Lao tù ác ma - Trang 205

Chương 4: Hoài nghi quá mức?!

Một đêm tân hôn này, Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm chơi đùa không nhẹ, bị dụ dỗ biến hóa đủ các loại tư thế, cuối cùng Diệp Mạc trực tiếp co quắp nằm lỳ ở trên giường giả chết, mặc kệ để Tiếu Tẫn Nghiêm sinh long hoạt hỗ thao túng thân thể của cậu, Diệp Mạc căn bản không dám kêu la quá lớn, mỗi lần nhịn không được phát ra mấy tiếng rên khẽ thì Tiếu Tẫn Nghiêm giống như bị trúng phải thuốc kích thích, động tác càng trở nên điên cuồng mãnh liệt, hơn nữa giống như có thể làm đến chết cũng không ngừng lại.

Chẳng biết đã trải qua bao lâu, Tiếu Tẫn Nghiêm rốt cuộc an an ổn ổn nằm nhoài trên lưng Diệp Mạc, thở ra thanh âm thỏa mãn như vừa cơm nước no nê xong, chỉ là một tay vẫn còn sờ soạng ve vuốt chếch bên trong đùi Diệp Mạc, tựa hồ như rất hưởng thụ cảm xúc da dẻ mềm mại nơi ấy.

Diệp Mạc cảm thấy ngón tay không còn chút xíu sức lực nào để nhấc lên nổi, toàn thân mồ hôi nhỏ giọt, đại não cực kỳ trôi dạt, để phòng ngừa Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn thấy vẻ mặt chật vật của cậu, Diệp Mạc chôn chặt mặt mình vào trong tấm chăn ấm.

“Lão Tiếu…. bế em đi tắm đi…” Diệp Mạc nhỏ giọng phát ra một tiếng, toàn thân dính dấp khó chịu, không tài nào ngủ cho thoải mái nổi.

“Được….” Tiếu Tẫn Nghiêm hôn một cái lên trán Diệp Mạc, ôm lấy Diệp Mạc lúc này toàn thân vô lực bế vào phòng tắm, Diệp Mạc vốn định nằm trong bồn tắm mà tẩy rửa thân thể, kết quả Tiếu Tẫn Nghiêm lại muốn Diệp Mạc tựa vào hắn mà đứng dưới vòi hoa sen, hai chân Diệp Mạc làm gì còn tí sức lực nào, hai tay cậu choàng lấy cổ Tiếu Tẫn Nghiêm, giống như một con mèo nhỏ, mắt nhắm lại, đầu mềm nhũn tựa lên trên tấm vai rộng của Tiếu Tẫn Nghiêm, trọng lượng toàn thân gần như đều bám lên trên người Tiếu Tẫn Nghiêm cả.

Bầu không khí nóng lượn lờ, hai thân thể dính sát vào nhau, làn da trắng nõn xinh đẹp của Diệp Mạc cùng thân thể rắn chắc màu đồng sậm của Tiếu Tẫn Nghiêm đối lập rõ ràng, nhìn trong gương màu da tương phản đánh vào thị giác, Tiếu Tẫn Nghiêm có chút thất thần, điều đầu tiên hắn nghĩ đến không phải là hình ảnh Thiên Sứ và Ác Quỷ, mà là…. thiên nga với cóc ghẻ. (Jian: chòi má =))))))))) )

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Tiếu Tẫn Nghiêm có cảm giác như bản thân hắn có chút không xứng với Diệp Mạc, cả thế gian này đều trông hắn như một người đứng ở nơi đỉnh cao không thể với tới nổi, thế nhưng bản thân hắn lại cảm thấy, chính mình lại thực sự ngưỡng mộ Diệp Mạc.

Có thể là bởi vì ở trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm, vị trí của Diệp Mạc đã đạt đến một cực hạn không thể cao hơn được nữa, thế nên Tiếu Tẫn Nghiêm mới cho rằng, Diệp Mạc chính là vị thần trong thế giới của hắn, là toàn bộ thế giới tinh thần của hắn.

Ở trước mặt Diệp Mạc, hắn mới là loại người thấp kém vô năng dơ bẩn nhất…

Thậm chí Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy mình thật buồn cười, trước đây hắn đối với vẻ đẹp trong sáng thuần khiết của Diệp Mạc nảy sinh cảm giác muốn tàn phá hủy hoại, hiện tại, ngay cả chạm vào thân thể Diệp Mạc, hắn cũng cảm thấy mình đang phạm phải tội ác tày trời…

Hắn nhất định phải sủng ái cậu hết mức có thể, hoàn toàn bảo vệ cậu ở trong thế giới của hắn, để cho cậu không phải chịu bất kỳ chút xíu thương tổn nào, vĩnh vĩnh viễn viễn cúi đầu làm nô lệ của riêng cậu.

“Lão Tiếu… anh đừng có nắm chân em… em đứng không vững…” Diệp Mạc không nhấc nổi mí mắt, uể oải oán hờn nói.

“Mạc Mạc…” Tiếu Tẫn Nghiêm nghiêng đầu khẽ cắn nhẹ vào vành tai Diệp Mạc, say mê nói “Anh rất muốn nuốt chửng vào em vào trong thân thể của anh… Có như vậy… anh mới vĩnh viễn sẽ không phải mất đi em….”

Tiếu Tẫn Nghiêm khiến Diệp Mạc trong lòng nảy sinh chút ngọt ngào, Diệp Mạc cười ha ha nói “Đây là anh nói đó, mãi mãi cũng không cho phép để em rời khỏi anh…”

“Phải, bất kể tương lai có xảy ra chuyện gì đi nữa, bên cạnh Mạc Mạc, đều vẫn luôn có anh…”

Tắm xong, Tiếu Tẫn Nghiêm ôm Diệp Mạc trở lại trên giường, Diệp Mạc trái lại không còn buồn ngủ, nằm nhoài trên lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm, dùng tay vò vò khuôn mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, nhìn ngũ quan tuấn khốc của Tiếu Tẫn Nghiêm bị chính mình nhào nặn đủ loại hình dạng, Diệp Mạc cười không ngậm miệng lại được, còn Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn nằm im bất động, tùy ý để Diệp Mạc gây sóng gió trên mặt mình.

“Mạc Mạc, em muốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu?” Tiếu Tẫn Nghiêm dịu dàng cười nói.

“Tuần trăng mật?” Diệp Mạc cau mày, dừng động tác “Em không đi hưởng tuần trăng mật, lần trước bị mất trí nhớ đã đi cùng anh đủ rồi, em muốn đi làm.”

Tiếu Tẫn Nghiêm có chút giật mình, gia sản của hắn vô tận, đã làm vợ của Tiếu Tẫn Nghiêm hắn mà Diệp Mạc còn muốn đi làm. Nam nhân hắn sủng ở trong lòng bàn tay, về sau chỉ cần ăn chơi hưởng lạc là đủ rồi.

Đọc được ý nghĩ của Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc ủ rũ không vui nói “Sao hả? Ý kiến gì?”

“Không có không có!” Tiếu Tẫn Nghiêm vội vã phủ nhận, tiếp đó cười nịnh nọt nói “Anh sợ em mệt thôi, hơn nữa bây giờ em còn đang phải uống thuốc, anh sợ…”

“Sợ cái gì?” Diệp Mạc đập một cái trên lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm, hoàn toàn thất vọng “Chỉ bằng việc em vẫn còn có thể sống sót ở trên giường của anh cũng đủ để chứng mình em đã hoàn toàn hồi phục rồi.”

“Cái này…” Tiếu Tẫn Nghiêm không còn gì để nói, hắn thật sự không muốn để cho Diệp Mạc đi làm, nếu như Diệp Mạc cứ tiếp tục cuộc sống như bây giờ, chí ít hắn còn có thể phái người ở trong bóng tối âm thầm bảo vệ cậu, còn nếu như đi làm, vậy thì sẽ có nhiều cái không tiện lắm, dù sao kẻ thù của Tiếu Tẫn Nghiêm hắn không ít.

“Một câu thôi, có đồng ý hay không?!” Khuôn mặt thanh tú của Diệp Mạc tối sầm lại, giọng nói có mấy phần uy nghiêm.

Cậu không muốn làm con chim hoàng yến trong lồng son của Tiếu Tẫn Nghiêm, nếu như vẫn mãi được bao bọc trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc sẽ cảm giác cậu chẳng khác gì một người tình của Tiếu Tẫn Nghiêm, cái này có liên quan đến tôn nghiêm đàn ông của cậu, Diệp Mạc làm sao có thể không để ý.

Thấy Diệp Mạc trở mặt, Tiếu Tẫn Nghiêm lập tức nói “Đồng ý!

Nói xong cũng tự thấy hối hận, nhưng mà hết cách rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể chiều theo ý Diệp Mạc thôi, đừng nói là để cậu đi làm, nếu như Diệp Mạc có muốn hái sao trên trời, có khi Tiếu Tẫn Nghiêm cũng liều mạng đi hái thật.

“Vậy để anh sắp xếp vị trí ở Hoàng Sát cho em…”

“Không, em tới MY!”

Giờ thì Tiếu Tẫn Nghiêm hết giữ bình tĩnh nổi nữa, Diệp Mạc mà tới MY đồng nghĩa với việc sẽ gặp Diệp Thần Tuấn, vậy cũng coi như đẩy cậu vào chỗ tình địch của hắn, nếu như Diệp Thần Tuấn mà còn chưa từ bỏ ý định với Diệp Mạc, vậy coi như…

Tiếu Tẫn Nghiêm còn chưa mở miệng ra, Diệp Mạc liền tiếp tục nói “Em là phó tổng của MY, hơn nữa hạng mục hợp tác giữa Hoàng Sát với MY là do em phụ trách, em nửa đường ngưng lại lâu như vậy đã là rất có lỗi với Thần ca, bây giờ mà còn nhảy vào Hoàng Sát nữa, vậy có khác gì em thành kẻ phản bội của MY.”

Tiếu Tẫn Nghiêm đã đáp ứng với Diệp Mạc sẽ không ra tay với MY, nhưng muốn hắn đáp ứng để Diệp Mạc đến MY, vậy chẳng phải là mỗi ngày hắn đều phải sống trong nỗi bất an lo sợ vợ mình bị người ta cướp mất hay sao?

Tiêu Tẫn Nghiêm hết mực khuyên nhủ Diệp Mạc lại tận lực không cho Diệp Mạc biết là hắn đang ghen với Diệp Thần Tuấn. Cuối cùng thì… bị sự uy nghiêm của Diệp Mạc đánh bại…

Trước khi sắp đi ngủ, Tiếu Tẫn Nghiêm ôm Diệp Mạc nhỏ giọng ỉ ôi nói “Diệp Thần Tuấn hơn nửa tháng nữa sẽ kết hôn…”

“Em biết…” Diệp Mạc miễn cưỡng nép vào trong lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm “Anh nói cái này với em chi vậy?”

“Không có chuyện gì không có chuyện gì, ngủ…” Tiếu Tẫn Nghiêm cười rất không tự nhiên, hồi lâu sau lại ở bên tai Diệp Mạc thấp giọng thủ thỉ nói “Vợ sắp cưới của Diệp Thần Tuấn có bầu rồi á….” (Jian: Ba rảnh quá =)))))) )

Diệp Mạc mới vừa ngủ, lại bị đánh thức, hơi không kiên nhẫn nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm “Mấy cái này anh nói với em lâu rồi”

“Ha ha…. vậy hả?” Tiếu Tẫn Nghiêm vuốt ve tóc Diệp Mạc “Tự nhiên nhắc lại xíu thôi mà, ngủ đi…”

Diệp Mạc cảm thấy Tiếu Tẫn Nghiêm hình như đầu óc bị chập cheng, quả nhiên mới được một chút, Tiếu Tẫn Nghiêm lại ghé vào tai cậu nhỏ giọng nói “Diệp Thần Tuấn là một tên đàn ông rất là có trách nhiệm, hôn lễ kiểu gì cũng sẽ không hủy bỏ, hơn nữa giữa thằng đó với Liễu Hương Nhu, ai cũng không thể xen vào được…”

“Bộ anh bị khùng hả? Tối rồi có để cho người ta ngủ không thì bảo!” Diệp Mạc nổi giận, tới giờ ngủ rồi còn lảm nhảm mấy lời nhảm nhí này chi không biết, Thần ca là người thế nào chả nhẽ Diệp Mạc cậu còn không biết sao?

Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này mới đành ngậm miệng lại, ôm chặt lấy Diệp Mạc cười cầu hòa mấy tiếng, nhắm hai mắt lại vừa mới chuẩn bị ngủ, Diệp Mạc đột nhiên nắm lấy hai bên má Tiếu Tẫn Nghiêm xé ra hai bên một cái, đem đôi môi khiêu gợi của Tiếu Tẫn Nghiêm lần thứ hai xé thành một đường thẳng.

Tiếu Tẫn Nghiêm bị đau ngơ ngác nhìn Diệp Mạc, Diệp Mạc trừng mắt, hậu tri hậu giác giận dữ hét “Anh đang nghi em ngoại tình hả?!!!”