Lao tù ác ma - Trang 157

Chương 37: Diệp Tuyền VS Diệp Mạc

Cảm giác vui sướng thỏa mãn này trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ kéo dài không tới 10 phút, bởi vì khi Tiếu Tẫn Nghiêm mang theo Diệp Mạc đi tới trên boong thuyền thì vừa vặn trông thấy cách đó không xa, Diệp Mạc đang cùng Diệp Thần Tuấn mặt đối mặt vui vẻ trò chuyện cười cười nói nói, một người nho nhã lịch thiệp, một người đơn thuần trong sáng, bất luận ai trông thấy cảnh này cũng đều sẽ có cảm giác, hai người này quả thực là một đôi trời sinh.

Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt này, trong chốc lát, ly rượu trong tay bị bóp nát, dịch rượu theo vết nứt của ly rượu chảy đầy trên tay Tiếu Tẫn Nghiêm.

Đúng lúc này, Diệp Mạc đứng ở phía xa, cười xin phép Diệp Thần Tuấn nói muốn đi vệ sinh một chút, Tiếu Tẫn Nghiêm sau khi nghe thấy được, linh cơ hơi động, cúi xuống hôn lên tóc Diệp Tuyền đang ở trong lòng mình một cái, sủng nịch thấp giọng nói “Mạc Mạc, tôi đi nhà vệ sinh rửa sạch rượu trên tay một lát, chờ tôi một chút, tôi lập tức sẽ quay trở về ngay…”

Diệp Tuyền gật đầu, nhìn bóng người Tiếu Tẫn Nghiêm biến mất, đáy mắt chợt lướt qua một tia toan tính…

Tiếu Tẫn Nghiêm vừa rời khỏi Diệp Tuyền, hai mắt hắn lập tức bắn ra tia nguy hiểm, nhìn Diệp Mạc đi vào bên trong du thuyền, đôi mắt như chim ưng híp lại thành một đường, tầng tầng hừ một tiếng, đi theo phía sau Diệp Mạc cách một khoảng không xa, vô thanh vô tức bám theo…

Lúc Diệp Mạc từ bên trong nhà vệ sinh đi ra, vừa mới đi được vài bước, Tiếu Tẫn Nghiêm không biết từ đâu đột nhiên xông ra, không nói lời nào đưa tay bịt miệng Diệp Mạc lại kéo lê cậu đi vào bên trong một gian phòng, trong lúc đó đúng là có vài nhân viên trên thuyền trông thấy, thế nhưng trên chiếc du thuyền này hết thảy đều là người của Tiếu Tẫn Nghiêm, tự nhiên không có ai dám nói gì cả, lập tức cung cúc đứng ở một bên nhường đường cho Tiếu Tẫn Nghiêm. Bên trong gian phòng nghỉ lớn có mấy tên công tử bột đang vui đùa tán gẫu với nhau, thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên đạp cửa đi vào, không hẹn mà cùng nhau lập tức đứng lên, hai mắt nhìn nhau, không biết nên làm thế nào.

“Cút!” Tiếu Tẫn Nghiêm lạnh lùng ra lệnh một tiếng, mấy tên kia lập tức thoát thân chạy đi, nhìn nam nhân Tiếu Tẫn Nghiêm khống chế trong tay, mấy người này còn tưởng rằng Tiếu Tẫn Nghiêm chuẩn bị ra tay giết người ở đây, sợ tới mức đang chạy trốn còn lật đật suýt vấp ngã.

“Tiếu Tẫn Nghiêm! Con mẹ nó anh đừng quá đáng!”

Diệp Mạc bị Tiếu Tẫn Nghiêm chống đỡ ở trên tường, buông tay che miệng Diệp Mạc ra, Diệp Mạc liền trợn mắt quát lên giận dữ nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, sát khí toàn thân, tên cầm thú này quá càn rỡ rồi!

“Quá đáng? Tôi còn có thể quá đáng hơn!” Tiếu Tẫn Nghiêm hung tợn nói, một tay cấp tốc đưa đến hạ thân Diệp Mạc bắt đầu tháo đai lưng của Diệp Mạc, giống như linh xà mà trượt vào bên trong. Còn một tay khác thì đang mở đai lưng của chính mình.

“Anh muốn làm gì?! Cứu mạng!!”

Khi nhận ra Tiếu Tẫn Nghiêm thú tính quá độ, Diệp Mạc kinh hãi đến biến sắc, hai tay vung vẫy đấm đánh Tiếu Tẫn Nghiêm, lớn tiếng hét lên.

Tiếu Tẫn Nghiêm quả thực có chút lo lắng tiếng kêu của Diệp Mạc sẽ khiến cho những bảo tiêu bên ngoài không biết chuyện mà xông vào, liền cấp tốc cúi xuống dùng miệng mình niêm phong miệng Diệp Mạc lại, đem hết thảy tiếng gào la của Diệp Mạc toàn bộ nghẹn lại ở trong miệng Diệp Mạc, hai tay càng thêm gấp gáp thoát quần nơi hạ thân Diệp Mạc xuống, mãi đến tận khi hạ thân hai người toàn bộ kề sát vào nhau.

“Ưm… không muốn…”

Cảm giác khuất nhục mãnh liệt tiến vào người, Diệp Mạc kinh hoảng giãy giụa, nhưng vẫn không thể ngăn cản được Tiếu Tẫn Nghiêm dùng loại tư thế khuất nhục này tiến quân thần tốc đi vào…

Gần như không chịu được va chạm giống như phát điên của Tiếu Tẫn Nghiêm, toàn bộ trọng lượng thân thể Diệp Mạc đều tựa lên vách tường đồng thời bị chèn ép bên trong thân thể Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm liếm láp vành tai Diệp Mạc, đó là nơi hắn mê luyến nhất ở cậu, bởi vì đó là vị trí mà Diệp Mạc mẫn cảm nhất. Mỗi lần bị chạm vào nơi đó, bất kể Diệp Mạc có thống khổ chống cự đến mức nào cũng đều sẽ không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ.

…………….

“Chỉ mới một lần đã không đứng lên nổi rồi à?!” Tiếu Tẫn Nghiêm thắt vào đai lưng, nhìn Diệp Mạc ngồi ở dưới mặt đất, đầu cúi thấp, nhỏ giọng thở dốc, thanh âm lười nhác nói.

“Anh cút!” Diệp Mạc không ngẩng đầu lên, cắn răng nghiến lợi nói.

Không phải vì cậu không thể đứng lên nổi, chỉ là, cậu không muốn nhìn thấy bản mặt Tiếu Tẫn Nghiêm nữa, cậu sợ mình không nhịn được sẽ tuôn ra một tràng những lời chửi thề thô tục, rước lấy thêm một lần xâm chiếm điên cuồng của tên ác ma này nữa.

Tên ác ma này, đòi hỏi đối với cậu, trước nay chẳng hề phân thời gian địa điểm, thậm chí là tư thế…

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi xổm xuống, ngón tay đột nhiên nhấc cằm Diệp Mạc lên, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc, từng lời như đao chém xuống “Tôi cảnh cáo cậu Diệp Tuyền, nếu như cậu còn tiếp tục cùng Diệp Thần Tuấn liếc mắt đưa tình (thật ra chỉ có cười nói bình thường), tôi con mẹ nó thấy cậu một lần sẽ thao cậu một lần! Một lần lại một lần muốn cậu, tôi xem cậu có thể chống đỡ được bao lâu!”

Diệp Mạc muốn quay mặt đi nhưng Tiếu Tẫn Nghiêm lại gắt gao nắm lấy dưới cằm Diệp Mạc không cho cậu quay đầu, mà động tác tự quay đầu đi này của Diệp Mạc lại như khiêu khích khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm lại lần nữa nổi giận.

“Lần này là cậu tự tìm đến!” Tiếu Tẫn Nghiêm tức giận nói, trực tiếp đem Diệp Mạc nhấn xuống ở trên mặt đất.

“Con mẹ nó anh làm gì? Buông tay! Buông tay ra!”

(Jian: kiểu mòe gì cũng kiếm cớ lôi thằng bé ra thịt cho được =)) )

………….

Cửa được mở ra, Tiếu Tẫn Nghiêm vặn vặn cái cổ, chỉnh sửa lại cà vạt, âu phục giày da chỉnh tề, khôi phục lại phong độ vương giả, trên mặt mang theo nụ cười thư thái có vài phần thỏa mãn, dáng vẻ cơm no rượu say, tinh thần phấn chấn thỏa mãn hướng về phòng khách đi đến. Một hồi lâu sau, Diệp Mạc mới từ bên trong phòng đi ra, sắc mặt có chút uể oải, cắn môi, Diệp Mạc một tay chống lên tường, đưa được vài bước mới miễn cưỡng thả tay ra khỏi tường, đứng thẳng người mà đi.

Cậu rốt cuộc là như thế nào đây? Diệp Mạc cúi đầu nhìn mặt đất, bởi vì cậu đối với Tiếu Tẫn Nghiêm đã nảy sinh ra loại cảm tình mà ngay cả chính cậu cũng không rõ đó có phải là tình yêu hay không, thế nên mới làm cho cậu không lựa chọn cách tiếp tục trốn tránh Tiếu Tẫn Nghiêm sao?

Hay là, bởi vì từ trong xương tủy cậu đã quen với việc bị xem thường khi dễ! Diệp Mạc thầm mắng bản thân mình, ngẩng đầu đi về phía boong tàu…

“Chào cậu”

Lúc Diệp Mạc đang ngây người đứng vịn tay lên boong tàu thì phía sau đột nhiên truyền đến loại thanh âm quen thuộc.

Diệp Mạc hoàn hồn lại, quay người nhìn người đứng phía sau mình, Diệp Tuyền đang nhìn cậu mỉm cười, đương nhiên cậu ta đang mang vẻ bề ngoài vốn thuộc về Diệp Mạc cậu.

Thật sự là giống hệt như đúc, mỗi một thần thái, mỗi một thanh âm, Diệp Mạc thậm chí có ảo giác, bản thân cậu đang đứng soi trước một chiếc gương.

“Trước đó tôi còn đang nghĩ, lúc nào cậu sẽ đến tìm tôi.”

Không biết là địch hay bạn, Diệp Mạc không thể làm gì khác hơn là nở nụ cười giống vậy đáp lại, không nhanh không chậm nói. Nhưng trong lòng lại mơ hồ sản sinh ra một loại địch ý, không biết là vì Diệp Tuyền chiếm cứ thân thể cậu, hay là bởi vì cậu vừa rồi bị Tiếu Tẫn Nghiêm ôm chặt lấy xâm chiếm.

“Không ngại nói chuyện một chút chứ.” Diệp Tuyền nói, đi tới đứng một bên boong tàu ngay bên cạnh Diệp Mạc, mặt không chút cảm xúc nhìn cảnh biển mênh mông.

Đây không phải là Diệp Tuyền như trong tưởng tượng của Diệp Mạc, bởi trong đầu cậu có không ít ký ức của Diệp Tuyền, thế nên ở trong lòng Diệp Mạc, Diệp Tuyền phải là một cậu bé nhút gan tự ti, một người hiện tại trầm ổn khó lường không giống với cậu ta.

“Đương nhiên không ngại, dù sao cũng chỉ có hai chúng ta nói chuyện với nhau thì mới sử dụng thân phận thật sự được.” Diệp Mạc cười nhạt, cậu vẫn là không muốn gây thù hằn gì với Diệp Tuyền, dù sao ở trên đời này, cậu ta là người con trai duy nhất có thể chứng minh bản thân cậu đã từng tồn tại.

“Tôi biết mấy đêm nay Tiếu tổng đều đến tìm cậu, hơn nữa vừa nãy…” Nói những lời này thì Diệp Tuyền vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, thế nhưng Diệp Mạc lại lấy làm kinh ngạc.

“Vậy cậu hoàn toàn có thể đi cảnh cáo Tiếu Tẫn Nghiêm, tôi nghĩ hắn sẽ nghe lời cậu, thậm chí cùng tôi đoạn tuyệt mọi quan hệ.” Diệp Mạc xoay người nhìn biển, nét cười trên mặt dần dần biến mất, giờ khắc này, cậu bỗng có loại cảm giác bản thân như tiểu tam bị chính thất bắt gian vậy.

Diệp Tuyền âm thầm liếc nhìn Diệp Mạc một chút, phát hiện vẻ mặt Diệp Mạc không có chút gì hoang mang cả, tiếp tục thờ ơ nói “Tôi nghĩ chúng ta nên rõ ràng một chút nhé, thân phận của tôi và cậu không thể thay đổi lại được, sẽ không có ai tin vào câu chuyện linh hồn tráo đổi hoang đường này, mà cậu cũng không có chứng cứ gì chứng minh cậu chính là Diệp Mạc! Cho dù cậu có nói với Tiếu tổng những chuyện trước đây cậu và anh ấy đã xảy ra, tôi cũng có thể nói, đó là do tôi nói cho cậu biết.”

Trong nháy mắt, Diệp Mạc đối với Diệp Tuyền mất sạch đi mọi hảo cảm.