Lao tù ác ma - Trang 153

Chương 33: Diệp Tuyền? Diệp Mạc?

Mạnh Truyền Tân xuống xe trước, mở cửa xe cho Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm vừa bước chân xuống đất, quản lý của Kim Nghê liền cúi xuống đưa tay cung kính làm động tác mời vào.

“Tiếu tổng, phòng khách riêng đã chuẩn bị tốt cho ngài.”

“Ừm.” Tiếu Tẫn Nghiêm nhàn nhạt đáp một tiếng.

Có thể là do ảo giác chăng, Diệp Mạc luôn cảm thấy khóe miệng Tiếu Tẫn Nghiêm như ẩn chứa nụ cười như có như không, trạng thái tinh thần uể oải ảm đảm trong người hắn dường như lúc này cũng đã biến mất toàn bộ, ngay cả bi thương ẩn sâu nơi hàng lông mày của hắn hiện tại cũng đều hóa thành vui sướng, trong một thoáng, Diệp Mạc có ảo giác toàn bộ thế giới tinh thần của Tiếu Tẫn Nghiêm giống như tươi sáng lại.

Nhiều ngày như vậy không thấy hắn xuất hiện, hay là đã mất hứng thú với cậu rồi, hoặc cũng có thể là đã tìm được thú vui mới, Diệp Mạc nghĩ như vậy, tuy rằng không muốn thừa nhận trong lòng có chút cảm giác cô đơn, nhưng trong một thoáng nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc vẫn có ảo giác, Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn còn quan tâm đến cậu.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên quay người, mỉm cười đưa tay vào bên trong xe, nụ cười kia tràn ngập nhu tình, hiển nhiên, bên trong xe vẫn còn có một người, có thể đó chính là người đã khiến cho hắn không còn tiếp tục xuất hiện ở nhà trọ của cậu nữa chăng, Diệp Mạc nghĩ như thế, bất tri bất giác, trong lòng lại nổi lên một tia cay đắng.

Người trong xe được Tiếu Tẫn Nghiêm nâng đỡ bước xuống xe, một chân nhấc lên tựa hồ có hơi khó khăn, phần eo được Tiếu Tẫn Nghiêm dịu dàng ôm lấy, sau khi bước xuống đứng thẳng người, Tiếu Tẫn Nghiêm cúi đầu xuống, ôn nhu ở trên trán nam nhân kia hạ xuống nụ hôn, nhìn nam nhân mỉm cười, ôm lấy nam nhân cùng bước vào bên trong Kim Nghê.

Diệp Mạc kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, nhìn nam nhân kia được Tiếu Tẫn Nghiêm ôm vào trong lòng, trong một thoáng, ngay cả nhịp đập của tim cũng ngừng mất một nửa, hô hấp giống như bị chặn lại, hơi há miệng, không nói ra lời.

Tại sao, người con trai kia là…

Cậu ta tuyệt đối không phải là Thương Lý người đã sửa mặt để trở thành mình, đây chính là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu óc Diệp Mạc, vết sẹo nơi trán, một chân bị thương khập khễnh, cùng thân mình gầy gò yếu ớt, và còn, khi nam nhân kia trông thấy cậu, cũng có biểu hiện ngạc nhiên tương tự như cậu.

Cảm khác quỷ dị khiếp người từ từ dâng lên đại não Diệp Mạc, Diệp Mạc ngơ ngác đứng ngây ra, thậm chí chẳng nghe thấy được tiếng nhỏ giọng nhắc nhở của hai bảo vệ gác cửa Kim Nghê, bảo Diệp Mạc mau mau đứng sang một bên đi.

Người con trai trong lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm sau khi kinh ngạc liếc nhìn Diệp Mạc một chút thì liền khẽ cúi đầu thấp xuống, tựa hồ có chút lo lắng Diệp Mạc sẽ mở miệng nói ra cái gì, nửa người tựa sát vào Tiếu Tẫn Nghiêm, không nhìn Diệp Mạc nữa.

Tiếu Tẫn Nghiêm ôm cậu ta đi về phía trước, trong thoáng chốc nhìn thấy Diệp Mạc, đáy mắt Tiếu Tẫn Nghiêm lướt qua một tia kinh ngạc, nhưng ngoài ra thì không có bất kỳ tâm tình dư thừa nào, ôm lấy người trong lòng, mắt nhìn thẳng, từ bên cạnh Diệp Mạc, lướt qua vai, mà bước đi.

Diệp Mạc vẫn đứng chôn chặt tại chỗ, mãi đến tận khi Lê Cửu đậu xe xong đi tới, bất thình lình ở sau gáy Diệp Mạc gõ một cú, lúc này Diệp Mạc mới hoàn hồn lại.

“Tiểu tử thúi, nghĩ gì đó?!” Lê Cửu vừa nói vừa đẩy Diệp Mạc đi vào bên trong.

Diệp Mạc dừng chân lại, sắc mặt khó coi đến cực điểm “Tôi… tự nhiên tôi thấy trong người không được thoải mái lắm, cậu cùng với đám Lâm Địch đi hát đi, tôi… tôi về trước.”

Diệp Mạc nói xong, xoay người bước nhanh rời đi, Lê Cửu ngay kịp gọi lại cũng không kịp.

Diệp Mạc không có cách nào lập tức bình tĩnh được, rõ ràng, rõ ràng lúc trước cậu nhảy xuống sườn núi, theo lý mà nói thì ngay cả hài cốt cũng không còn, tại sao giờ khắc này thân thể của cậu lại mang theo một linh hồn khác xuất hiện ở đây.

Sống lại, đã là chuyện đủ hoang đường, lại còn linh hồn tráo đổi, đây chẳng phải là một chuyện quá mức quỷ dị khủng bố sao.

Chờ một chút! Linh hồn tráo đổi? Suy nghĩ đột nhiên nhảy lên trong đầu khiến Diệp Mạc cả kinh, lẽ nào, “chính mình” mới vừa nãy kia, kỳ thực chính là Diệp Tuyền?

Diệp Mạc không dám tiếp tục suy nghĩ nữa, nhanh chóng trở lại nhà trọ, trái tim vẫn còn đang kịch liệt nhảy lên, nhớ tới ánh mắt kinh ngạc của “chính mình” kia, Diệp Mạc càng thêm quả đoán xác định, người con trai kia chính là Diệp Tuyền.

……………….

Lúc Tiếu Tẫn Nghiêm dẫn Diệp Tuyền đi vào trong phòng khách, bọn người Trình Tử Thâm vẫn là vô cùng kinh hãi, tuy rằng một tuần trước bọn họ đã nghe Tiếu Tẫn Nghiêm thông báo là đã tìm được Diệp Mạc, nhưng khi chân chính nhìn thấy cậu ta, tất cả mọi người vẫn không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh, bởi vì tất cả bọn họ trong lòng đều đã cho rằng, Diệp Mạc sớm đã chết rồi.

Kỳ thực trong đầu Trình Tử Thâm, hắn tình nguyện để cho cái tên “Diệp Mạc” này chết đi thì hơn, ít nhất, cậu ta sẽ không khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm trở nên cáu kính mất đi khống chế. Hiện tại, khi Tiếu Tẫn Nghiêm rốt cuộc cũng đã khôi phục lại trạng thái bình thường, cậu ta lại trở về, thế giới của Tiếu Tẫn Nghiêm giống như một lần nữa sống lại, từ nay về sau nhất cử nhất động của tên con trai này nhất định sẽ tác động đến hết thảy thần kinh mẫn cảm của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Đối lập với kinh ngạc cùng suy nghĩ thầm của mọi người, nội tâm Tiếu Tẫn Nghiêm trong mấy ngày nay đã đạt đến một loại trạng thái sung sướng đỉnh cao, không ai có thể tưởng tượng nổi hắn đã hưng phấn vui mừng đến mức độ nào, hắn mừng đến phát điên, kích động, run rẩy, sung sướng khó có thể nhiều hơn nữa, thoáng như trong nháy mắt, thế giới lạnh lẽo chán chường của hắn lại một lần nữa khôi phục sức sống.

Diệp Mạc của hắn đã trở về! Hắn sẽ không bao giờ nửa đêm đột ngột bị cảm giác nhớ nhung dằn vặt nữa, hắn lại có thể được ôm em ấy, hôn em ấy, dùng hết toàn bộ tinh lực của hắn để yêu thương em ấy! Hắn sẽ chẳng cần đến bất kỳ một người nào nữa, sẽ không cần phải từ trên người kẻ khác để tìm lấy cảm thụ loại thanh khiết mỹ hảo kia nữa, chỉ cần duy nhất Diệp Mạc cũng đã xâm chiếm toàn bộ thế giới của hắn.

Kỳ thực Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn còn lo sợ, hắn sợ Diệp Mạc sẽ tiếp tục muốn chạy trốn, thế nên hắn sẽ dùng hết toàn bộ nhu tình, vắt hết đầu óc để làm sao thể hiện mặt ôn nhu nhất của chính mình, chính là muốn nói cho em ấy biết, nếu như, em ấy đồng ý vẫn ở lại bên cạnh hắn, bất kể là có yêu hắn hay không, hắn cũng sẽ đồng ý làm trung khuyển của em ấy.

Toàn bộ buổi tối, Diệp Tuyền rất ít mở miệng nói chuyện, yên tĩnh ngồi trong lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm, lúc Tiếu Tẫn Nghiêm dùng loại ánh mắt cực kỳ nhu tình nhìn cậu thì Diệp Tuyền lại cúi thấp đầu xuống, có chút trốn tránh ẩn nấp ánh mắt của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Cậu đang chiếm giữ thân thể của Diệp Mạc, cũng giống như Diệp Mạc đang chiếm giữ thân thể của cậu, đại não đều bảo lưu lại một chút ký ức của thân thể, cậu biết Diệp Mạc đã từng gặp phải không ít chuyện thống khổ khủng hoảng do Tiếu Tẫn Nghiêm mang đến, cũng biết Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm luôn mang tâm thái ghét hận hoảng sợ, muốn để cho Tiếu Tẫn Nghiêm không nghi ngờ mình, cậu phải cùng thân thể này hoàn toàn hòa thành một thể.

Đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Tuyền cũng có bản năng sợ hãi, xuất phát từ tác phong làm việc khủng bố tàn nhẫn của Tiếu Tẫn Nghiêm, cùng với bản tính âm lệ độc ác, còn cả, tính cách của Diệp Tuyền vốn dĩ rất nhát gan.

Cậu cũng không lo lắng thân phận của mình sẽ bị vạch trần, bởi vì sẽ không có ai có thể tin nổi, thân thể người này lại mang theo linh hồn của người khác, là chuyện vô cùng hoang đường.

Chỉ là vừa lúc nãy trông thấy nam nhân kia đã khiến cho Diệp Tuyền có mấy phần kiêng ngại…

Kia chẳng phải là chính mình sao?

“Mạc Mạc…” Tiếu Tẫn Nghiêm thấy Diệp Tuyên thất thần, khẽ cúi đầu ngậm lấy vành tai Diệp Tuyền, thấp giọng hỏi “Đang nghĩ gì vậy?”

Diệp Tuyền câu nệ lắc đầu một cái, thấp giọng nói “Không có…”

Tiếu Tẫn Nghiêm không kìm lòng nổi đem đầu Diệp Tuyền nhẹ đặt tựa ở trước ngực mình, thanh âm mê người khiêu gợi chậm rãi thở ra “Chỉ có thể nghĩ đến tôi, phải nghĩ đến tôi…”

Diệp Tuyền khẽ cúi đầu, không nói gì cả. Tiếu Tẫn Nghiêm hôn lên tóc Diệp Tuyền, mặc dù đã trải qua một tuần, hắn mỗi lần ôm lấy Diệp Tuyền, cảm xúc vẫn vô cùng dâng trào.

Hắn thậm chí khó có thể tưởng tượng nổi, suốt một quãng thời gian dài không có Diệp Mạc ở bên cạnh, chính mình làm sao có thể giảm bớt nổi nỗi nhung nhớ kia đây…

Một bóng người đột nhiên lướt qua đầu óc Tiếu Tẫn Nghiêm, cả người Tiếu Tẫn Nghiêm rõ ràng hơi chấn động mất một lúc, lông mày hơi nhíu lại, Tiếu Tẫn Nghiêm cưỡng chế phần kỳ quái trong lòng, tiếp tục dịu dàng cùng Diệp Tuyền nói chuyện…