Lao tù ác ma - Trang 166

Chương 46: Toan tính của Diệp Tuyền

Diệp Tuyền cùng Diệp Mạc nói chuyện với nhau, Lê Cửu ngồi một bên nghe chẳng hiểu gì cả, nhưng nhìn vẻ mặt Diệp Mạc giương cung bạt kiếm, trong giọng nói tràn đầy trào phúng chán ghét, Lê Cửu cũng lập tức có thể hiểu được quan hệ của hai người này hẳn là kẻ thù của nhau, cảm giác như sự tồn tại của mình ở đây đang là thừa thãi, Lê Cửu liền đơn giản kiếm cớ rời đi.

“Hai ngày nữa là hôn lễ của tôi” Diệp Tuyền vừa uống rượu vừa mỉm cười nói “Anh ấy muốn ở thành phố X cử hành hôn lễ một buổi, sau đó mới ra nước ngoài đăng ký kết hôn, cậu không chúc phúc tôi một câu sao? Xem như cũng là chúc phúc cho chính cậu.”

“Anh ấy” trong miệng Diệp Tuyền dĩ nhiên là chỉ Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Tuyền vẫn thuận theo ở lại bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ vì muốn giúp Phục Luân đánh cắp những cơ mật tình báo hữu dụng từ chỗ Tiếu Tẫn Nghiêm, và bởi vì tâm cảnh giác của Tiếu Tẫn Nghiêm đối với Diệp Tuyền mang dáng vẻ của Diệp Mạc gần như là con số không, thế nên Diệp Tuyền có thể cầm được bất kỳ món đồ vật nào của Tiếu Tẫn Nghiêm, đối với mức độ mê luyến của hắn đối với thân phận này của cậu, bất kỳ có điều tra ai cũng sẽ không hề hoài nghi đến Diệp Tuyền cậu.

Diệp Mạc đem rượu trong tay một hơi uống cạn sạch, cúi đầu xuống, mâu sắc thâm trầm “Cậu không nghĩ đến có một ngày Tiếu Tẫn Nghiêm biết được sự thật, cậu sẽ…”

“Vốn dĩ sẽ không có sự thật, không phải sao?” Diệp Tuyền đùa giỡn ly rượu không trong tay, cười đặc biệt rung động “Không được người khác thừa nhận thân phận vĩnh viễn sẽ không thể thành sự thật, loại đạo lý này so với tôi có lẽ cậu càng hiểu rõ hơn chứ nhỉ? Bằng không thì cậu cũng sẽ không im lặng mãi cho đến bây giờ.”

Diệp Tuyền nhận ra cậu quả thực đã đánh giá thấp Diệp Tuyền này rồi, rõ ràng ở trong trí nhớ của mình, Diệp Tuyền là một cậu bé nhát gan yếu đuối nhu nhược, thế nhưng hiện tại cậu ta nhìn qua lại khôn khéo lòng dạ thâm sâu tâm cơ khó lường như vậy.

Thời gian quả nhiên sẽ làm thay đổi tất cả, ngay cả tính cách gốc rễ của một con người cũng không chống chọi được với hoàn cảnh sống. Diệp Mạc chợt có chút sầu não, nếu như ít nhất cậu có thể bị hoàn cảnh mà biến trở nên ngoan độc một chút, như vậy đối với tội ác tày trời mà Tiếu Tẫn Nghiêm đã gây ra cho cậu, hay là vì khao khát tự do mãnh liệt cho bản thân mình, mà cậu có thể nhân lúc Tiếu Tẫn Nghiêm ngủ say nằm ở bên cạnh cậu, liền dùng dao đâm vào tim hắn một nhát trí mạng.

Nếu cậu có đủ ngoan tâm và dũng khí làm như thế, có lẽ mọi chuyện sẽ khác rồi.

“Phục Luân muốn cậu lấy mạng anh ta sao?” Diệp Mạc cúi đầu uống rượu, có lẽ là bởi vì trong lòng cảm thấy có cái gì đó khó chịu nên Diệp Mạc uống rượu rất hung hăng.

“Chuyện này hình như không phải là chuyện cậu nên quan tâm” Nụ cười trên mặt Diệp Tuyền từ từ biến mất “Cậu đã biết quá nhiều chuyện, Phục gia bất cứ lúc nào cũng sẽ muốn lấy mạng cậu, thế nên một lần nữa tôi khuyên cậu nên rời khỏi thành phố X thì tốt hơn.” (Jian: thằng nhóc Tuyền này cứ như bị Phục Luân tẩy não í, trong khi Phục Luân toàn lợi dụng chứ chưa từng đối tốt với nó bao giờ, mù quáng khiếp =.=’)

Diệp Mạc tự giễu cười thành tiếng “Nếu như Phục Luân thật sự muốn lấy mạng của tôi, với thế lực của hắn, nếu tôi rời khỏi thành phố X không phải sẽ chết nhanh hơn sao?”

“Cậu có thể ra nước ngoài một thời gian, chỉ cần không xuất hiện ở trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, trước mắt tôi sẽ khuyên Phục gia buông tha cậu.” Diệp Tuyền khôi phục cảnh sắc an lành phía trước, dáng vẻ tựa hồ như quả thật là đang suy nghĩ cho Diệp Mạc.

Diệp Mạc định thần quan sát biểu hiện của Diệp Tuyền, thật sự không thể nhìn thấu được tâm tư của Diệp Tuyền, theo lý thuyết thì nam nhân này nên ước gì cậu chết đi mới đúng chứ làm gì có chuyện tốt bụng như vậy.

“Tôi biết cậu đối với tôi trong lòng mang khúc mắc, nhưng tôi chân tâm là nhớ đến cậu đang sống trong thân thể của tôi, nếu như cậu chết rồi, tôi sẽ có cảm giác mình không người không quỷ.” Diệp Tuyền cúi đầu nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly rượu, vẻ mặt đau thương.

Diệp Mạc bán tín bán nghi nhìn Diệp Tuyền, càng ngày cậu càng đọc không hiểu được tâm tư của Diệp Tuyền này, thế nhưng Diệp Mạc mơ hồ cũng có chút cảm động, bởi vì cậu cũng có ý nghĩ tương tự như Diệp Tuyền, bởi vì đang chiếm dụng thân thể của đối phương nên Diệp Mạc đối với loại cảm xúc này của Diệp Tuyền tràn đầy lĩnh hội.

Diệp Tuyền thấy Diệp Mạc giữ yên lặng, tiếp tục nhỏ giọng nói “Sáu ngày sau, tại nhà hát A ở Mỹ có một buổi hợp tấu hòa diễn, tôi đã giúp em gái của cậu giành một suất diễn ở đấy, đây là lần đầu tiên cô bé tham gia một buổi diễn lớn như vậy, cậu là anh trai ruột của cô bé, chẳng lẽ không đến đây cổ vũ một chút sao?”

“Cậu giúp em ấy….” Diệp Mạc giật mình nhìn Diệp Tuyền, cậu biết hiện tại Diệp Tuyền đang lấy danh nghĩa của mình cùng Diệp Nhã nói chuyện điện thoại, thế nhưng cậu thật sự không hề nghĩ tới Diệp Tuyền sẽ nhờ vả thế lực quan hệ của Tiếu Tẫn Nghiêm để giúp đỡ Diệp Nhã như vậy.

“Cậu không cần phải cảm kích tôi, dù đấy không phải em gái tôi, nhưng ở trong mắt Tiếu tổng, dù sao cũng là phải, thế nên có thế nào tôi cũng phải làm chút gì cho cô bé chứ.” Diệp Tuyền nói nhẹ nhàng như mây gió xua đi nghi ngờ của Diệp Mạc, tiếp theo nghiêm túc nói “Cô bé nói với tôi mình rất hồi hộp, mỗi ngày đều thức đêm thức khuya luyện tập, thế nên tôi nghĩ nếu như có thêm lời động viên của cậu, ít nhất cô bé cũng có thể thả lỏng tâm trạng hơn một chút.”

“Tôi thật không nghĩ tới cậu vì để cho tôi rời khỏi thành phố X mà lại làm nhiều chuyện như vậy, có điều vẫn là cảm ơn cậu.” Diệp Mạc khẽ cười nói “Tôi sẽ rời khỏi thành phố X, nhưng sẽ chỉ nước Mỹ nhàm chán ở trong vòng khoảng chừng nửa tháng thôi.”

Nghe Diệp Tuyền nói như vậy, Diệp Mạc quả thực muốn ra nước ngoài cùng Diệp Nhã, cậu cùng Diệp Nhã đều đã quen cuộc sống cô độc, một mình chịu áp lực, làm anh trai ruột của Diệp Nhã, Diệp Mạc luôn có cảm giác mình đã làm quá ít cho Diệp Nhã, Diệp Nhã khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi ám ảnh bệnh tật, rốt cuộc có cơ hội chạm đến cánh cửa cung điện ước mơ từ bé, chuyện này đối với Diệp Nhã mà nói là thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời, cậu quả thực nên xuất hiện ở bên cạnh cô, cỗ vũ động viên cô.

Diệp Tuyền trong lòng âm thầm thở ra một hơi, nhưng nét mặt vẫn rất bình tĩnh “Nửa tháng cũng tốt, ít nhất Phục gia đối với cậu sẽ không lại có thêm sát tâm, mà khi đó tôi cũng sẽ cùng Tiếu tổng ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật.”

Diệp Tuyền khiến Diệp Mạc tâm cảm thấy một trận chua xót, cúi đầu tiếp tục uống rượu. Diệp Mạc lạnh nhạt nói “Khi nào cậu cùng anh ta cử hành hôn lễ.”

“Ngày kia” Diệp Tuyền nói ra.

“Vậy ngày kia tôi liền sẽ rời đi.”

“Thật sao? Tôi sẽ chuẩn bị vé máy bay cho cậu, đến lúc đó sẽ phái người đi đón cậu.”

…………..

Diệp Tuyền đi rồi, một mình Diệp Mạc ngồi ở trên quầy bar uống rượu, ngửa đầu uống cạn một ly lại một ly, thống khổ trong lòng rốt cuộc tràn ly ra.

Hắn muốn kết hôn, hắn cuối cùng cũng muốn kết hôn, về sau hắn cũng sẽ không bao giờ còn có gút mắc gì với cậu nữa.

Cậu đã chờ đợi suốt hai kiếp, nguyện vọng cuối cùng cũng thực hiện được, người tên ác ma kia muốn vĩnh vĩnh viễn viễn ở cùng, rốt cuộc không phải là cậu.

Mà cậu, đến cuối cũng đã thoát khỏi lao tù ác ma, dây dưa vướng mắc suốt hai kiếp, rốt cuộc cũng trở thành người dưng của nhau.

Đọc FULL truyện tại đây

Diệp Mạc dùng tay đỡ trán, vốn cứ tưởng rằng sẽ không lại rơi nước mắt nữa, thế nhưng giọt nước mặn chát từ khóe mắt cứ lặng lẽ cay đắng rơi xuống, cứ như vậy nhấn chìm lý trí của Diệp Mạc, giờ phút này, Diệp Mạc rốt cuộc đã triệt để rõ ràng một điều, yêu hận đối với Tiếu Tẫn Nghiêm đã quá sâu sắc, cậu có cố gắng cách mấy cũng không thể trốn tránh được cảm giác đau đớn trong tim.

Cuối cùng Diệp Mạc uống đến say khướt được Lê Cửu lái xe đưa về nhà, đỡ Diệp Mạc đi vào trong nhà trọ, Diệp Mạc ôm lấy vai Lê Cửu, trong cơn say làm ra một trận khua tay múa chân lung tung, sau đó Diệp Mạc giống như đứa trẻ lạc đường nằm ngoài trên vai Lê Cửu gào khóc. Cuối cùng cũng ngủ thiếp đi, Lê Cửu nhìn Diệp Mạc mặt mũi tiều tụy, cảm thấy rất đau lòng.

Ngày hôm sau, Diệp Mạc đến tìm Diệp Thần Tuấn nửa giả nửa thật nói rằng mình cần ra nước ngoài giải quyết một vài chuyện riêng, Diệp Thần Tuấn cũng không hỏi nhiều, giao phó mấy câu sau đó thoải mái phê duyệt cho Diệp Mạc nghỉ phép.

Diệp Mạc chỉ xem như bản thân mình ra nước ngoài du lịch nửa tháng, nghĩ đến Diệp Nhã sẽ trình diễn ở Mỹ, liền mua cho Diệp Nhã mấy món quà, tới lúc đó đột nhiên xuất hiện cũng coi như là cho Diệp Nhã một niềm vui bất ngờ, cho dù chỉ có thể dùng thân phận của Diệp Tuyền, thế nhưng Diệp Mạc vẫn cảm thấy rất chờ mong….

Diệp Mạc không nghĩ tới Diệp Tuyền lại chuẩn bị cho cậu chu tất như vậy, không chỉ có sẵn vé máy bay mà còn có một cái rương hành lý đựng quần áo mới cùng không ít vật phẩm cá nhân cần thiết, Diệp Mạc chỉ là đơn giản đến mở ra xem một chút, liền phát hiện mình cái gì cũng không cần chuẩn bị nữa.

Đêm trước khi rời đi, Tiếu Tẫn Nghiêm chưa từng xuất hiện trước mặt Diệp Mạc một lần, cậu ngồi một mình ăn bữa cơm dành cho hai người, trên gương mặt thanh tú dày đặc sương chiều nặng nề.

Ngày kia anh ta sẽ kết hôn rồi, ngày mai cũng là ngày cậu rời đi, vậy đây xem như là cậu đang chạy trốn sao? Diệp Mạc nghĩ như vậy, chuông cửa đột nhiên vang lên, Diệp Mạc giật mình, lập tức đứng dậy đi ra mở cửa. Thế nhưng người đến chỉ là một mình Mạnh Truyền Tân.

Mạnh Truyền Tân cũng không ở lại lâu, chỉ hỏi dò Diệp Mạc xem thử điện thoại di động của Tiếu Tẫn Nghiêm có để quên lại ở chỗ này hay không, chờ đến khi Diệp Mạc đưa điện thoại di động giao cho Mạnh Truyền Tân thì Mạnh Truyền Tân cung kính nói một tiếng cảm tạ sau đó liền rời khỏi.

Diệp Mạc có chút mất mát hụt hẫng, đóng cửa lại, đang định tiếp tục dùng cơm thì điện thoại di động đột nhiên reo lên, nhìn chuỗi số hiển thị trên màn hình, lông mày Diệp mạc trùng xuống, không chút do dự ngắt máy.

Cuộc gọi đến của Phục Luân, cậu thực sự không muốn nhận, mà cũng không thể và không dám nhận.

………………

Đúng như Diệp Mạc dự liệu, Tiếu Tẫn Nghiêm không có phái bất cứ người nào theo dõi cậu cả, bản thân cậu thuận lợi đi đến sân bay, sau khi Diệp Mạc làm xong xuôi mọi thủ tục thì ngồi ở trên băng ghế chờ đợi.

Diệp Mạc dại ra nhìn người đến người đi trước mặt, trong lòng dần cảm thấy chua xót khổ sở, cậu đúng là quá thấp hèn, không cam lòng thừa nhận chính mình không còn là duy nhất của Tiếu Tẫn Nghiêm nữa, bởi vì sợ hãi tình yêu cảu ác ma nên mới phủ định đi cảm giác thật của chính mình đối với Tiếu Tẫn Nghiêm. Kỳ thực thời điểm Lạc Tần Thiên rời bỏ cậu mà đi, Tiếu Tẫn Nghiêm đã từng bước từng bước một tiến vào trái tim cậu, bởi vì trái tim cậu khi ấy đã xuất hiện lỗ hổng, càng bởi vì tình yêu mãnh liệt hung bạo nhưng đôi khi lại dịu dàng ôn nhu của Tiếu Tẫn Nghiêm khiến cho Diệp Mạc vĩnh viễn không thể quên được.

Giữa lúc Diệp Mạc cúi đầu thất thần bi thương thì đỉnh đầu đột nhiên truyền đến giọng nói.

“Diệp tiên sinh, phiền ngài đi theo chúng tôi một chuyến.” Ngữ điệu lạnh lẽo rõ ràng phát ra, Diệp Mạc ngẩng đầu lên, hóa ra là bảo tiêu của Tiếu Tẫn Nghiêm, Mạnh Truyền Tân.

Diệp Mạc đứng lên, hơi nghi hoặc một chút, cau mày “Tìm tôi có chuyện gì? Chẳng lẽ Tiếu Tẫn Nghiêm lại không thả tôi đi.”

“Tẫn ca chỉ muốn xác định với ngài một chuyện, nếu ngài không có liên quan, Tẫn ca sẽ không ngăn cản ngài rời đi.”

“Một chuyện? Là chuyện gì?”

“Diệp tiên sinh cứ đi theo chúng tôi là được rồi.” Mạnh Truyền Tân nói, liếc mắt về phía người đàn ông bên cạnh ra hiệu, người đàn ông lập tức tiến đến nắm lấy vali hành lý của Diệp Mạc.

“Các người không có quyền đối với tôi như vậy!” Diệp Mạc gấp gáp hét lớn một tiếng, đưa tay giành lại hành lý vừa bị đoạt lấy, lại bị Mạnh Truyền Tân một phát bắt được cổ tay.

“Xin lỗi Diệp tiên sinh, hành vi phản kháng của ngài, chờ khi thuộc hạ báo cáo cho Tẫn ca thì sẽ chỉ làm Tẫn ca cảm thấy ngài chột dạ.”

“Cái gì chột dạ với không chột dạ? Tôi muốn ra nước ngoài là bởi vì tôi có chuyện riêng của mình, không có liên quan gì đến Tiếu Tẫn Nghiêm cảm, anh mau thả tay ra cho tôi.” Diệp Mạc còn chưa kịp hiểu được ý tứ trong lời nói của Mạnh Truyền Tân, chỉ không ngừng giãy tay ra khỏi Mạnh Truyền Tân.

Diệp Mạc không thoát được khỏi tay Mạnh Truyền Tân, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói “Tiếu Tẫn Nghiêm đã sắp kết hôn, hắn làm như thế lẽ nào không sợ tôi nói gì với Diệp Mạc của hắn à?”

Mạnh Truyền Tân đột nhiên buông tay Diệp Mạc ra, cực kỳ nghiêm túc nhìn Diệp Mạc “Chính Mạc tiên sinh đã nói cho chúng tôi biết ngài muốn chạy trốn” (Tác giả: Để phân biệt giữa Diệp Mạc với Diệp Tuyền nên hiện tại Mạnh Truyền Tân sẽ gọi Diệp Mạc là Diệp tiên sinh, còn Diệp Tuyền là Mạc tiên sinh)

Diệp Mạc kinh sợ, một loại dự cảm hết sức không tốt dâng lên “Anh… anh có ý gì?”

“Diệp tiên sinh bản thân đã làm cái gì, trong lòng có lẽ rất rõ ràng” Mạnh Truyền Tân nói, khuỵu một đầu gối, ngồi xổm người xuống mở toang rương hành lý của Diệp Mạc ra, ánh mắt lướt qua một hồi, chỉ là mấy món đồ dùng bình thường hằng ngày cùng quần áo, Mạnh Truyền Tân tùy ý nhìn lướt qua liền chăm chú ở ngăn hơi nhô lên bên trong, liền cấp tốc đưa tay mở khóa ngăn chếch bên trong kia, quả nhiên từ bên trong hiển hiện ra mấy tờ giấy.

Trông thấy tình cảnh này, Diệp Mạc càng thêm kinh ngạc, trong rương hành lý của cậu cất giấu mấy tờ giấy này từ lúc nào sao cậu lại không biết chứ.

Mạnh Truyền Tân lấy những tờ giấy kia ra, cẩn thận nhìn một hồi, tiếp đó giơ đến trước mặt Diệp Mạc lạnh nhạt nói “Đây là cơ mật của Hoàng Sát về con đường vận chuyển hàng hóa ở Đông Nam Á của Tẫn ca, viết bằng tay, hiện tại Diệp tiên sinh chắc biết rõ tại sao chúng lại xuất hiện ở đây nhỉ?”

Diệp Mạc triệt để hoảng sợ rồi, cậu làm thế nào cũng không ngờ tới được lại có chuyện như vậy. Tất cả những thứ này đều do Diệp Tuyền chuẩn bị sẵn cho cậu, ngay cả việc cổ động cậu rời đi và cả việc giúp Diệp Nhã được biểu diễn trên sân khấu, từ đầu đến cuối đều nằm trong tính toán của Diệp Tuyền.

“Không phải, không phải như vậy” Diệp Mạc gấp gáp xua tay, hoang mang nói “Tôi thật sự không biết có những thứ này ở trong rương hành lý, không phải…”

“Chuyện chúng tôi hiện tại biết được không chỉ có những thứ này” Mạnh Truyền Tân ngắt lời Diệp Mạc, vẻ mặt không chút thay đổi nói “Diệp tiên sinh, quá khứ của ngài cùng với quan hệ của ngài với Phục Luân, chúng tôi cũng đã điều tra ra rõ ràng, thế nên Diệp tiên sinh, ngài vẫn là nên đến trước mặt Tẫn ca giải thích đối chất.”