Truyện / Lao tù ác ma / Trang 159

Lao tù ác ma » Trang 159

Chương 39: Diệp Mạc thất vọng

Hai tiếng ầm rơi xuống nước cùng với hai tiếng hét to theo bản năng khiến cho ánh mắt mọi người đều dồn hết cả về bên này, Tiếu Tẫn Nghiêm quay người lại, sau đó liền nghe có tiếng người thét gào “Có người rơi xuống nước rồi!”

Hai người vừa rồi mới còn ở trên boong tàu đột nhiên không còn nhìn thấy nữa, Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy hô hấp một trận nghẹt thở, lập tức ý thức được người bị rớt xuống nước là ai.

Không hề do dự chút nào, Tiếu Tẫn Nghiêm nhanh chóng chạy về đến hàng rào cuối boong tàu, vừa chạy vừa cởi áo khoác ra.

Hai người ở bên trong làn nước biển sóng dập dềnh liều mạng giãy giụa, một người ở bên phải Tiếu Tẫn Nghiêm còn người kia ở bên trái.

Giữa cánh cửa sinh tử, Tiếu Tẫn Nghiêm không chút do dự thả người nhảy xuống biển, mục tiêu cứu, là Diệp Tuyền.

Hắn biết tất cả thông tin về Diệp Tuyền và Diệp Mạc, thế nên hắn biết, Mạc Mạc của hắn không biết bơi, còn Diệp Tuyền học bơi từ nhỏ, có thể chống chọi ở trong biển cho đến khi nhân viên trên thuyền đến cứu.

Thế nhưng Tiếu Tẫn Nghiêm không ngờ tới, “Mạc Mạc” của hắn giờ khắc này không phải là Diệp Mạc mà là Diệp Tuyền.

Nước biển không ngừng tiến vào miệng mũi, Diệp Mạc cảm thấy mọi thứ xung quanh như dần trở nên mơ hồ, bản năng sinh tồn làm cho cậu ở trong nước không ngừng vùng vẫy, cậu nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đã nhảy xuống nước, liền giãy giụa kịch liệt làm nước bắn tung tóe một vùng, tay cố đưa về phía bóng người kia.

Nhưng một giây sau, ở ngay phía trước tầm mắt, thân ảnh khôi ngô cao lớn kia lại bơi hướng về phía Diệp Tuyền, trong nháy mắt, một giây thần kinh chống đỡ trong đại não Diệp Mạc như đứt đoạn, nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm đem Diệp Mạc ôm vào trong lòng không ngừng an ủi, thậm chí còn không hề liếc nhìn về hướng cậu một chút.

Chỉ trong một thoáng, tuyệt vọng giống như thủy triều dâng lên đại não Diệp Mạc, cho dù cậu không yêu Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng giờ khắc này trông thấy Tiếu Tẫn Nghiêm ôm lấy Diệp Tuyền vào lòng, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa mừng rỡ, Diệp Mạc cảm thấy như mọi niềm tin đều bị dập tắt, bị làn nước biển lạnh lẽo xâm lấn không chỉ có thân thể, mà còn có nhịp tim không biết đến lúc nào mới có thể lấy lại được nhiệt độ, khi đã trở nên lạnh băng chìm xuống thế này rồi…

Diệp Mạc đột nhiên không giãy dụa nữa, nhìn hai người ở bên nhau dưới nước ôm lấy nhau, Diệp Mạc nở nụ cười bi thương, thân thể từ từ chìm xuống…

Từ lúc Diệp Tuyền mang thân phận thật của cậu xuất hiện, thời khắc đó bắt đầu, Diệp Mạc đã biết sự tồn tại của cậu bây giờ chỉ là thừa thãi.

Vốn cứ tưởng rằng được chết đi còn khó hơn là hái sao trên trời, hóa ra, chỉ cần Tiếu Tẫn Nghiêm không còn chú ý đến cậu nữa, thì cậu có thể thích chết bất kỳ lúc nào cũng được…

Cảm thấy thân thể đang không ngừng chìm xuống, chìm xuống đáy biển… rơi vào hắc ám vô biên…

Tiếu Tẫn Nghiêm đem Diệp Tuyền ôm vào trong lòng, cúi đầu không ngừng hôn lên tóc Diệp Tuyền, không ngừng an ủi “Đừng sợ, không có chuyện gì, không có chuyện gì cả….”

Diệp Tuyền tựa đầu trên vai Tiếu Tẫn Nghiêm, vẻ mặt giống như bị kinh hãi quá mức.

“Tẫn ca.”

Đọc FULL truyện tại đây

Tây Uy Cường đứng trên boong tàu ném phao cứu sinh xuống, mà Mạnh Truyền Tân tựa hồ như cũng đang định nhảy xuống, kết quả là bị Tiếu Tẫn Nghiêm ngăn lại.

Tiếu Tẫn Nghiêm một tay cẩn thận ôm lấy Diệp Tuyền, một tay khác chỉ về phía Diệp Mạc rơi xuống nước, lớn tiếng nói “Không cần phải để ý đến tôi, cậu đi cứu Diệp Tuyền đi, cậu ta….”

Nói rồi Tiếu Tẫn Nghiêm nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Mạc, thế nhưng ở đấy không hề có một bóng người nào.

Tiếu Tẫn Nghiêm kinh hãi, bị dọa đến mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng cả người, hắn cứ tưởng mắt mình nhìn lầm, vội vã chớp chớp mắt chăm chú nhìn kỹ lại một lần nữa, nhưng cũng chỉ nhìn thấy nơi đấy bị gió biển thổi lên một mảnh gợn sóng.

“Diệp Tuyền!” Tiếu Tẫn Nghiêm hét lớn một tiếng, hoang mang cũng sợ hãi chưa từng có xông lên đại não hắn, gần như muốn đoạt đi tỉnh táo cùng lý trí của hắn.

“Đừng con mẹ nó giả vờ nữa! Tôi biết cậu biết bơi!” Tiếu Tẫn Nghiêm dùng sức gào thét, nhưng không thể ức chế được run rẩy bên trong giọng nói.

Âm thanh bồng bềnh trên mặt biển mênh mông, thế nhưng, cái gì cũng đều không có.

“Diệp Tuyền!!” Một tiếng thét lớn như muốn phá vỡ không gian rộng lớn, Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn mặt biển có chút phẳng lặng, tâm như bị ai đó dùng một đao hung hăng chém nát, đau đớn sắc nhọn nhanh chóng lan tràn bên trong thân thể, tựa hồ như thứ quý giá nhất trong sinh mệnh hắn đang dần biến mất, mà hắn, làm sao cũng không thể bắt lại được…

Mới vừa rồi vẫn còn cảm thụ nhiệt độ cùng vẻ đẹp bên trong thân thể nam nhân kia, thế nhưng lúc này, cậu ta lại chìm sâu vào trong làn nước biển.

Không thấy nữa…

Suy nghĩ như ngừng trệ, một giây sau, Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên buông Diệp Tuyền trong lồng ngực ra, không chút do dự lặn xuống dưới mặt biển.

Hắn không thể để cho cậu ta chết được! Tuyệt đối không thể! Tuyệt đối không thể! Hắn phải tìm cho được cậu ta đem trở về!

Tiếu Tẫn Nghiêm lặn ở dưới nước, vì không có cách nào mở hết được hai mắt, thế nên tầm mắt có chút mơ hồ, không ngừng hướng về phía dưới mà bơi tới, rốt cuộc cũng nhìn thấy một thân thể đang liên tục chìm sâu xuống dưới, là cậu ta! Tiếu Tẫn Nghiêm trong lòng vui sướng, cấp tốc bơi đến gần. Nhưng còn chưa tiến lại gần được thì một bóng người từ phía trên Diệp Mạc nhanh nhẹn bơi xuống đột nhiên kéo lấy Diệp Mạc bơi hướng lên phía trên.

Tiếu Tẫn Nghiêm nổi lên phía trên mặt nước, dùng tay lau đi nước trên mặt, đám người Mạnh Truyền Tân đứng ở trên boong thuyền trông thấy Tiếu Tẫn Nghiêm không có chuyện gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiếu Tẫn Nghiêm biết là Diệp Mạc đã được người khác cứu, nhưng hắn vẫn theo bản năng quay lại nhìn xem, khi hắn nhìn thấy Diệp Thần Tuấn ôm lấy Diệp Mạc bơi hướng về phía phao cứu sinh từ trên du thuyền thả xuống, tâm của hắn như bị ai đó mạnh mẽ bóp nghẹt đau nhói một hồi.

Tại sao người cứu cậu ta lại là Diệp Thần Tuấn, hắn tình nguyện là người khác!

Lên du thuyền, Tiếu Tẫn Nghiêm nhận lấy áo khoác của mình từ Mạnh Truyền Tân đưa cho khoác lên người, sau đó nhìn thấy Diệp Tuyền đang bọc mình trong áo khoác đứng ở cách đó không xa, lúc này mới ý thức được, bản thân hắn vừa nãy ở trong biển lại buông chính nam nhân mà hắn yêu nhất ra.

Tiếu Tẫn Nghiêm tiến đến, đem Diệp Tuyền ôm vào trong lòng, đem mặt nhẹ nhàng tựa lên trên mái tóc ướt nhẹp của Diệp Tuyền, thấp giọng nhẹ nhàng nói “Bảo bối, em không có chuyện gì là tốt rồi.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tiếu Tẫn Nghiêm hết sức né tránh lời giải thích, bởi vì, hắn giải thích không được.

“Mau! Mau lấy áo bọc lấy người em ấy, nếu không nhất định sẽ bị cảm lạnh!” Cách đó không xa truyền đến âm thanh, Tiếu Tẫn Nghiêm theo hướng phát ra nhìn sang, Diệp Mạc đang nằm trên boong thuyền, một nhân viên cứu hộ đem một cái áo khoác che lên người Diệp Mạc, còn Diệp Thần Tuấn đang khẩn cấp sơ cứu cho cậu, tay không ngừng nhấn trên lồng ngực Diệp Mạc, hoặc cúi đầu xuống làm hô hấp nhân tạo cho Diệp Mạc. Còn Diệp Mạc hai mắt vẫn nhắm chặt, vô thanh vô tức.

Tiếu Tẫn Nghiêm đứng ở cách đó không xa, nhìn Diệp Mạc giờ khắc này sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền.

Bên tai tựa hồ như không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào, máu trong cơ thể dường như trong nháy mắt cũng đình chỉ lưu động, cứ như vậy, ánh mắt trói chặt trên khuôn mặt Diệp Mạc.

Mở mắt ra! Diệp Tuyền, mở mắt ra cho tôi!

Tiếu Tẫn Nghiêm thậm chí không cử động nổi, ngay cả hô hấp cũng dần dần ngưng lại, hắn không thể chấp nhận được, nam nhân này liền cứ như thế mà chết đi….

“Khục!”

Diệp Mạc khạc mạnh một tiếng, phun ra không ít nước biển, tựa hồ như đã nghẹt thở quá lâu, Diệp Mạc há miệng hô hấp vào luồng không khí mới mẻ.

Lúc này Diệp Thần Tuấn mới thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy Diệp Mạc vào lòng, thấp giọng nói “Quá tốt rồi, quá tốt rồi!”

Tiếu Tẫn Nghiêm đứng ở phía xa, trong nháy mắt nhìn thấy Diệp Mạc đã tỉnh lại, tảng đá lớn đè nặng trong lòng như được thả xuống đất, nhắm mắt lại thở hổn hển, vừa nãy hắn cũng giống như đã bị nghẹt thở quá lâu.

“Thần… Thần ca…” Diệp Mạc vô lực kêu lên một tiếng.

Diệp Thần Tuấn đau lòng hôn lên trái Diệp Mạc “Thần ca đưa em đi vào…”

Diệp Thần Tuấn ôm lấy Diệp Mạc, quay người hướng về bên trong du thuyền, cũng quay đầu bàn giao lại với nhân viên bên cạnh gì đấy.

Diệp Mạc cảm thấy lạnh buốt, thân thể tự động hướng sát bên trong lồng ngực của Diệp Thần Tuấn tìm kiếm chút ấm áp, trong lúc đó tầm mắt vô tình rơi vào trên người Tiếu Tẫn Nghiêm đang đứng cách đó không xa cũng đang nhìn về phía cậu.

Khoảnh khắc ngắn ngủi bốn mắt đối diện, Diệp Mạc vẻ mặt không chút cảm xúc xoay người nhìn đi về phía khác, lẳng lặng đem đầu tựa trên lồng ngực Diệp Thần Tuấn.

Thái độ đáp lại lạnh lùng của Diệp Mạc khiến cho hô hấp của Tiếu Tẫn Nghiêm lần thứ hai tắc nghẽn, hắn nhìn Diệp Mạc ở trong lồng ngực Diệp Thần Tuấn dịu ngoan mềm yếu, đau đớn tràn ngập trong lồng ngực gần như đoạt đi mọi hô hấp của hắn….

Cậu ta… lẽ ra nên là hắn ôm mới đúng…

Tầng tầng cắn răng một cái, Tiếu Tẫn Nghiêm xoay người, ôm lấy Diệp Tuyền, nhanh chân hướng về bên trong du thuyền đi vào, ở trong lòng không khỏi bực tức chửi mắng một trận, chỉ là không biết đang mắng ai…