

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở trên bậc thang bên cạnh quan tài thủy tinh, khuỷu tay chống đỡ ở cạnh quan tài, ánh mắt ôn nhu nhìn Diệp Mạc.

“Sao sắc mặt lại kém như vậy? Tối hôm qua ngủ không được ngon sao?” Tiếu Tẫn Nghiêm đau lòng xoa xoa mặt Diệp Mạc “Là vì không có lão Tiếu ở bên cạnh sao?” Nói rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm một bước đi vào bên trong kiếng quan tài, cuối cùng nằm ở bên cạnh Diệp Mạc, cười nói “Như vậy có phải là an tâm hơn nhiều không, nếu như không ngủ được thì nói cho anh biết, buổi tối anh sẽ đến đây ngủ cùng với em.”

Hơi lạnh từ từ thấm vào thân thể Tiếu Tẫn Nghiêm, ở bên môi cùng lông mày của hắn dần dần nổi lên một tầng băng sương màu trắng. Lạnh giá đến cực điểm, Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn như cũ không có chuyện gì xảy ra nằm ở bên cạnh Diệp Mạc, thanh âm nhu hòa, lầm bầm lầu bầu.

“Mạc Mạc, trước đây chúng ta không phải đã bàn với nhau sẽ nhận nuôi một đứa bé sao? Anh đã sai thủ hạ đến các cô nhi viện trên khắp cả nước để xem xét, con của chúng ta, nhất định phải ưu tú giống như em vậy. Đúng rồi, Mạc Mạc, em nói chúng ta nên đặt tên cho đứa bé là gì đây? Tính cách thì nhất định giống em rồi, còn cái tên, chắc phải bàn bạc lại một chút.”

Tiếu Tẫn Nghiêm ở lại bên trong hầm băng, thờ thẫn rất lâu, sau khi ngưng lầm bầm nói một mình, hắn cũng giống như một thi thể nằm ở bên trong quan tài thủy tinh, mặt không chút cảm xúc nhìn lên trên trần hầm băng, các loại hồi ức tràn về trong đầu.

Lão Tiếu, chúng ta sẽ hạnh phúc sao?

Câu nói này của Diệp Mạc vẫn luôn chiếm giữ trong đầu Tiếu Tẫn Nghiêm, bởi vì hiện thực, đã lấy phương thức đáng sợ nhất khốc liệt nhất, để trả lời câu hỏi này.

Sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm ra khỏi hầm băng, người hầu lập tức đưa áo khoác cho Tiếu Tẫn Nghiêm, còn đưa canh gừng vừa nấu nóng hổi lên trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, cũng tăng nhiệt độ máy điều hòa lên cao để Tiếu Tẫn Nghiêm sưởi ấm thân thể. Mỗi ngày đều là như vậy.

Lần này sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm rời khỏi hầm băng không lâu, Mạnh Truyền Tây cùng Tây Uy Cường liền dẫn theo mấy tên thủ hạ lén lút đi vào bên trong hầm băng, khi vừa bước vào, Tây Uy Cường liền bị khí lạnh bên trong khiến cho toàn thân run rẩy.

“Mẹ ơi! Lạnh quá thể rồi đó, Tẫn ca mỗi ngày đều ở trong đây ngây ngốc lâu như vậy, sớm muộn cũng sẽ làm hại đến thân thể.”

“Thế nên nhất định phải ngăn cản, được rồi được rồi, không nói nhiều với cậu nữa, mau hành động nhanh!” Mạnh Truyền Tân nói xong liền sai thủ hạ mang thi thể Diệp Mạc lén lút đỡ ra ngoài.

Đây là kế hoạch của đám người Trình Tử Thâm, bọn họ đã theo Tiếu Tẫn Nghiêm nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hành động qua mặt Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm sau khi sưởi ấm thân thể xong, từ thư phòng cầm theo mấy quyển sách trước đây Diệp Mạc hay đọc, lần thứ hai trở lại hầm băng.

Đẩy cánh cửa ra, Tiếu Tẫn Nghiêm liền lập tức mở miệng cười nói “Chỗ này rất buồn chán, anh có mang mấy quyển sách em thích đọc tới, để anh đọc cho em nghe.”

Tiếu Tẫn Nghiêm đi tới trước quan tài thủy tình, thình lình cả kinh, bởi vì trong quan tài, không có gì cả!

Tiếu Tẫn Nghiêm biến sắc nghiêm trọng, sách trên tay đều rơi xuống đất, quay đầu nhìn xung quanh hô lớn “Mạc Mạc! Em ở đâu rồi?!”

Nhanh chóng chạy ra khỏi hầm băng, Tiếu Tẫn Nghiêm đi tới phòng khách, quay về những người hầu trong phòng khách rống to “Mạc Mạc đâu rồi?! Các người đã mang em ấy đi đâu rồi?!!”

Những người hầu quay sang nhìn nhau, cúi đầu không nói.

Tiếu Tẫn Nghiêm triệt để phát điên, rút súng ra hướng lên trần nhà nã một phát súng, khuôn mặt dữ tợn bạo hống một tiếng “Con mẹ nó điếc hết rồi hả?!!”

“Tẫn ca, là thuộc hạ đã mang thi thể Diệp tiên sinh đi” Mạnh Truyền Tân đứng phía sau Tiếu Tẫn Nghiêm, thần sắc phức tạp nói “Bây giờ có lẽ là đang hỏa táng.”

Tiếu Tẫn Nghiêm xoay người, không thể tin nổi nhìn Mạnh Truyền Tân “Hỏa táng? Con mẹ nó mày dám làm như thế?!!”

“Thuộc hạ chỉ là không muốn nhìn thấy Tẫn ca tiếp tục…. Ách…”

Mạnh Truyền Tân còn chưa nói xong, liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm đấm mạnh một cú khiến cho ngã xuống đất, còn chưa hòa hoãn lại, cổ áo liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm một phát túm lấy nhấc lên.

Tiếu Tẫn Nghiêm trời sinh đã rất mạnh mẽ, dù Mạnh Truyền Tân có cố hết sức phòng ngự cũng không chống cự nổi mấy cú tấn công liên tục của Tiếu Tẫn Nghiêm, cộng thêm Tiếu Tẫn Nghiêm vì giận dữ mà khí lực kinh người, nửa bên mặt Mạnh Truyền Tân rất nhanh trở nên bầm tím, máu theo khóe miệng của anh cũng chảy xuống.

“Ai cho mày cái gan đấy! Hả?! Con mẹ nó mày chán sống rồi phải không!!” Hai mắt Tiếu Tẫn Nghiêm đỏ sẫm như khát máu, thanh âm phảng phất như tới từ địa ngục.

Tiếu Tẫn Nghiêm mạnh mẽ xô tay một cái, Mạnh Truyền Tân lảo đảo lùi về sau vài bước mới đứng vững được.

“Tôi sẽ không để cho các người thực hiện được! Chờ tôi đem Mạc Mạc trở về sẽ tính sổ với cậu sau!”

Tiếu Tẫn Nghiêm nói xong, xoay người nhanh chóng đi ra ngoài cửa, mới bước vài bước, Mạnh Truyền Tân liền đột nhiên chạy tới trước cản lại.

“Tẫn ca, không kịp nữa đâu, hiện tại Diệp tiên sinh đã hóa tro bụi rồi.”

Bất tri bất giác, sắc mặt Tiếu Tẫn Nghiêm càng trở nên tuyệt vọng, đột nhiên cười lên một tiếng, lầm bầm trong miệng “Mạc Mạc đã chết rồi, các ngươi thậm chí ngay cả thi thể của em ấy cũng không để tôi lưu lại!”

“Tẫn ca, các anh em đều đi theo anh, nếu như anh ngã xuống, chúng tôi liền Quần long vô thủ, coi như là vì Diệp tiên sinh trên trời có linh thiêng, cũng không muốn nhìn thấy Tẫn ca suy sụp như vậy đâu.”

Tiếu Tẫn Nghiêm không nói gì, giơ tay xoa xoa cái trán, ánh mắt bi thương tuyệt vọng. Kỳ thực hắn vẫn rất tỉnh táo, cái chết của Diệp Mạc, hắn đã chấp nhận, lưu lại thi thể Diệp Mạc, chỉ là hắn muốn giảm bớt một phần thống khổ trong lòng mà thôi.

Đường tương lai còn rất dài, nhưng không còn giống như trước đây, lần này, là triệt để không còn Diệp Mạc nữa. Bất kể hắn có sử dụng thủ đoạn nào đi nữa, ôn nhu hay đê hèn, trên con đường này, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại một mình Tiếu Tẫn Nghiêm hắn bước tiếp.

“Đem tro cốt Mạc Mạc đến cho tôi.” Tiếu Tẫn Nghiêm nhàn nhạt nói xong, xoay người đi lên lầu.

Nhìn bóng lưng cô tịch của Tiếu Tẫn Nghiêm, Mạnh Truyền Tân không thể làm gì khác hơn là vâng một tiếng.

………………………..

“Vậy chắc chắn là sẽ cùng Tiếu tổng hợp tác rồi! Cái tên Phục Luân yếu kém kia tôi không tiếp!” Một gã đàn ông thô lỗ nâng ly rượu cụng với Tiếu Tẫn Nghiêm, hào sảng cười.

“Ngài thực sự là kẻ phóng khoáng, được!”

Tiếu Tẫn Nghiêm khách sáo cười, cùng chạm ly với tên thương nhân hợp tác trước mắt, bất tri bất giác, tiếp tục khuếch trương thế lực của chính mình.

Tiếu Tẫn Nghiêm tàn nhẫn quả đoán lôi lệ phong hành, nỗ lực kéo dài chênh lệch thế lực càng lúc càng to lớn với Phục Luân, có thể không có cách nào ngay lập tức hủy diệt Phục Luân, nhưng Tiếu Tẫn Nghiêm thề rằng sẽ khiến Phục Luân thất bại thảm hại trước mặt mình, chờ khi hắn triệt để hủy diệt tất cả mọi thứ trong tay Phục Luân, sẽ để nằm vùng của hắn, triệt để lấy mạng Phục Luân.

Vì Diệp Mạc báo thù!

Lúc trở lại khách sạn, đêm đã khuya, Tiếu Tẫn Nghiêm đơn giản tắm rửa sạch sẽ liền lên giường, lên mạng một chút rồi nằm xuống, cuối cùng ôm một hũ tro cốt màu đen, nặng nề đi vào giấc ngủ….