Truyện / Lao tù ác ma / Trang 167

Lao tù ác ma » Trang 167

Chương 47: Tại sao lại là cậu?

Diệp Mạc biết mình đã bị Diệp Tuyền hãm hại, thế nhưng khổ nỗi nhất thời cậu lại không thể giải thích được để biện hộ cho chính mình, cậu chỉ biết lúc này cậu không thể nào thuận lợi rời khỏi thành phố X được, không thể làm gì khác hơn là theo Mạnh Truyền Tân rời đi.

Trên xe, Diệp Mạc liên tục giải thích với Mạnh Truyền Tân, nhưng Mạnh Truyền Tân chỉ tập trung lái xe, mặt không chút cảm xúc cũng không mở miệng nói lấy một câu, cảm giác bầu không khí từ từ nghiêm trọng, Diệp Mạc càng lúc càng cảm thấy bất an hoảng sợ, lo lắng sau khi đến nơi, điều cậu phải đối mặt là gì đây? Dù sao Tiếu Tẫn Nghiêm cũng sẽ chỉ tin tưởng mình Diệp Tuyền, cậu có giải thích bao nhiêu, chỉ cần một câu của Diệp Tuyền thôi, cậu có trăm cái miệng cũng không thể bão chữa.

Diệp Mạc bất an ngồi ở chỗ ngồi phía sau xe, hai tay vì căng thẳng mà vô thức khoanh lại xoa xoa thân thể, ngồi bên cạnh là hai người đàn ông mặc đồ đen giống như đang áp giải phạm nhân, đồng thời cũng là đề phòng Diệp Mạc đột nhiên nhảy ra khỏi xe.

Xe dừng ở cửa sau của Thiên Đường, bởi vì không phải cửa chính để khách hàng tiến vào, thế nên bề ngoài nhìn qua tương đối bí mật, nhưng cũng không giống cửa ra vào giành cho nhân viên, bởi vì đứng trước cửa là hai tên đàn ông mặc đồ đen, nét mặc lạnh lùng nghiêm nghị, canh gác cẩn mật lối vào kia.

Mạnh Truyền Tân tháo đai an toàn ra, lúc này mới xoay người nhìn Diệp Mạc vẻ mặt đang vô cùng sợ hãi bất an, lạnh nhạt nói “Diệp tiên sinh, thuộc hạ có lòng tốt muốn nhắc nhở ngài một câu, ở trước mặt Tẫn ca, hy vọng ngài thành thật khai báo một chút, đừng toan tính dựa vào lời nói mà lừa dối để qua ải, Tẫn ca hận nhất chính là bị người bên cạnh lừa dối, mà Tẫn ca đối với ngài rất…”

“Anh không cần phải nói nữa” Diệp Mạc ngắt lời Mạnh Truyền Tân, mặc dù cậu có căng thẳng sợ hãi đến thế nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không dung túng để mặc Diệp Tuyền hãm hại cậu “Tôi không làm chính là không làm, cho dù Tiếu Tẫn Nghiêm có dùng súng chĩa vào đầu tôi, tôi cái gì cũng không biết.”

Mạnh Truyện Tân biểu lộ có chút thất vọng, quay đầu mở cửa xe, vừa đặt một chân xuống đất, lại lạnh nhạt nói “Diệp tiên sinh, Tẫn ca đối với hành vi của ngài rất giận dữ, thế nên ngài… tự bảo trọng.” Nói xong, Mạnh Truyền Tân liền xuống xe.

Diệp Mạc nắm chặt nắm đấm, âm thầm tự cổ vũ chính mình không cần sốt sắng, chỉ cần giải thích rõ ràng, cậu vẫn còn có thể đi đến gặp Diệp Nhã, xem Diệp Nhã biểu diễn, cổ vũ tiếp sức cho Diệp Nhã.

Khi Diệp Mạc được Mạnh Truyền Tân dẫn đi vào bên trong cửa, một người đàn ông đã đưa cho Diệp Mạc một cái khăn đen bịt mắt yêu cầu Diệp Mạc đeo vào, Diệp Mạc rất phối hợp bịt kín đôi mắt mình, hết rẽ phải rồi đến rẽ trái, rốt cuộc nghe được trước mắt truyền đến thanh âm mở cửa ra, tiếp đó thì Mạnh Truyền Tân quay đầu bàn giao với hai người đàn ông đi ở phía sau Diệp Mạc “Các người canh giữ ở cửa, Diệp tiên sinh, xin mời ngài đi theo tôi.”

Bởi vì thị giác bị tước đoạt nên Diệp Mạc trong lòng càng thêm thấp thỏm bất an, sau khi đi vào bên trong phòng mới nhỏ giọng nói “Tôi có thể tháo bịt mắt xuống không?”

“Tẫn ca, người đã mang đến” Mạnh Truyền Tân nói xong, lúc này mới quay đầu, nghiêm túc nói “Có thể, Diệp tiên sinh”

Diệp Mạc đưa tay tháo bịt mắt xuống, ánh đèn chói chang ập đến, Diệp Mạc theo bản năng đưa tay che đi, vẫn không nhìn thấy rõ được là ai đang ngồi trước mắt, đột nhiên hai chân bị người từ phía sau đạp một cước đau nhức khiến cả người mất đi trọng tâm, Diệp Mạc đau đớn kêu lên một tiếng rồi quỳ rạp trên mặt đất.

Đầu gối va chạm với gạch men sàn nhà cứng rắn cảm giác rất đau, Diệp Mạc hít vào một ngụm khí lạnh, mắt nhắm lại một hồi lâu, sau khi đã giảm bớt mới lần thứ hai từ từ mở mắt ra. Lúc này Diệp Mạc mới thấy rõ được ở trước mắt mình, có năm sáu người đàn ông ngồi trên ghế salông, Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở chính giữa, kề sát bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm là Diệp Tuyền, Trình Tử Thâm ngồi phía bên còn lại, còn những người khác thì Diệp Mạc không biết, nhưng nhìn qua không mang đầy sát khí, những người đàn ông khôn khéo thâm trầm này hiển nhiên đều là những thủ hạ Tiếu Tẫn Nghiêm tín nhiệm nhất.

Tình cảnh giống như là bát đường hội thẩm thế này khiến trong lòng Diệp Mạc không khỏi dấy lên một trận hoảng loạn, nơi này đại khái là hình đường tra phạt tư nhân của Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ là Diệp Mạc không hiểu, cho dù Tiếu Tẫn Nghiêm có hoài nghi cậu phản bội hắn, cũng không đến nổi đem cảnh tượng thẩm vấn khuếch trương đến mức này chứ.

Diệp Mạc cảm nhận được bầu không khí cực kỳ áp lực và ngột ngạt, khẽ nuốt nước miếng một cái, nỗ lực bình phục trái tim kinh hoàng không ngừng nhảy lên, rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ tên đàn ông vừa đạp vào chân mình khi nãy là thủ hạ thân cận của Tiếu Tẫn Nghiêm, là một tên lính đánh thuê rèn luyện rồi trở thành bảo tiêu của Tiếu Tẫn Nghiêm, Tây Uy Cường.

“Mẹ mày, dám trừng mắt với lão tử!” Tây Uy Cường vốn là một kẻ thẳng tính, thấy ánh mắt Diệp Mạc không cam lòng đối với mình có địch ý, lúc này nổi trận lôi đình “Có tin ông mày một tát quất chết mày không?”

“A Cường, trước hết đừng động thủ” Trình Tử Thâm lành lạnh nói “Tất cả chờ hỏi ra rõ ràng đã”

Tây Uy Cường nóng nảy không nhịn được, liền quay sang trưng cầu ý kiến Tiếu Tẫn Nghiêm “Tẫn ca, có muốn trói thằng nhãi thúi này lại trước không?”

Đọc FULL truyện tại đây

Tầm mắt mọi người tập trung vào trên người Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ là lười biếng dựa vào trên ghế salông, sắc mặt âm trầm nhìn Diệp Mạc đang quỳ trên mặt đất, Diệp Mạc dùng một loại ánh mắt cực kỳ thản nhiên đối diện với hắn, cậu tức giận, Tiếu Tẫn Nghiêm cái gì cũng không hỏi liền trơ mắt ngầm đồng ý thủ hạ của hắn đánh cậu quỳ trên mặt đất.

Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn không có bất kỳ biểu lộ gì, nhưng hắn một thân âm lãnh tỏa ra luồng sát khí rõ ràng khiến cho người bên trong câm như hến không khỏi run lên.

Hắn tình nguyện loại đi bất kỳ người nào bên cạnh mình cũng không muốn là cậu ta.

Vì sao lại là cậu ta?

“Trói lại” Tiếu Tẫn Nghiêm mở miệng nói, nhưng ánh mắt theo bản năng dời ra khỏi tầm mắt kinh ngạc của Diệp Mạc, hắn không thể để bản thân mình giờ khắc này lại trở nên lòng dạ mềm yếu, cơ mật mà nam nhân này bán đi đã làm cho bao nhiêu huynh đệ vận chuyển hàng của hắn tại Đông Nam Á tử thương, món nợ này hắn nhất định phải ở trước mặt thủ hạ của chính mình đòi lại trên người nam nhân này, đó cũng là lý do vì sao hắn tụ họp tất cả những thủ hạ cấp cao của mình ở đây để truy vấn.

Người nắm quyền hành tối cao như Tiếu Tẫn Nghiêm hắn nhất định không thể trở thành một tên đàn ông bị tình cảm chi phối, hắn nhất định phải báo thù cho những huynh đệ đã chết, như vậy mới khiến cho những thủ hạ của mình tâm phục khẩu phục mà sợ hãi lấy đấy làm gương.

Huống gì, hắn quả thực hấn không thể để cho nam nhân này chết đi.

Tây Uy Cường nở nụ cười, lập tức tiếp nhận một sợi dây thừng thủ hạ đưa cho, trói tay chân Diệp Mạc hai ba vòng, tựa hồ như đang trả thù ánh mắt tràn ngập khiêu khích vừa nãy của Diệp Mạc, thậm chí còn dùng sức siết thật chặt lại, mãi đến tận khi trên gương mặt trắng nõn của Diệp Mạc xuất hiện vẻ đau đớn đến toát mồ hôi thì Tây Uy Cường mới thỏa mãn vỗ vỗ tay, đứng lên xoay người ngồi xuống ghế salong.

Diệp Mạc muốn đứng lên, cậu không muốn quỳ gối trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, cho dù ngày hôm nay không có cách nào sống sót rời khỏi, cậu cũng không muốn ở thời khắc cuối cùng của sinh mệnh phải hướng về Tiếu Tẫn Nghiêm thỏa hiệp, chỉ lần thân thể vừa mới đứng lên được một chút lại thẳng tắp quỳ xuống.

Diệp mạc không cam lòng giãy giụa, nhưng chỉ khiến sợi dây thừng siết chặt vào da thịt gây ra đau đớn khôn cùng, rốt cuộc Diệp Mạc vẫn chỉ có thể quỳ gối giống như một tên phạm nhân.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên đứng dậy trực tiếp đi tới trước mặt Diệp Mạc, quỵ đầu gối xuống, nhìn gương mặt Diệp Mạc vì đau đớn mà hơi tái nhợt, ngón tay đặt dưới cằm Diệp Mạc nâng lên, lạnh lùng nói “Tại sao lại muốn làm như thế?”

Diệp Mạc bị ép nâng mặt lên, bi thương nở nụ cười, trong lòng hỗn độn, đau đớn nói “Tại sao anh lại hỏi tôi tại sao lại làm như thế, mà không phải là có làm hay không?”

Ngón tay Tiếu Tẫn Nghiêm hơi dùng sức, nâng mặt Diệp Mạc càng ngẩng cao lên, trong thanh âm mang theo vài tia thống khổ “Diệp Tuyền, cậu đã lộ nguyên hình rồi, còn muốn ngụy trang tới khi nào nữa?”

“Tôi không làm thì chính là không làm, cho dù anh có giết tôi, tôi cũng sẽ không giúp thủ phạm thật sự gánh chịu cái tội danh này” Diệp Mạc từng chữ từng chữ một nói ra, đáy mắt quật cường, có điều tràn ngập bi thương khổ sở, còn cả không cam lòng.

“Thật sao?” Tiếu Tẫn Nghiêm cười lạnh, tay giơ lên trên không trung, Mạnh Truyền Tân lập tức đưa điện thoại di động đến tay Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm nhấn trên màn hình, đưa màn hình hiện tại đến trước mắt Diệp Mạc, trầm giọng nói “Chiếc điện thoại di động này đã bị một kẻ khác trừ tôi ra đã mở được mật khẩu, trải qua giám định, toàn bộ văn kiện ở bên trong điện thoại đều bị người xem lướt qua, thời gian văn kiện bị mở ra vừa vặn chính là thời gian chiếc điện thoại di động này bỏ lại nhà trọ của cậu, tôi hiện tại rất muốn biết người động vào chiếc điện thoại di động này, ngoại trừ tôi trừ cậu ra, còn có thể là ai?”

Diệp Mạc biết dưới trướng Tiếu Tẫn Nghiêm có nhiều chuyên gia kỹ thuật cao cấp, chuyện cậu đã động tới chiếc điện thoại di động này là điều không thể chối cãi được, thế nên đơn giản thừa nhận nói “Là tôi đã mở điện thoại di động của anh ra, nhưng chỉ là xuất phát từ hiếu kỳ nên mới tùy tiện lướt xem một chút, còn chuyện mở được mật khẩu chỉ là trùng hợp thôi”

Diệp Mạc giờ khắc này cực kỳ hối hận, lúc trước cậu chỉ vì muốn tò mò một chút về chuyện riêng tư của Tiếu Tẫn Nghiêm nên mới lướt xem từng cái từng cái một, hiện tại nó lại trở thành một trong những chứng cứ vững vàng kết tội mình.

“Trùng hợp hiếu kỳ?” Tiếu Tẫn Nghiêm tức giận đến mức đuôi lông mày cũng nhướng lên “Con mẹ nó đây chính là lời giải thích của cậu?!!” Hắn kỳ thực càng muốn biết nam nhân kia vì sao lại biết rõ mật khẩu gồm tám con số thứ tự chính xác đến như thế, trong khi xác suất đoán trúng vẻn vẹn chỉ là một phần ngàn vạn.

Trên thế giới không thể có loại trùng hợp đến như thế.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Tôi chỉ là mở ra chiếc điện thoại di động này ra, làm sao có thể chứng minh được cái gì chứ? Tiếu Tẫn Nghiêm, cho dù tôi có hận anh, nhưng tôi không bán đi bất kỳ tin tức nào của anh, càng không làm ra chuyện gì khiến mình hổ thẹn với lương tâm!” Diệp Mạc lớn tiếng phản bác, cậu nhất định phải giải thích rõ ràng trước khi Tiếu Tẫn Nghiêm giận quá mà mất đi khống chế, nhưng khi dư quang của khóe mắt lướt đến Diệp Tuyền đang ngồi ở trên ghế salong, trong lòng Diệp Mạc bỗng nhiên cả kinh, cậu ta đang cười, đó là nụ cười mỉm cực kỳ tự tin, thật giống như đang nói. Diệp Mạc, cậu thua chắc rồi!

Tiếu Tẫn Nghiêm không nói gì mà buông tay ra, đứng lên, ở trên cao nhìn xuống Diệp Mạc.

Kỳ thực hết thảy kết thúc Tiếu Tẫn Nghiêm đều đã định sẵn trong lòng. Chuyện Diệp Mạc biết được mật khẩu của mình, Tiếu Tẫn Nghiêm nghĩ rằng, có lẽ vào mỗi đêm vào thời điểm chính mình không hề phòng bị nằm ở bên cạnh cậu ta chợp mắt một chút, cậu ta liền mở điện thoại di động của mình ra lén lút rình mò cơ mật bên trong, sau đó khi chính mình đi rồi thì mới lén lút ghi chép lại, đến khi nhận ra bản thân có khả năng bị bại lộ, lúc này mới nghĩ sẽ đào tẩu, mang theo cơ mật đánh cắp đi Mỹ đến bên cạnh Phục Luân. Cho người điều tra quá khứ của nam nhân này, Tiếu Tẫn nghiêm rốt cuộc cũng phát hiện, quan hệ của cậu ta cùng Phục Luân chính là tình nhân, là nội gián Phục Luân cài vào bên cạnh hắn, cha của cậu ta, Hạ Hải Long hiện tại cũng đang là thủ hạ làm việc cho Phục Luân.

Và cả dấu hôn trên cổ cậu ta cũng chính là do Phục Luân lưu lại.

Thực sự là buồn cười, người mà Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn mê luyến lại là đồ vật của đối thủ một mất một còn chơi chán bỏ lại, khí tức thanh tân mê người mà hắn say mê kỳ thực dơ bẩn đến mức nào.

Phẫn nộ thiêu đốt lý trí, Tiếu Tẫn Nghiêm đã không còn cách nào có thể cẩn thận suy xét nữa, từ lần đầu gặp gỡ nam nhân này cho đến hiện tại, hắn chỉ biết mình đóng vai một thằng đần ngu si tỏ ra cao cao tại thượng thực ra lại bị một tên nằm vùng đùa giỡn xoay quanh.

Hai con ngươi đen láy của Diệp Mạc vẫn trong suốt, trấn định ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt vẫn không có bất kỳ ý sợ nào, rõ ràng vừa nãy khi mới bước vào căn phòng này thì cậu vẫn còn giống như một con cừu non sợ sệt run rẩy đi vào giữa bầy sói.

Hắn rốt cuộc vẫn động tâm với cậu ta, vốn dĩ hắn luôn nghĩ cả đời này của hắn chỉ có thể chung tình với duy nhất một mình Diệp Mạc, không nghĩ tới nam nhân này lại có thể dễ dàng đi vào lòng hắn như vậy, lại đột ngột bất ngờ giáng vào trong lòng hắn một nhát đao khiến hắn máu me đầm đìa.

Đè nén chua xót trong lòng xuống, Tiếu Tẫn Nghiêm trào phúng nở nụ cười “Cậu vì Phục Luân mà chấp nhận mở chân ra để tôi làm lâu như vậy cũng thật là một con chó trung thành.”

Lời nói thô tục của Tiếu Tẫn Nghiêm khiến hai gò má trắng nõn của Diệp Mạc ửng đỏ lên, có chút lúng túng cúi đầu, mà từ “chó trung thành” lại làm cho nội tâm Diệp Mạc như bị đâm một nhát đau nhói, hắn ta lại có thể nói cậu như vậy, rõ ràng từ trước tới giờ cậu đều là bị động bị hắn trêu đùa, vậy mà cuối cùng lại trở thành một con “chó” hạ cấp trong mắt hắn.

“Vẫn là câu nói kia, tôi không hề làm gì cả”

Diệp Mạc quật cường không chút run sợ nói, Tiếu Tẫn Nghiêm xoay người nỗ lực đè xuống phần thương xót kia trong lòng, đi tới trước bàn cầm lấy mấy bức ảnh chụp, hắn đã phải nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần, mới chính thức thuyết phục bản thân mình rằng người nam nhân mà hắn yêu này đã sớm không sạch sẽ.

Đập! Tiếu Tẫn Nghiêm không chút lưu tình vứt xấp ảnh vào mặt Diệp Mạc, Diệp Mạc nhắm mắt lại tiếp nhận đòn đánh này, đến khi mở mắt ra nhìn những bức ảnh rơi đầy trên mặt đất thì Diệp Mạc thân thể chấn động mạnh, không thể tin nổi mở to hai mắt ra, những bức ảnh này đều là những hình ảnh của Diệp Tuyền lúc trước ở bên cạnh Phục Luân, có bức ảnh cậu ta cùng Phục Luân hôn môi, thậm chí có cả những hình ảnh cậu ta trần truồng làm những động tác khiêu khích, đa số đều là chụp lại những hình ảnh Diệp Tuyền cùng Phục Luân ân ái.

Những thứ này đều đã đủ để chứng minh tất cả.

Diệp Mạc đờ người ra, cậu quả thực có được ký ức của Diệp Tuyền, những chỉ là một phần, còn những chuyện này cậu căn bản hoàn toàn không biết.

“Cái này… cái này không phải tôi” Bây giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội danh, cơn hoảng sợ kinh hãi ập kéo tới Diệp Mạc, cứ tưởng rằng chỉ cần mình kiên trì giải thích, hết thảy mọi chuyện sẽ rõ ràng, bây giờ nhìn lại thì cái gì cũng đều đã muộn.

“Con mẹ nó, cậu còn muốn ngụy biện cái gì!” Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên gầm lên giận dữ khiến cả căn phòng nhất thời đều yên tĩnh lại, chỉ còn duy nhất một mình tiếng thở dốc đầy phẫn nộ của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Đau đớn ở lồng ngực rốt cuộc vỡ đê bạo phát, Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên nắm lấy áo giữa cổ Diệp Mạc, đem Diệp Mạc nhấc tới trước mặt, trên mặt lãnh khốc hung bạo, có tức giận, cũng có thống khổ “Tại sao… lại là cậu?”