Lao tù ác ma - Trang 137

Chương 17: Dược hiệu?

Trò chơi? Diệp Mạc vừa nghe đến từ này, trong đầu tự nhiên hình dung lại những biểu diễn thấp hèn Diệp Tuyền thường làm ở trước mặt Phục Luân, Phục Luân ung dung bắt chéo chân ở trên ghế salong tràn ngập hứng thú nhìn Diệp Tuyền ở trước mặt hắn cởi từng kiện quần áo xuống, mở chân ra làm những động tác đáng xấu hổ.

Diệp Tuyền vì yêu hắn nên cam tâm tình nguyện trở nên thấp hèn, nhưng Diệp Mạc thì không.

Gần như xuất phát từ bản năng, lúc Phục Luân cúi đầu kề môi đến, Diệp Mạc cấp tốc gỡ tay Phục Luân ra từ trên ghế đứng lên bước ra xa vài bước cùng Phục Luân duy trì khoảng cách hai, ba mét, tràn ngập khúc mắc nhìn Phục Luân.

“Xin lỗi tiên sinh, tôi nghĩ nên nói thật ngay với ngài” Diệp Mạc thật lòng mở miệng nói, cậu chợt nghĩ thật ra cậu căn bản chẳng cần thiết phải ở trước mặt tên đàn ông này giả vờ làm Diệp Tuyền, như vậy sẽ chỉ làm cho cậu rơi vào hiểm cảnh không lường trước được “Thật ra tôi không phải Diệp Tuyền, ngài nhận lầm người rồi,:

Phục Luân nghe xong Diệp Tuyền nói, chỉ thoáng nhíu nhíu mày “Ý cậu từ lúc vừa bước vào đến giờ cậu chỉ đang giả vờ làm Diệp Tuyền mà thôi?”

“Phải!” Diệp Mạc không hề đổi sắc mặt.

“Ha ha” Phục Luân cười lớn, xoay người ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, sau đó chỉ vào vị trí đối diện hờ hững nói “Bảo bối nhi, ngồi xuống đi.’

Diệp Mạc bị một tiếng gọi bảo bối nhi này mà toàn thân nổi da gà, có chút phát tởm lướt trên khuôn mặt “Tôi còn có việc, kính xin Phục tiên sinh thả người.”

Nếu như Diệp Mạc đoán không nhầm, bây giờ cậu có tự tiện đi về phía cửa ra, hai tên bảo tiêu kia của Phục Luân sẽ không dễ dàng để cậu rời khỏi, dĩ nhiên Phục Luân cũng sẽ không tin vào những lời cậu vừa nói, dáng vẻ của cậu với Diệp Tuyền giống nhau như đúc, cho dù có là anh em sinh đôi cũng không giống nhau đến như thế, muốn thuyết phục Phục Luân tin mình, sợ là đang nằm mơ giữa ban ngày.

“Chỉ mới có mấy tháng, không nghĩ tới em lại trở nên như vậy, là nghe lời ai thế, thật làm cho tôi thất vọng đấy.” Phục Luân lắc đầu một cái, nhìn qua thật giống như là dáng vẻ đang rất thất vọng.

Diệp Mạc biết thủ đoạn của Phục Luân so với Tiếu Tẫn Nghiêm không hề thua kém, đáy mắt mãnh liệt không bỏ qua cho bất kỳ sự phản kháng nào dù nhỏ như hạt cát, dĩ nhiên càng không thích thứ đã từng thuộc về mình đột nhiên xuất hiện hành vi tương tự như phản bội.

“Cậu đang nghĩ giá trị hiện tại của bản thân bất phàm lắm nên mới muốn rũ sạch quan hệ với tôi à?” Thân hình Phục Luân lười biếng tựa trên ghế, một tay nhàm chán đùa giỡn chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái, tựa tiếu phi tiếu nhìn Diệp Mạc, không lộ ra bất kỳ tức giận nào, chỉ là ở trong mắt Diệp Mạc, vẻ mặt càng bình tĩnh sẽ càng ẩn giấu cơn sóng thần dữ dội.

Phục Luân xác thực không nghĩ tới khi bản thân hắn bỏ rơi Diệp Tuyền thì quân cờ này lại thuận lợi gây chú ý đến Tiếu Tẫn Nghiêm, còn trên danh nghĩa trở thành người yêu của Tiếu Tẫn Nghiêm, ngay cả Phục Luân hắn cũng không điều tra ra Diệp Tuyền lại là cháu trai đích tôn của Diệp Trọng Quang, càng không nghĩ tới Tiếu Tẫn Nghiêm lại lợi dụng điều này mà từng bước không đánh mà thắng chiếm đoạt tất cả giang sơn Diệp Trọng Quang lúc còn sống dốc sức gầy dựng, sau đó lại cùng Diệp Tuyền dây dưa không rõ, Phục Luân khá hiểu rõ tính tình của Tiếu Tẫn Nghiêm, hắn ta đối với tên Diệp Tuyền này đã động tình.

Phục Luân tuy rằng bỏ rơi Diệp Tuyền, thế nhưng không hoàn toàn bỏ mặc không cho người dám sát Diệp Tuyền, thế nên khi Diệp Tuyền bắt đầu cùng Tiếu Tẫn Nghiêm tiếp xúc, Phục Luân lần nữa tìm thấy giá trị lợi dụng ở Diệp Tuyền, Tiếu Tẫn Nghiêm mật thiết giám thị Diệp Tuyền, còn Phục Luân mật thiết giám thị toàn cục, chính là bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở đằng sau.

Bất kể là Tiếu Tẫn Nghiêm hay là Diệp Thần Tuấn hay là Lạc Tần Thiên vừa mới xuất hiện đều có hứng thú đối với Diệp Tuyền, Phục Luân làm sao lại không hưng phấn cho được, tên Diệp Tuyền này đối với hắn răm rắp nghe lời, huống gì hắn còn đang nắm giữ cha ruột của cậu ta, cậu ta có thể không nghe lời hắn sao? (Jian: nguyên dàn harem công hoành tráng =)) )

Chỉ là Phục Luân không thể biết được, Diệp Tuyền này không phải là con người nhu nhược lúc trước, thân thể Diệp Tuyền đã sớm chứa một linh hồn khác, thế nên Phục Luân không hề biết Diệp Mạc bức thiết muốn rời xa Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ nghĩ rằng cậu ta hiện tại đang coi trọng Lạc Tần Thiên hơn nên mới muốn gạt Tiếu Tẫn Nghiêm sang một bên rời khỏi thành phố X.

“Anh nghĩ quá nhiều rồi.” Diệp Mạc lạnh nhạt nói “Tôi biết anh không tin lời của tôi, nhưng đây là sự thật, Diệp Tuyền yêu anh sâu sắc đã chết rồi, cho dù anh có xem tôi là cậu ta đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không thể giống như Diệp Tuyền ấy lấy lòng quyến rũ anh được, thế nên anh mau thả tôi ra đi, ngày hôm nay của chúng ta xem như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, huống gì Lạc gia tộc không phải dễ trêu vào.”

Lạc gia tộc quả thực không phải dễ trêu, ngay cả Tiếu Tẫn Nghiêm có ngứa mắt Lạc Tần Thiên đến cách mấy cũng không dám một đao chặt đứt mối quan hệ hợp tác giữa đôi bên, có thể nhìn ra Lạc gia tộc là một thịt mỡ to đến thế nào, thế lực của Phục Luân đúng là rất lớn, nhưng đối lập với Tiếu Tẫn Nghiêm mà nói, thế lực của Phục Luân chủ yếu ẩn hiện trong bóng tối, còn Tiếu Tẫn Nghiêm bất luận trắng đen đều ăn thông.

Diệp Mạc dùng thế lực của Lạc gia tộc để hù dọa Phục Luân, kỳ thực chỉ là do vô ý, có thể là vì gấp gáp muốn rời đi nên mới không giữ mồm giữ miệng phạm vào điều tối kỵ, cũng giống như Tiếu Tẫn Nghiêm, loại đàn ông như Phục Luân ghét nhất người khác dùng thế lực khác ra trấn áp dù dọa mình, đối với họ đây là vũ nhục cùng miệt thị.

Khuôn mặt Phục Luân vẫn ung dung mỉm cười thong thả từ trên ghế đứng lên, chẳng hiểu vì sao Diệp Mạc luôn cảm thấy dưới đáy mắt Phục Luân luôn ẩn giấu một luồng lạnh lẽo tàn nhẫn.

“Xem ra tôi quả thật không thích hợp ôn nhu.” Phục Luân nói thầm như đang lầm bầm lầu bầu, bước tới trước chiếc bàn làm từ bạch ngọc, từ bên trong một cái rương nhỏ màu đen lấy ra một ống chích, bơm vào một chút chất lỏng từ bên trong cái bình nhỏ.

Phục Luân quay lưng lại với Diệp Mạc vì thế Diệp Mạc không biết Phục Luân đang làm gì, chẳng qua cảm thấy bầu không khí có chút quỷ dị, bỗng nhiên nhớ tới danh xưng bạo quân mọi người đặt cho Phục Luân, trong nháy mắt, Diệp Mạc không rét mà run.

Phục Luân thỏa mãn nhìn vào ống chích nhỏ bé trong tay một chút, mặt không biết sắc thu vào tay áo, xoay người nhìn Diệp Mạc cười cười.

“Cậu vì Lạc Tần Thiên cùng nhau lén lút leo lên du thuyền này, Tiếu Tẫn Nghiêm không biết sao?” Phục Luân vừa nói vừa bước về phía Diệp Mạc.

Diệp Mạc vừa nghe, toàn thân liền cảm thấy lạnh lẽo, người đàn ông này không định đi báo với Tiếu Tẫn Nghiêm đấy chứ?

“Đêm nay trên du thuyền có một buổi thịnh yến, tới lúc đấy Tiếu Tẫn Nghiêm cũng sẽ tham gia, Lạc Tần Thiên không nói cho cậu biết à?” Phục Luân nói nhẹ như mây gió nhưng khiến cho Diệp Mạc cực kỳ chấn động, hoảng loạn, nếu như thịnh yến đêm nay Tiếu Tẫn Nghiêm cũng sẽ tham gia, tại sao Tần Thiên lại không nói cho cậu biết chứ?

Diệp Mạc không ngừng tự an ủi mình, có thể là Tần Thiên nghĩ rằng chỗ nguy hiểm nhất định là chỗ an toàn nhất…. hoặc cũng có thể, là anh ấy quên thôi.

Phục Luân ngay lúc Diệp Mạc đang thất thần đã đi tới trước mặt Diệp Mạc, đem thân thể gầy nhỏ của Diệp Mạc bao phủ ở bên trong bóng tối của mình.

“Anh… anh muốn làm gì?” Diệp Mạc tràn ngập đề phòng nhìn Phục Luân, người đàn ông này thực sự trông rất anh tuấn mê người, giống như một quý tộc Anh quốc, rất khó khiến cho người khác tưởng tượng được bên trong hắn có bao nhiêu tàn ác “Tôi cho anh biết, trên hành lang có camera, tôi đi vào phòng anh đã được quay lại rồi, chắc chắn Lâm Tả Kha chẳng mấy chốc sẽ phái người tìm tới nơi này, anh không được làm xằng!”

Lúc trước Lâm Tả Kha đã đáp ứng Tần Thiên giúp đỡ che giấu cậu, lấy tính cách đầy nghĩa khí của Lâm Tả Kha, chắc chắn sẽ phụ trách tới cùng sự an toàn của cậu, cậu tin rằng Lâm Tả Kha biết người đàn ông ở gian phòng này nguy hiểm như thế nào, cậu đi vào lâu như vậy không thấy ra, Lâm Tả Kha khẳng định đã bắt đầu hoài nghi.

“Lá gan không nhỏ a, Diệp Tuyền.” Phục Luân trong lúc hàn ý cười đã càng lúc càng tiến sát về phía Diệp Mạc, lúc Diệp Mạc định lùi về phía sau thì Phục Luân nhanh chóng đưa tay ôm lấy eo Diệp Mạc, bước tới vài bước đem Diệp Mạc chống đỡ ở trên cửa, lúc Diệp Mạc đang còn ngơ ngác kinh hoàng, ống chích bé nhỏ từ bên trong ống tay dịch tiến về lòng bàn tay, động tác một mạch không hề dừng lại lấy một giây, Phục Luân đem kim chích vào giữa mạch máu bên trong cổ tay.

Đột nhiên cảm thấy đau nhói khiến Diệp Mạc trong nháy mắt hiểu được chuyện gì đã xảy ra, thiên tân vạn khổ giãy giụa cố gắng từ bên trong vòng vây của Phục Luân trốn thoát, một tay ôm lấy nơi vừa bị tiêm vào, ánh mắt căm giận lại khủng hoảng nhìn Phục Luân “Anh tiêm vào cái gì cho tôi vậy?!”

Phục Luân giơ lên ống chích trong tay, tà mị nở nụ cười “Yên tâm, tôi không nỡ để em chết đâu, tác dụng của thuốc chỉ có 12 tiếng thôi.”

…………………………

P/s: Anh zai làm gì cũng xài trò chích thuốc =)) mốt ảnh ép cưới ép động phòng với em iu ảnh cũng y chang z =))))))))))))