Lao tù ác ma - Trang 151

Chương 31: Thay đổi dần

Diệp Mạc chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn hờ hững “Chẳng lẽ không đúng sao?”

Tiếu Tẫn Nghiêm toàn thân căng cứng, tức giận đến mức cả người run lên, nhanh chân bước đến phía trước, không nói lời nào, ôm lấy Diệp Mạc vào trong lồng ngực, nâng gương mặt gầy gò của Diệp Mạc lên mạnh mẽ hôn xuống, đầu lưỡi trơn trợt trong thoáng chốc cấp tốc công thành đoạt đất trong khoang miệng Diệp Mạc, thậm chí không để cho Diệp Mạc có cơ hội hô hấp.

Gương mặt Diệp Mạc vì thiếu khí mà rất nhanh chóng đỏ bừng, nghẹt thở thống khổ, khiến cho cậu không có cách nào tiếp tục máy móc tiếp nhận xâm lược của Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc chống hai tay lên lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm đẩy ra, cuối cùng cũng lấy lại được tự do

Lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn trong trạng thái chập trùng kịch liệt, ôm chặt lấy eo Diệp Mạc không buông ra, cúi đầu trừng mắt nhìn Diệp Mạc.

Hô hấp của Diệp Mạc trở lại đều đặn, đầu hơi cúi gằm xuống không thấy rõ nét mặt, thanh âm lành lạnh thấp giọng nói “Anh trực tiếp vào đề đi, tôi không phối hợp được trò hôn môi này với anh.”

Tiếu Tẫn Nghiêm nắm lấy dưới cằm Diệp Mạc một lần nữa nâng lên, buộc Diệp Mạc phải nhìn mình “Ai nói cậu phối hợp không được.”

Vừa dứt lời, Tiếu Tẫn Nghiêm nhắm mắt lại, động tình ôn nhu hôn xuống.

Quá mức uyển chuyển triền miên, Tiếu Tẫn Nghiêm đuổi theo đầu lưỡi của Diệp Mạc theo bản năng muốn né tránh, khiêu khích, trêu chọc, tay vòng lấy eo Diệp Mạc vững chắc ôm sát vào, chỉ có trong vòm miệng, đang không ngừng tranh đoạt.

“A….. ưm….”

Trong lúc lơ đãng, vài tiếng hừ nhẹ thoát ra nơi khóe miệng Diệp Mạc, Diệp Mạc lần thứ hai đẩy Tiếu Tẫn Nghiêm ra muốn tách rời khỏi, nhưng Tiếu Tẫn Nghiêm một cái tay gắt gao giữ chặt lấy sau gáy Diệp Mạc. Rất nhanh, hai chân Diệp Mạc đã bắt đầu run lên, gần như muốn nhũn ra, Tiếu Tẫn Nghiêm lập tức không ngừng cố gắng đòi hỏi, đầu lưỡi rất có kỹ xảo cướp đoạt chiếm giữ lấy khoang miệng Diệp Mạc, vài sợi chỉ bạc từ bên khóe miệng Diệp Mạc chảy xuống, Diệp Mạc rốt cuộc không chống đỡ nổi, thân thể không giữ vững được trọng tâm sắp trượt ngã xuống dưới, Tiếu Tẫn Nghiêm nhắm chuẩn xác thời cơ, hơi khom người xuống đem Diệp Mạc sắp mềm nhũn người quỵ ngã xuống ôm lấy vào lòng.

Vào thời khắc này hết thảy mọi động tác dừng lại, ám muội phát tán không nói ra được thành lời, Tiếu Tẫn Nghiêm ôm lấy Diệp Mạc, cúi đầu thâm tình nhìn kỹ Diệp Mạc.

Là loại thâm tình chưa từng thấy…

Bởi vì một trận dây dưa triền miên ban nãy mà trên gương mặt Diệp Mạc đã xuất hiện những điểm ửng đỏ, sắc mặt sớm không còn lạnh nhạt lãnh đạm như trước nữa.

Có thể là cảm thấy chuyện vừa nãy rất mất mặt, Diệp Mạc nhíu lại đôi lông mày thanh tú, nhướng môi, đầu quay phắt sang một bên. Cứ như một đứa trẻ đang giận dỗi

Tiếu Tẫn Nghiêm cười thầm trong lòng, nhẹ nhàng buông Diệp Mạc ra, lợi dụng lúc Diệp Mạc không hề phòng bị mà ở bên khóe miệng Diệp Mạc lén vụng hôn trộm một cái chóc.

“Tôi sẽ bỏ qua chuyện cậu đã lừa tôi, thế nên cậu cũng có thể bỏ qua những chuyện tôi đã gây ra cho cậu. Thế nên, hãy để tôi theo đuổi cậu.” Thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm nghe vào cực kỳ êm tai, mang sắc thái ôn hòa dịu dàng, lại giống như tiếng vọng truyền từ đáy biển sâu, bên trong trầm thấp ẩn chứa vài phần mùi vị đầu độc lòng người.

Diệp Mạc vẫn không hiện ra vẻ mặt gì, điều duy nhất cậu có thể cảm giác được chính là, Tiếu Tẫn Nghiêm có vẻ như sẽ không lại tàn nhẫn đối với mình.

Nhưng đây chỉ là Diệp Mạc tạm thời cho rằng mà thôi.

Tiếu Tẫn Nghiêm tuy rằng rất muốn tiếp tục nữa, nhưng nghĩ tới nếu bản thân mình vội vàng gấp gáp quá sẽ chọc trúng vảy ngược của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm nhịn xuống kích động, buông Diệp Mạc ra, động tác ôn nhu xoa xoa mái tóc Diệp Mạc.

“Tin tưởng tôi, tôi sẽ không tiếp tục làm ra chuyện khiến cho cậu hận tôi.”

Hứa hẹn như vậy, Diệp Mạc thật không chịu đựng nổi, càng không muốn biết có bao nhiêu thật giả trong lời hứa hẹn đó.

Cậu không muốn để cho bên trong đầu óc của chính mình bị cừu hận tràn ngập, thế nên cậu đã không còn hận Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ dùng vô cảm lãnh đạm mà chống đỡ tất cả. Nếu có thể tiếp tục bình đạm mà sống tiếp, tất cả những gì Tiếu Tẫn Nghiêm muốn gây ra trên người cậu, cậu đều lãnh cảm đồng ý chấp nhận.

Tiếu Tẫn Nghiêm không tiếp tục nói thêm gì nữa, lúc cảm nhận được bầu không khí giữa hắn và Diệp Mạc đã từ từ dần trở nên hòa hoãn, liền xoay người rời đi khỏi nhà trọ.

Hiện tại, hắn chỉ tiến một chút thôi rồi sẽ dừng lại, sau đó hắn sẽ tăng dần bước tiến. Từ từ thật chậm rãi để người con trai này chấp nhận chính mình.

Tiếu Tẫn Nghiêm cảm giác mình đã đổi tính quá nhiều, nếu là như trước đây, hắn thế nào cũng chẳng thể tin nổi, chính mình lại đi hỏi thuộc hạ, làm thế nào mới có thể chiếm được trái tim một người?

Chậm rãi từ từ mà tiến dần ư? Từ khi nào hắn lại trở nên kiên trì như vậy!

Sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm rời đi, Diệp Mạc vẫn đứng ngây tại chỗ, đưa tay sờ sờ môi mình, đáy mắt ẩn chứa một tia phức tạp.

Cậu không muốn cùng Tiếu Tẫn Nghiêm dây dưa, cũng không muốn bị hắn yêu. Bị tình yêu của ác ma quấn lấy, mãi mãi cũng sẽ không đoán trước được tương lai sẽ ra sao. Có muốn né tránh trốn chạy rồi cuối cùng cũng không thoát khỏi được, giống như số mệnh đã an bài vậy!

Nhưng là dây dưa quá sâu, đến mức cho dù Diệp Mạc có lãng quên toàn bộ thế giới, cũng sẽ không thể lãng quên được sự tồn tại của Tiếu Tẫn Nghiêm!

Lúc Diệp Thần Tuấn đến gõ cửa thì Diệp Mạc mới từ trong suy nghĩ về Tiếu Tẫn Nghiêm hoàn hồn trở lại, hai tay vỗ vỗ mặt của mình cho tỉnh táo, Diệp Mạc trong mắt hiện lên tia cười bước ra mở cửa.

Bữa ăn này của Diệp Thần Tuấn cùng Diệp Mạc diễn ra trong yên bình, vừa ăn vừa cười nói tán gẫu.

Diệp Thần Tuấn không nghĩ tới tay nghề bếp núc của Diệp Mạc lại xuất sắc như vậy, hào phóng khen không tiếc lời, suýt chút nữa đã buột miệng nói ra thông báo.

Đã từng thông báo một lần rồi, Diệp Thần Tuấn để cho Diệp Mạc thời gian suy nghĩ trong khi anh ra nước ngoài, đợi anh trở về hãy cho anh câu trả lời, thế nhưng hiện tại, Diệp Thần Tuấn lại không dám hỏi, vì lo lắng sau khi nhận được kết quả không như ý muốn, về sau anh sẽ chẳng còn cơ hội nào.

Diệp Mạc tiễn Diệp Thần Tuấn đến dưới lầu, đột nhiên bị Diệp Thần Tuấn ôm lấy, một lúc rất lâu, Diệp Mạc không phản kháng lại, nhưng vẫn có chút căng thẳng cùng hổ thẹn.

Bởi vì, cậu không thể nhận lấy tình yêu của Diệp Thần Tuấn được, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Chờ cho đến khi Lạc Tần Thiên triệt để rời khỏi thế giới của cậu, biến mất trong trái tim cậu, khi đó cậu mới có thể để cho một người khác tiến vào thế giới của mình.

Trong cuộc sống mỗi ngày đều có những chuyện khác biệt xảy ra, đối với Diệp Mạc mà nói, điều duy nhất không như thế chính là vào mỗi đêm, Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ đúng giờ nhấn chuông cửa nhà cậu.

Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ không làm cái gì với Diệp Mạc cả, chỉ là cùng ăn bữa cơm tối, bất luận là bữa tối Diệp Mạc làm món gì đi chăng nữa, hắn cũng đều ngồi trước bàn ăn cùng với Diệp Mạc ăn vài miếng, Diệp Mạc không chủ động mở miệng, Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ tìm cách gợi ra chủ đề nào đó để trò chuyện hoặc là hỏi ngược lại Diệp Mạc để cậu nói với hắn mấy câu, có khi ăn xong, còn có thể ở trên giường của Diệp Mạc nằm nghỉ một lúc, sau đó mới rời đi.

Nhiều lần nhiều lần, lặp đi lặp lại như vậy, Diệp Mạc rốt cuộc bắt đầu không còn tiếp tục mãi giữ im lặng không nói một lời nữa, nhưng vẻn vẹn chỉ là ở mỗi lần ra mở cửa thì, chủ động nói một câu “Sao anh lại đến nữa!”

Diệp Mạc vừa đem cơm tối bưng lên bàn, chuông cửa liền vang lên, không cần nhìn qua lỗ mắt mèo trên cánh cửa Diệp Mạc cũng biết đó là Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Mạc mở cửa, vừa định buồn bực nói một câu, liền trông thấy Mạnh Truyền Tân đứng ở cửa, Mạnh Truyền Tân đang đỡ lấy Tiếu Tẫn Nghiêm cả người nồng nặc mùi rượu chân đứng không vững

“Diệp tiên sinh, làm phiền phụ tôi một tay, đêm nay Tẫn ca uống say rồi, trước khi say rượu, Tẫm ca đã ra lệnh cho tôi đưa đến chỗ cậu.”

Diệp Mạc cau mày “Tôi hầu hạ hắn không nổi, anh đưa hắn về đi.” Nói rồi, Diệp Mạc làm động tác muốn đóng cửa lại, Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên đẩy Mạnh Truyền Tân, mắt mở một nửa, hai tay vươn ra nhào đến ôm chặt lấy thân thể Diệp Mạc.

Diệp Mạc bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, lảo đảo lùi về sau vài bước, suýt chút nữa té ngã.

“Diệp tiên sinh, Tẫn ca đành phải phiền cậu rồi, tôi ở khách sạn kế bên, có tình huống gì khẩn cấp thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ lập tức chạy tới. Vậy, nhờ cậu!

“Này! Anh quay lại coi!

Diệp Mạc gấp đến độ la lớn, nhưng Mạnh Truyền Tân đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã mất dạng.

Cả người Tiếu Tẫn Nghiêm tựa cả vào Diệp Mạc, đầu khoát lên trên vai Diệp Mạc, nghiêng mặt nhẹ nhàng hít vào, có lẽ là ngửi được hơi thở quen thuộc khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm trực tiếp đem mũi kề sát vào làn da trên cái cổ Diệp Mạc.

Tiếu Tẫn Nghiêm bám chặt vào không buông tay, Diệp Mạc hết cách, chỉ có thể đành giữ nguyên tư thái như vậy mà tha Tiếu Tẫn Nghiêm thả xuống trên giường.

Tiếu Tẫn Nghiêm tửu lượng rất tốt, say đến mức thành ra như vậy nhất định là đã uống vào rất nhiều rượu. Cồn thiêu đốt trong bụng, huống gì quanh năm uống rượu xã giao khiến bao tử của Tiếu Tẫn Nghiêm trở nên rất yếu, nhìn sắc mặt Tiếu Tẫn Nghiêm trắng bạch ra, Diệp Mạc bất đắc dĩ thở dài, xoay người đi tìm thuốc.