Lao tù ác ma - Trang 134

Chương 14: Đấu!

Thế lực của Tiếu Tẫn Nghiêm quả thực thần thông quảng đại, không tới một canh giờ, liền xác định Diệp Mạc vẫn còn ở thành phố X. Đến gần buổi chiều, thủ hạ của Tiếu Tẫn Nghiêm đã kiểm tra hết một lượt những người mà Diệp Mạc tiếp xúc trong hai ngày nay, may là ngoại trừ Lê Cửu ra thì Diệp Mạc không hé lộ bất kỳ thông tin nào về mình với bất kỳ ai, cộng thêm có thế lực của Lạc Tần Thiên quấy nhiễu khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm ngay lập tức không cách nào nhanh chóng xác định được vị trí lẩn trốn hiện tại của Diệp Mạc.

Có điều, đây chỉ là vấn đề thời gian.

Diệp Mạc vẫn ngoan ngoãn ở yên bên trong du thuyền, mặc dù vẫn có thể tự do ra vào bên trong, nhưng Diệp Mạc một bước cũng không muốn bước ra khỏi gian phòng, có thể là do kiếp trước số lần chạy trốn thất bại quá nhiều, dẫn đến ở trong tiềm thức Diệp Mạc, chính mình mãi mãi cũng không thể trốn thoát khỏi bàn tay Tiếu Tẫn Nghiêm. Việc có thể từ bên trong lao tù của tên ác ma kia chạy trốn thành công giống như một giấc mộng vậy, hạnh phúc được một hồi liền tan vỡ, sau khi tỉnh lại vẫn là địa ngục cùng ác mộng kéo dài.

Lạc Tần Thiên khởi tử hoàn sinh, đã cho Diệp Mạc dũng khí để đối diện với cuộc sống thậm chí là đối mặt với Tiếu Tẫn Nghiêm rất lơn, Lạc Tần Thiên vẫn là hậu thuẫn vững chắc nhất của cậu, khi tâm linh cậu phòng ngự yếu kém nhất, sẽ ở sau lưng, nhẹ nhàng an ủi cậu.

Diệp Mạc không ham muốn gì nhiều cả, Tiếu Tẫn Nghiêm lần thứ hai đã tàn phá khiến cho cậu mất đi nghị lực cùng ý chí theo đuổi giấc mơ của bản thân, lúc này, cậu chỉ muốn được cùng người mình yêu thương nhất, nhàn dật bình an, hạnh phúc ổn nhạc đi tới cuối cùng.

Nhưng thậm chí đến cả một cuộc sống như vậy, đối với Diệp Mạc mà nói, cũng là một loại xa xỉ.

Lạc Tần Thiên sau khi đưa Diệp Mạc lên du thuyền liền hẹn Tiếu Tẫn Nghiêm ở một trà lâu cư cổ điển gặp mặt, vì chuyện làm ăn.

Lựa chọn một địa điểm nhàn dật nhã trí như vậy, Lạc Tần Thiên chỉ là vì để cho bản thân có thể điều chỉnh được tâm tình đến mức ôn hòa nhất, bởi khi đối mặt với Tiếu Tẫn Nghiêm, anh rất khó để không phát cáu.

Lạc Tần Thiên ở tiếp Diệp Mạc lên thuyền sau, liền hẹn Tiếu Tẫn Nghiêm ở một giả cổ trà lâu cư gặp mặt, sở dĩ chọn một nơi nhàn dật nhã trí như vậy, Lạc Tần Thiên là vì chính mình có thể tận lực điều chỉnh tâm tình của bản thân ở trạng thái ôn hòa nhất, bởi khi đối mặt với Tiếu Tẫn Nghiêm, anh rất khó mà không phát cáu.

Trong chuyện làm ăn, Lạc gia tộc cùng Tiếu Tẫn Nghiêm trên sân hợp tác rất chặt chẽ, đột nhiên phân vỡ, đối với cả hai bên đều vô cùng bất lợi, Lạc Tần Thiên tự nhiên biết rõ lợi hại trong mối quan hệ này, vậy nên khi nói đến chuyện làm ăn, anh cũng đem hết toàn lực công tư phân minh.

Tiếu Tẫn Nghiêm cũng chẳng mong muốn gặp mặt Lạc Tần Thiên, hiện tại tràn ngập ở trong đầu hắn tất cả đều là Diệp Tuyền đột nhiên biến mất. Hắn nhất định phải tìm cho ra bằng được câu ta, bắt cậu ta phải trả giá thật đắt vì dám dối trá với hắn, hắn sẽ không lấy mạng của cậu ta, thứ hắn muốn, là người cậu ta.

Nước trà xanh đặt trước mặt hai người không ai đụng đến, sát ý đối lập va chạm, Tiếu Tẫn Nghiêm cùng Lạc Tần Thiên đều xem nhau như là kẻ thù, bên trong ngôn ngữ trò chuyện tự nhiên không có cái gì là chân tình thực lòng có thể nói ra, sau khi ra hiệu bảo từng người bảo tiêu bên cạnh rời đi, hai người ngay cả những lời khách sáo cơ bản cũng đều không nói.

Hai năm lâu dài trôi qua Tiếu Tẫn Nghiêm phát hiện Lạc Tần Thiên quả thực đã thay đổi rất nhiều, tối hôm qua, hắn còn cảm thấy tên đàn ông này tính tình vẫn kích động nóng nảy xốc nổi như hai năm trước vậy, mà giờ khắc này, là một thương nhân, hắn ta đã có thể ở bên trong cuộc đàm phán chuyện làm ăn giả dối khéo léo đưa đẩy, đúng lúc giáng trả đối thủ

Thật ra khi Lạc Xuyên phái Lạc Tần Thiên đại diện Lạc gia tộc đến đây đàm phán chuyện làm ăn, Tiếu Tẫn Nghiêm đã có dự liệu, Lạc Tần Thiên đối với hắn tuyệt đối sẽ xuống tay ác độc giáng trả báo thù, ràng buộc của Lạc gia tộc đối với Lạc Tần Thiên càng nhỏ, Lạc Tần Thiên lại càng dám tùy tiện hành động. Tiếu Tẫn Nghiêm biết rất rõ Lạc Tần Thiên một tên đàn ông như thế nào, để đạt được mục đích nào đấy, hoặc để bảo vệ thứ gì đấy, hắn ta hoàn toàn có thể đánh cược toàn bộ mọi thứ kể cả tính mạng, cùng đối thủ một trận ác chiến người sống kẻ chết.

Loại nam nhân như vậy, dám liều mình tử chiến đến cùng, hoặc là chiến thắng, hoặc là mang theo tất cả mọi thứ xung quanh đồng thời cùng hủy diệt.

Tiếu Tẫn Nghiêm cũng chẳng đem Lạc Tần Thiên để ở trong mắt, hay nói cụ thể hơn, xưa nay hắn chẳng để bất kỳ ai vào mắt cả, bất luận Lạc Tần Thiên có thay đổi nhiều cỡ nào, so với hỗn thế lão đạo nham hiểm giảo quyệt như Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn còn cách xa một đoạn.

Kỳ thực, so với phương diện đàm phán làm ăn, Tiếu Tẫn Nghiêm càng thấy tò mò hơn một vấn đề, đó là tại sao Lạc Tần Thiên không hỏi hắn chuyện liên quan đến Diệp Mạc nữa. Đương nhiên, Tiếu Tẫn Nghiêm cũng đoán được có thể là tên Diệp Tuyền bỏ trốn kia tối hôm qua đã kể hết tất cả cho Lạc Tần Thiên biết, và hẳn là hiện tại Lạc Tần Thiên đã biết, mấy tháng trước Diệp Mạc đã nhảy vực chết rồi.

Thế nhưng, tại sao trông Lạc Tần Thiên vẫn trấn tĩnh như thế, chẳng phải hắn ta trở lại thành phố X để đoạt lại Diệp Mạc từ mình sao? Với tính cách của Lạc Tần Thiên, khi biết Diệp Mạc đã tự sát, lẽ ra nên sớm mang thái độ quyết một trận tử chiến cùng mình ngọc đá cùng vỡ mới phải chứ?

Đối với chuyện của hai năm trước, Lạc Tần Thiên vẫn còn canh cánh trong lòng, thế nên sau khi nói xong hết những gì cần nói, cuộc đàm phán kết thúc, Lạc Tần Thiên chủ động đem đề tài chuyển đến Diệp Mạc, vẻ mặt rất tự nhiên, không có bất kỳ sắc thái giận dữ giương cung bạt kiếm nào cả, rất bình tĩnh mở miệng nói “Nếu như thời gian trở lại hai năm trước, cho dù có phải từ trên phi cơ nhảy xuống, tôi cũng sẽ đem Mạc Mạc mang đi.”

“Thật sao? Vậy cậu nên vui mừng vì đã không nhảy xuống, ít ra, bây giờ cậu vẫn còn sống.” Tiếu Tẫn Nghiêm nói nhẹ như mây gió, trên gương mặt lạnh lùng lướt qua một tia âm hàn, nếu như hai năm trước, Lạc Xuyên không thuận lợi đưa Lạc Tần Thiên đi, hắn thật sẽ động thủ lấy mạng Lạc Tần Thiên, hơn nữa sẽ ra tay ở trước mặt Diệp Mạc.

“Đúng là nên vui mừng, bởi vì còn sống, tôi mới có thể trở lại nơi này, lấy lại những thứ vốn nên thuộc về tôi, thậm chí, còn thêm lợi tức.” Lạc Tần Thiên nói, mỗi một chữ đều có thâm ý khác, lợi tức mà anh nói đến tự nhiên chính là chỉ mạng của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ cười âm hiểm một tiếng, thân thể tùy tiện ngưỡng ở trên ghế dựa, bắt chéo chân, giống như kẻ thống trị quyền lực xem thường tất cả “Thành phố X có thứ nên thuộc về cậu sao?”

Lạc Tần Thiên cười nhạt một tiếng “Sau đêm sẽ không có nữa.” (Jian: anh làm lộ hết rồi, haiz)

Ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm lộ ra nghi vấn, trong đầu nhanh chóng lướt qua cảnh tượng tối hôm qua hai người Diệp Tuyền cùng Lạc Tần Thiên rời đi ra ngoài, hắn suýt chút nữa đã quên, Diệp Tuyền với Lạc Tần Thiên đã ở cùng với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ, có lẽ lúc đó, Diệp Tuyền đã nói cho Lạc Tần Thiên biết bí mật kinh thiên

động địa gì đấy. Chẳng hạn như, Diệp Mạc vẫn còn sống, càng hoặc là, cậu ta hiện tại đang ở nơi nào.

Càng có thể, đêm nay Lạc Tần Thiên sẽ mang Diệp Mạc rời đi…

Suy nghĩ đột nhiên ập tới khiến sắc mặt Tiếu Tẫn Nghiêm trong nháy mắt biến đổi, vẻ mặt vốn trầm ổn bình tĩnh trong nháy mắt bao phủ một luồng sát khí, không có bất kỳ động thái nào, nhưng đã có thể khiến người ta cảm thấy trên người hắn toát ra hàn khí lạnh lẽo cực điểm.

Kỳ thực ở trong tiềm thức của Lạc Tần Thiên, anh rất muốn nói cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết Diệp Tuyền chính là Diệp Mạc, đây là khiêu khích, càng là muốn cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết, Diệp Mạc yêu anh đến mức nào, mặc dù em ấy đã lên giường với hắn, cùng hắn dây dưa gần hai năm, nhưng giờ khắc này, em ấy lại trở về bên cạnh mình.

Khoe khoang như vậy sẽ làm cho Lạc Tần Thiên từ đáy lòng cảm thấy, chính mình chiến thắng Tiếu Tẫn Nghiêm.

Chỉ là lý tính nhắc nhở Lạc Tần Thiên, trước khi rời đi khỏi bên trong phạm vi thế lực của Tiếu Tẫn Nghiêm, tuyệt đối không thể để cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết được thân phận thật sự của Diệp Mạc. Nếu như Tiếu Tẫn Nghiêm bất chấp, cho dù có lấy thế lực của Lạc gia tộc ở thành phố X cũng không có cách nào ngăn cản được Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Tôi thấy tò mò, tại sao cậu đã biết Diệp Mạc tự sát mà vẫn còn có thể cười vui thích như vậy?” Nói lời này, Tiếu Tẫn Nghiêm hơi híp mắt lại, không bỏ qua bất kỳ sắc thái nào trên gương mặt Lạc Tần Thiên.

“Di tình biệt luyến (tương tự Xa mặt cách lòng), cần lý do sao?” Lạc Tần Thiên nhếch miệng, vẫn thản nhiên cười.

Nghi hoặc trong Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này lại càng lớn, Lạc Tần Thiên vừa mới tới thành phố X liền chạy tới tìm hắn giọng điệu căm phẫn đòi giao Diệp Mạc ra, nhưng giờ khắc này lại….

Tiếu Tẫn Nghiêm đến cùng vẫn là gừng cay, biểu hiện dư thừa trên mặt trong thoáng chốc liền biến mất, có thâm ý khác bắt đầu thăm dò “Có vẻ như Diệp Tuyền đã nói cho cậu biết không ít chuyện.”

Đề tài chuyển đổi đến Diệp Tuyền, sắc mặt Lạc Tần Thiên quả nhiên bị sửng sốt một chút, mặc dù nhanh chóng khôi phục lại bình thường, nhưng vẫn bị Tiếu Tẫn Nghiêm bắt giữ lại nơi đáy mắt.

“Tri âm gặp lại, dĩ nhiên nói không ít.” Lạc Tần Thiên đơn giản ứng phó nói.

Tiếu Tẫn Nghiêm ác ý cười gằn, không nhanh không chậm nói “Ngay cả chuyện cậu ta lên giường với tôi cũng nói với cậu rồi à?”

Ánh mắt Lạc Tần Thiên đột ngột lộ ra hung quang, nhìn chằm chằm Tiếu Tẫn Nghiêm, nhàn khí vững chắc bình thản vừa nãy trong nháy mắt biến mất, anh căm ghét Tiếu Tẫn Nghiêm, bởi vì hắn ta có thể đem chuyện lên giường với Diệp Mạc ra khoe khoang, mặc dù hắn ta không biết đó chính là Diệp Mạc.

Đạt được kết quả bản thân mong muốn, Tiếu Tẫn Nghiêm tiếp tục nói “Xem ra người khiến cậu di tình biệt luyến là Diệp Tuyền, thật nể phục đấy, chỉ mới biết có một buổi tối thôi, cũng đã thế được vị trí của Diệp Mạc trong lòng cậu.” Tiếu Tẫn Nghiêm rất muốn thêm vào một câu, hóa ra tình yêu của ngươi đối với Diệp Mạc cũng chỉ đến thế.

Lạc Tần Thiên điều chỉnh lại tâm trạng bình thản, ung dung mở miệng nói “Tôi may mắn hơn anh, tìm được một Mạc Mạc thứ hai, còn anh… ngay cả thi thể của Mạc Mạc cũng không thể tìm được.”

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên cười lớn một tiếng, trầm giọng nói “Xem ra khẩu vị của chúng ta rất giống nhau, thứ cậu yêu thích, nhất định tôi sẽ đoạt lấy, thế nên…. cậu nên giấu cậu ta thật kỹ đi.”

Tiếu Tẫn Nghiêm đại khái đã xác định được, Diệp Tuyền rời khỏi thành phố X xác thực đã mượn đến quan hệ giao thiệp của Lạc Tần Thiên giúp đỡ, hay nói cách khác, hiện tại Diệp Tuyền đã nương nhờ vào Lạc Tần Thiên.

Thật phẫn nộ! Thật không cam lòng! Một thằng đàn ông mới quen biết được có một đêm cũng có thể dễ dàng đi vào lòng cậu ta như vậy!

Lạc Tần Thiên không nghĩ tới tình huống Tiếu Tẫn Nghiêm không biết được thân phận thực sự của Diệp Tuyền nhưng vẫn còn có thể động tình với cậu, vốn dĩ cứ tưởng Tiếu Tẫn Nghiêm vì tức giận Mạc Mạc lừa gạt hắn mà muốn đến bắt cậu, thế nhưng hiển nhiên không có đơn giản như vậy. Mối quan hệ của Diệp Mạc với Tiếu Tẫn Nghiêm có nhiều gút mắc mập mờ trong cõi u mình không minh bạch rõ ràng khiến cho Lạc Tần Thiên cảm thấy cực kỳ khó chịu. Mặc dù anh không muốn nhưng không thể không thừa nhận, trong thời gian 2 năm qua Diệp Mạc nghĩ anh đã chết, anh hoàn toàn trở thành người ngoài cuộc.

Câu nói cuối cùng của Tiếu Tẫn Nghiêm rất nhẹ nhàng, giống như đang cố ý ám chỉ cho Lạc Tần Thiên, hắn tuyệt đối sẽ không để cho Diệp Tuyền thuận lợi rời khỏi thành phố X.

Sau khi Tiếu Tẫn Nghiêm rời khỏi trà cư thì đem toàn bộ nhân lực đang tìm kiếm Diệp Mạc tập trung vào theo dõi điều tra Lạc Tần Thiên. Nhưng Lạc Tần Thiên kiêu căng khiêu khích Tiếu Tẫn Nghiêm, cũng không phải chỉ đơn giản là động thái khi kích động.

Diệp Mạc hiện tại ẩn trốn kỹ tới mức thủ hạ của Tiếu Tẫn Nghiêm căn bản không tìm được, mặc dù có bất ngờ đi lục soát cảng, nhưng du thuyền của Lâm Tả Kha không phải ai muốn lên liền có thể lên, hơn nữa, cho dù Lâm Tả Kha có cho phép lên thuyền đi chăng nữa, cả một du thuyền to lớn xa hoa như vậy, muốn giấu một người không để bị phát hiện là chuyện dễ như ăn cháo.

Huống hồ gì, Lâm Tả Kha là một nam nhân nghĩa khí, nếu y đã đồng ý sẽ bảo vệ Diệp Mạc, cho dù có phải đắc tội với Tiếu Tẫn Nghiêm cũng sẽ không thất tín.

Lạc Tần Thiên rời khỏi trà cư, khóe miệng nhếch lên một vệt cười âm mưu được thực hiện…

Tiếu Tẫn Nghiêm nếu như không tìm được Diệp Mạc, vậy anh sẽ thuận lợi mang Diệp Mạc rời đi, nếu như có tìm được, Lâm Tả Kha tất sẽ có xung đột với Tiếu Tẫn Nghiêm, lấy tài lực của Lâm Tả Kha cũng có thể tạo ra ảnh hưởng bất lợi cho Tiếu Tẫn Nghiêm. Ngao cò tranh nhau, anh chỉ cần đóng vai ngư ông đắc lợi.

…………………….

Diệp Mạc thư thư phục phục ngủ ngon một giấc, khi tỉnh lại, cảm thấy có chút đói bụng, sau khi mặc quần áo lại tử tế, Diệp Mạc quyết định đến phòng ăn trên thuyền kiếm cái gì đó để ăn.

Lúc này trên du thuyền chỉ có vài phú hào danh lưu, buổi tối sẽ có một bữa thịnh yến hào nhoáng, đến thời điểm danh nhân sẽ lần lượt xuất hiện, thừa dịp giờ khắc này không có nhiều người, Diệp Mạc quyết định lấy chút thức ăn đem về phòng ăn.

Không thể không nói, du thuyền quả thực rất lớn, cấu tạo hành lang cùng các gian phòng giống như một mê cùng, Diệp Mạc có hỏi thăm mấy nhân viên đứng trên hành lang đường về phòng, nhưng đi đôngđi tây một hồi, cuối cùng là lạc đường….