Truyện / Lao tù ác ma / Trang 122

Lao tù ác ma » Trang 122

Chương 2: Trò chơi chết người.

“Hủy bỏ cuộc họp!” Tiếu Tẫn Nghiêm đáp máy bay riêng xuống, tay mở ra số điện thoại của Tây Uy Cường, âm thanh giống như hồi âm tới từ địa ngục, khủng bố trầm thấp.

“Lập tức đi lục soát hết toàn bộ những nơi ba tháng qua Diệp Tuyền đã tới cho tôi, đồng thời bí mật điều tra toàn bộ những người cậu ta đã tiếp xúc qua, các người cho dù có phải xới ba tấc đất cũng phải đem Diệp Mạc tìm ra cho tôi!!”

………………..

Lúc Diệp Mạc trở lại công ty, mọi người trong công ty đều đang vô cùng vui sướng, Hoàng Sát đã từ bỏ việc truy cứu trách nhiệm của MY, chuyện này không thể nghi ngờ đã làm cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, công lao to lớn này đương nhiên là thuộc về Diệp Mạc.

Diệp Mạc chỉ cười nghênh hợp sự tán dương của mọi người, bên trong nụ cười cố gắng che giấu đi cay đắng, trở lại văn phòng, Diệp Mạc lẳng lặng ngồi yên trên ghế làm việc, đáy mắt hiện lên thần thái uể oải chán chường dày đặc, hai mắt ngập tràn bi thương nặng nề.

Chính là giống như Tiếu Tẫn Nghiêm đã nói, cậu đang cùng hắn chơi một trò chơi nguy hiểm trí mạng, bất kể trò chơi kết thúc như thế nào, cậu cũng sẽ phải chết, hoặc là, sống không bằng chết.

Ngày hôm sau, giống như Diệp Mạc đã chờ mong hy vọng, Diệp Thần Tuấn trở về, đáp xuống bằng chuyên cơ của Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ là anh vẫn còn đang nằm trong hôn mê sâu, còn hai bảo tiêu đã từng theo Diệp Thần Tuấn đi ra nước ngoài đã không còn thấy tăm hơi.

Tin tức truyền ra bên ngoài chỉ là Diệp Thần Tuấn ở nước ngoài xảy ra tai nạn xe cộ, hai bảo tiêu đi cùng đã chết, còn bản thân Diệp Thần Tuấn được thủ hạ của Tiếu Tẫn Nghiêm đúng lúc cứu được, lúc này mới giữ được tính mạng.

Diệp Mạc làm sao có thể không biết, tất cả những chuyện này đều là quỷ kế của Tiếu Tẫn Nghiêm. Đối tượng mà Diệp Thần Tuấn đàm phán ở nước ngoài là Phục Luân, cũng là anh em vào sinh ra tử với Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Thần Tuấn muốn đem con đường hoàng kim mà Diệp Trọng Quang để lại chuyển nhượng cho Phục Luân, Phục Luân làm sao có khả năng không đi thông báo lại với Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tiếu Tẫn Nghiêm muốn mượn tay Phục Luân giết chết Diệp Thần Tuấn, đồng thời cùng Phục Luân đạt thành thỏa thuận, chỉ cần con đường hoàng kim kia thuộc về dưới trướng Tiếu Tẫn Nghiêm, như vậy những chuyến hàng vận chuyển ma túy vũ khí của Phục Luân đều sẽ một đường thông qua không gặp bất kể trở ngại nào, hơn nữa ở Đông Nam Á, Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ mở ra cho Phục Luân một đường dây tiêu thụ độc nhất, trợ giúp Phục Luân bành trướng thế lực lớn mạnh hơn.

Điều kiện kèm theo đó là, giết chết Diệp Thần Tuấn.

Tiếu Tẫn Nghiêm muốn lấy mạng Diệp Thần Tuấn, không chỉ là bởi vì Diệp Thần Tuấn không đi bước kế tiếp dựa theo quy trình mà hắn yêu cầu, mà nhiều hơn chính là bởi vì tình cảm của Diệp Tuyền, cậu ta tình nguyện liều mạng với hắn vì Diệp Thần Tuấn. Giống như Diệp Mạc năm đó, vì Lạc Tần Thiên mà không tiếc bất cứ giá nào để có thể chạy trốn khỏi hắn.

Loại hành vi này, không thể nghi ngờ chính là đang khinh thường quyền uy của Tiếu Tẫn Nghiêm hắn, giống như ở trong mắt hai người bọn họ, bản thân hắn vĩnh viễn không thể sánh bằng được hai tên đàn ông kia. (Jian: xí xí, thằng này dở hơi à, ở trong mắt người ta dĩ nhiên người yêu của mình phải hơn cái thằng ất ơ từ đâu chạy tới dùng bạo lực cướp đoạt chứ, khùng dễ sợ khùng)

Tiếu Tẫn Nghiêm không nghĩ là hắn quan tâm quá nhiều đến Diệp Tuyền, sở dĩ hắn mãnh liệt muốn chiếm được nam nhân này như vậy, nguyên nhân phần lớn là vì mức độ giống nhau giữa Diệp Tuyền và Diệp Mạc quá lớn, có nhiều khi, hắn đã nhầm rằng, hai người bọn họ chỉ là một.

Sau khi Diệp Thần Tuấn trở về, Diệp Mạc ngoại trừ việc xử lý công việc ở công ty, còn lại đa số thời gian đều ở trước giường bệnh Diệp Thần Tuấn, Diệp Nhã đã xuất ngoại, hiện nay điều khiến Diệp Mạc quan tâm nhất chính là Diệp Thần Tuấn, bởi vì báo ân, bởi vì hổ thẹn.

Mỗi ngày quan tâm đến thăm Diệp Thần Tuấn, ngoại trừ Diệp Mạc, còn có một nữ thần dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, cô từng là vị hôn thê của Diệp Thần Tuấn, cũng là cô gái lúc trước khi Diệp Trọng Quang còn sống đã chỉ định hôn ước cho Diệp Thần Tuấn, Liễu Hương Nhu.

Liễu Hương Nhu rất mực si mê Diệp Thần Tuấn, cho dù là bị Diệp Thần Tuấn từ hôn, nhưng sâu bên trong trái tim cô vẫn chỉ có duy nhất một mình Diệp Thần Tuấn, là cô gái sinh ra trong danh môn thục viện, tướng mạo quốc sắc thiên hương, tính cách ôn nhu dịu dàng, rộng lượng điềm đạm, là hình mẫu thê tử hiền thục công dung ngôn hạnh trong lòng tất cả đàn ông, người theo đuổi cô không ít, nhưng ở trong lòng Liễu Hương Nhu, ngoại trừ Diệp Thần Tuấn, căn bản không có người thứ hai chiếm giữ.

Cô biết hiện tại Diệp Thần Tuấn đang thích một người con trai, cô cũng không cảm thấy thất vọng, chí ít ở trong lòng Diệp Thần Tuấn, cũng không tồn tại bất kỳ hình bóng của cô gái nào. (Jian: ôi giời *chấm nước mắt* *bật ngón cái*)

“Diệp tiên sinh, chúng ta có thể nói chuyện không?”

Đọc FULL truyện tại đây

Ở hành lang bệnh viện, Liễu Hương Nhu gọi Diệp Mạc lại, bên trong thanh âm mềm mại êm ái lộ ra mấy phần cầu khẩn.

Khúc quanh của hành lang, Diệp Mạc cùng Liễu Hương Nhu lẳng lặng đứng ở nơi đó.

“Mặc dù nói như vậy có hơi thất lễ, nhưng tôi thật lòng hi vọng… hi vọng….” Liễu Hương Nhu muốn nói lại thôi, con ngươi trong sáng rung động lòng người xuất hiện đau thương “Hi vọng Diệp tiên sinh có thể đem Thần Tuấn giao cho tôi.” (Jian: hầy, tưởng ngự tỷ, hóa ra vẫn là bánh bèo =v=)

Đối với lời Liễu Hương Nhu nói ra, Diệp Mạc dù sao cũng vẫn có chút giật mình, Liễu Hương Nhu sinh ra trong danh môn, thế lực gia tộc của cô ở thành phố X này không thể xem thường, cô có thể lúc này lại đi nhiều lần khẩn cầu cậu như vậy, Diệp Mạc đột nhiên cảm thấy vui mừng, mặc dù bản thân cậu không thể chấp nhận lời thổ lộ của Diệp Thần Tuấn, nhưng Diệp Thần Tuấn vẫn có thể nhận được tình cảm chân thành từ cô gái tốt như vậy.

Cuộc chiến với Tiếu Tẫn Nghiêm đã khai hỏa, Diệp Mạc tuyệt đối có làm gì đi nữa, cũng sẽ không để tiếp tục liên lụy đến Diệp Thần Tuấn.

“Liễu tiểu thư cả nghĩ quá rồi.” Diệp Mạc lịch thiệp nở nụ cười. “Thần ca là nghĩa tử của ông ngoại tôi, chúng tôi dĩ nhiên không thể ở cùng nhau, tôi chỉ xem Thần ca là thân nhân của tôi thôi.”

“Có thật không?” Liễu Hương Nhu trong lòng tràn ngập mong chờ nhìn Diệp Mạc.

Liễu Hương Nhu mặc dù là viên ngọc quý trên tay gia tộc, nhưng tính cách không hề kiêu căng, cô thiện lương đơn thuần, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, ở trong mắt Diệp Mạc, chỉ có cô gái hoàn mỹ như vậy mới xứng đáng với Thần ca của cậu.

Còn về phần bản thân cậu, chỉ là một món đồ vật rách nát bị Tiếu Tẫn Nghiêm đùa bỡn qua nhiều lần mà thôi, với ai cậu cũng không xứng.

Diệp Thần Tuấn vẫn còn chìm trong hôn mê, có điều đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, có Liễu Hương Nhu tận tình chăm sóc, Diệp Mạc chuyên tâm quản lý công việc ở công ty, biết Tiếu Tẫn Nghiêm đã có kế hoạch thu mua MY, Diệp Mạc không hề dám chểnh mảng, hợp tác với Hoàng Sát giống như đang đi trên một tầng băng mỏng, bất kỳ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

……………..

Từ lúc Tiếu Tẫn Nghiêm biết Diệp Mạc vẫn còn sống, gần như mỗi ngày đều nóng lòng chờ đợi tin tức thủ hạ tìm kiếm Diệp Mạc, hắn cho rằng, với thế lực của hắn, muốn tìm được một người bị Diệp Tuyền giấu đi quả thực dễ như trở bàn tay, đã có manh mối, phạm vi thu nhỏ lại trong vòng những địa điểm ba tháng nay Diệp Tuyền hoạt động, chuyện tìm được Diệp Mạc hầu như chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Nhưng đã hai ngày trôi qua, vẫn chẳng hề có một chút tin tức gì.

Biết rõ ràng bản thân hắn ngày nhớ đêm mong người đó còn sống sót, có thể được tiếp tục ôm lấy cậu ta, hôn môi cậu ra, nhưng mãi vẫn chưa thể chạm đến được.

Đây là đang ép buộc hắn phát điên! Ép hắn biến thành ma quỷ!

Diệp Mạc biết lúc này nhất định Tiếu Tẫn Nghiêm đang phát điên đi tìm kiếm cậu, so với lời từ trong miệng cậu nói ra, Tiếu Tẫn nghiêm càng muốn tự tay hắn tìm ra, đây chính là điểm yếu của tên ác ma này, hắn muốn tự tay đem cậu mang về, càng có thể là vì, hắn muốn ngay lúc vừa nhìn thấy cậu, liền mạnh mẽ đánh cho cậu một quyền, bởi vì thứ chất chứa tích tụ ở trong lòng hắn nhiều ngày qua, ngoại trừ thứ tình yêu điên cuồng vô lý, còn có phẫn nộ thù hận mãnh liệt.

Tiếu Tẫn Nghiêm sớm muộn rồi cũng sẽ phát hiện ra cuộc tìm kiếm này không hề có kết quả, vì thế nên Diệp Mạc suy đoán, chẳng mấy chốc Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ tìm đến cậu, buộc cậu thực hiện lời hứa lúc trước.

Rốt cuộc, Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn là sẽ hành động….

Thủ đoạn của Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn là trước sau như một vô cùng ác liệt, phái người chụp túi đen bắt cóc Diệp Mạc khi cậu tan tầm trở về nhà, mạnh mẽ mang cậu đến trước mặt hắn. Tiếu Tẫn Nghiêm chẳng cần đến thủ đoạn quang minh chính đại làm gì, đã để Diệp Thần Tuấn an toàn trở về thành phố X, Diệp Tuyền vẫn không dựa theo ước định giao ra Diệp Mạc, lúc đó, Tiếu Tẫn Nghiêm cũng đã đang hoài nghi, nam nhân này chưa nói cho hắn biết hiện tại Diệp Mạc đang ở đâu, cũng hoặc là, cậu ta chỉ đang đùa giỡn hắn!

Suy đoán như vậy khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy vô cùng bất an! Bất an hơn nữa chính là bản thân hắn có thể sẽ không có được Diệp Mạc một lần nữa!

Chuyện này hắn quyết không cho phép!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Diệp Mạc cũng không hề hoang mang, đây là kết cục cậu đã nghĩ đến, lúc túi đen trên đầu mạnh mẽ tháo ra, đón nhận tia sáng chói mắt, Diệp Mạc chỉ thất thần trong nháy mắt, nhìn thân thể cao to lạnh lẽo trước mắt, Diệp Mạc chỉ lẳng lặng cúi đầu không nói một lời.

“Cởi trói cho cậu ta!” Tiếu Tẫn Nghiêm dựa vào ghế salông, sắc mặt nghiêm nghị.

Dây trói Diệp Mạc tháo lỏng ra, cậu xoa xoa cổ tay bị trói đau, mặt không chút cảm xúc đứng lên, vẫn không nói gì.

“Cậu hẳn phải biết tôi làm như thế vì cái gì!” Trong thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm rõ ràng rất thiếu kiên nhẫn, ngũ quan tuấn lạnh giờ khắc này vô cùng âm lãnh, những thủ hạ đứng phía sau hắn đều ngậm miệng câm như hến.

“Anh không phải tìm kiếm rất tích cực sao? Tôi nghĩ anh sẽ không cần đến hỏi lại tôi chứ.” Vẻ mặt Diệp Mạc hờ hững, mặc dù cậu ngày hôm nay có bị Tiếu Tẫn Nghiêm đánh chết, cậu cũng sẽ không để cho tên ác ma này cảm thấy thoải mái!

Vẻ mặt Tiếu Tẫn Nghiêm trở nên nghiêm túc. “Đập” một tiếng đem khẩu súng lục màu đen nhấn ở trên bàn trước mặt, giương mắt lạnh lẽo tiếp tục nhìn Diệp Mạc, lạnh lùng nói “Diệp Tuyền, tôi khuyên cậu ngày hôm nay nên nghĩ kỹ trả lời câu hỏi của tôi.”

Diệp Mạc nhẹ nhàng nở nụ cười “Trước khi Thần ca tỉnh lại, anh đừng hòng biết được cái gì!”

Phủ kín bên trong gian phòng ngắn ngủi xuất hiện một màn lặng im quỷ dị, Tiếu Tẫn Nghiêm siết chặt nắm đấm phát ra thanh âm kẽo kẹt, hồi lâu sau, Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên thu lại âm tàn, sắc mặc quỷ ám nhẹ nhàng vung tay lên, ra hiệu cho tất cả những người trong gian phòng lui ra, đứng dậy đi tới trước mặt Diệp Mạc.

Mấy ngày nay, hắn hình như cũng không có hảo hảo nhìn xem lại khuôn mặt này, đã từng ở trong mắt hắn, khuôn mặt thuần khiết xinh đẹp tương tự như Diệp Mạc, giờ khắc này dường như gò má đã hao gầy đi rất nhiều, thân thể vốn đã gầy nhỏ đơn bạc tựa hồ cũng nhỏ đi một vòng.

Hắn suýt chút nữa đã quên, hứng thú của hắn đối với nam nhân này vẫn còn!

Diệp Mạc cảm giác được ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm đang nhìn cậu chằm chằm mang theo thứ tình cảm khác thường, vừa mới muốn lui về phía sau, liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm vòng tay bắt lấy, lồng ngực rắn chắc dán vào thật chặt.

“Anh làm gì?!” Diệp Mạc phẫn hận gầm nhẹ.

Thần sắc Tiếu Tẫn Nghiêm ám lạnh phức tạp, không nói gì, dùng một tay kiềm trụ ở sau gáy Diệp Mạc, một tay khác ôm lấy eo Diệp Mạc, cúi đầu ở bên gò má Diệp Mạc, vừa cọ nhẹ, vừa hút lấy.

Khí tức nóng rực mà lại nguy hiểm vây bọc xung quanh Diệp Mạc, Diệp Mạc sau mấy lần giãy dụa, đột nhiên bị Tiếu Tẫn Nghiêm cầm cố càng chặt hơn, Tiếu Tẫn Nghiêm giống như một lò lửa nhiệt độ mãnh liệt cứ thế từ từ thiêu đốt Diệp Mạc.

Hạ thấp đến giữa cái cổ trắng nõn của Diệp Mạc, nụ hôn ngông cuồng bá đạo rơi xuống, giống như rất gấp gáp, Tiếu Tẫn Nghiêm không đợi Diệp Mạc có cơ hội lên tiếng, đột ngột đem Diệp Mạc chống đỡ ở phía trên bức tường, hắn không chịu được loại mùi vị trêu chọc này, chỉ cần ý thức hơi hơi xuất hiện lỗ hổng, hắn sẽ không chút do dự đem nam nhân này xem như người mà hắn yêu đến tận xương tủy, Diệp Mạc.

Tiếu Tẫn Nghiêm khóa chặn lấy miệng Diệp Mạc, trạng thái mất đi khống chế mà mạnh mẽ cướp đoạt lấy hô hấp của Diệp Mạc, bởi vì hắn biết Diệp Mạc vẫn còn sống, thế nên khao khát muốn chiếm giữ lấy Diệp Mạc giống như luồng dung nham đang kịch liệt sục sôi trong lòng, biết rõ cậu ta vẫn còn sống, nhưng lại không nhìn thấy được! Không chạm tới được! Nếu như không phát tiết, hắn thậm chí có cảm giác bị sẽ bị bức đến phát điên mà chết.

Hắn muốn nam nhân này! Hắn muốn cậu ta ngay vào đúng lúc này đóng vai người hắn yêu nhất! Đến giảm bới cỗ nhớ nhung bức thiết gấp gáp đến chết này!

“A…” Diệp Mạc không đẩy ra được Tiếu Tẫn Nghiêm, tư thế bị chống đỡ trên tường như vậy khiến cho Diệp Mạc nhớ tới lần lúng túng hoảng sợ ở kiếp trước, loại tư thái như vậy mang đến sỉ nhục thực sự quá to lớn!

Tiếu Tẫn Nghiêm phát điên hôn ngấu nghiến lên môi Diệp Mạc, theo cái cằm trắng nõn một đường hướng xuống phía dưới, một tay theo vạt áo Diệp Mạc thân mật tiến vào, một tay khác không chút do dự dò đến cấm địa của Diệp Mạc, tiện thể, đem quần Diệp Mạc kéo xuống.