Lao tù ác ma - Trang 11

Chương 11: Rên rỉ!

…………Hồi ức………….

“Van xin anh… cho tôi…. tôi không chịu được nữa rồi…. van xin anh…. tôi sẽ mãi mãi nghe lời anh…. anh làm thế nào tôi cũng được… tôi xin thề…. cho tôi một chút thôi… chỉ một chút thôi cũng được…”

Diệp Mạc quỳ trên mặt đất, hai tay gắt gao ôm lấy chân Tiếu Tẫn Nghiêm, thống khổ van xin, bên trong mạch máu của cậu như đang có hàng trăm hàng nghìn vạn con kiến ra sức cắn xé, toàn thân đau đớn đến không chịu nổi.

Trên mặt Tiếu Tẫn Nghiêm nổi lên một luồng khí hung ác lãnh khốc, tàn nhẫn nhìn chằm chằm Diệp Mạc, mặc kệ cho Diệp Mạc thống khổ khó chịu nắm lấy ống quần mình mà lôi kéo, hắn vẫn thờ ơ không chút động lòng. Cuối cùng một cước đạp Diệp Mạc té ngã vào cạnh bàn phía sau, nhưng Diệp Mạc đang bị độc tố giày vò khắp cơ thể, hoàn toàn không để ý đến phần lưng đau nhức, vội vàng đứng dậy quỳ hai gối xuống đất liều mạng dập đầu.

“Van xin anh… tôi biết sai rồi…. thật sự đã biết sai rồi… cho tôi đi…”

Trong mắt Diệp Mạc toát lên sự tuyệt vọng, thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt tựa hồ như muốn xé nát chính mình, liên tiếp dập đầu, tiếng vang từ cái trán va đập với mặt đất trong chớp mắt lại kích động Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Em còn muốn chết sao?” Tiếu Tẫn Nghiêm giận dữ gầm lên một tiếng, đột nhiên bóp lấy cổ Diệp Mạc “Em cứ thế muốn đi tìm chết đúng không? Lại dám đập bể ly cắt cổ tay tự sát, con mẹ nó, em xem lời nói của tôi là cái gì?!”

“….Cho…. cho tôi…. khó chịu quá…. làm ơn…. cầu xin anh…” Diệp Mạc bị bóp cổ đến nói không ra lời, hoang vu cùng tuyệt vọng đầy trời cuốn đến, thân thể khô gầy vô lực chống lại.

Sống không bằng chết, nhưng muốn chết cũng không chết được, Diệp Mạc nhận ra mình đã nằm giữa hai tầng cảnh giới, người không ra người mà quỷ không ra quỷ.

Cuối cùng, Tiếu Tẫn nghiêm thô bạo kéo một cánh tay Diệp Mạc lôi lên lầu trên, hai con ngươi đen kịt thăm thẳm phát ra thứ ánh sáng kinh người, trong giọng nói không chứa một chút gì gọi là thương hại “Tôi sẽ chỉ trói em lại, còn lại bất cứ cái gì cũng không cho, tôi xem em còn dám tự sát nữa không.”

Sự hoảng sợ trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này đã biến thành giận dữ dày đặc, Diệp Mạc muốn tự sát ư, chuyện này đối với Tiếu Tẫn Nghiêm mà nói đáng sợ hơn bất cứ điều gì.

Diệp Mạc tại sao lại muốn rời khỏi hắn chứ, rõ ràng bản thân hắn đã yêu cậu yêu đến điên cuồng, tại sao? Tại sao cậu lại muốn tự sát? Làm sao có thể để cậu chết được! Làm sao có thể để cho hạnh phúc hắn vất vả lắm mới có được cứ như thế chôn vùi sâu dưới tầng tầng khối băng dưới đất.

Diệp Mạc bị ném lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, Tiếu Tẫn Nghiêm cầm dây thừng người hầu đưa đến, trói chặt hai tay cậu lại sau lưng. Chờ cho người hầu đi rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm hai tay rắn chắc ôm siết lấy Diệp Mạc vào lòng, Diệp Mạc giây phút này ở bên trong đang như đứng giữa nước sôi lửa bỏng phải chịu giày vò đau đớn khôn cùng, thân thể ở trong lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm không ngừng run rẩy.

“Tiếu Tẫn Nghiêm… thả… thả tôi ra đi! Tôi không thể… chịu được… không chịu được nữa rồi… Cầu xin anh…” Thanh âm Diệp Mạc run rẩy, khó khăn mở miệng. Tiếu Tẫn Nghiêm yêu Diệp Mạc, thứ tình yêu cố chấp này Diệp Mạc vĩnh viễn cũng sẽ không cảm nhận được, bởi vì Tiếu Tẫn Nghiêm biết cái gì là yêu, nhưng lại không biết cách yêu một người.

Tiếu Tẫn Nghiêm hôn lên tóc Diệp Mạc, thanh âm hung hãn đột nhiên trầm thấp lại đáng sợ “Để trừng phạt em, tôi sẽ ngưng cho em gái em dùng thuốc trong 3 ngày, còn có thể sống qua 3 ngày đó không còn phải xem ý trời.”

Đọc FULL truyện tại đây

Chỉ cần vĩnh viễn giam giữ được Diệp Mạc ở bên người, Tiếu Tẫn Nghiêm có thể không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

Cơ thể Diệp Mạc bỗng nhiên chấn động, đụng đến ác ma chính là tội lỗi sai lầm nhất mà cậu không thể chống đỡ được, đột ngột nhảy xuống giường, Diệp Mạc lại quỳ gối dưới chân Tiếu Tẫn Nghiêm, ngay tại chỗ lần thứ hai dập đầu, chỉ là trên sàn còn có trải một tầng thảm dày, có thành ý dập đầu mạnh tới mức nào cũng không phát ra âm thanh giòn giã kia được.

Diệp Nhã vẫn luôn là điểm yếu của Diệp Mạc, mà Tiếu Tẫn Nghiêm luôn có thể đúng lúc đâm vào nơi đó, để cậu máu chảy không ngừng, mặc hắn tùy ý vo tròn dẫm nát.

Từ khi bị tiêm ma túy vào người, chuyện dập đầu của Diệp Mạc đã thành chuyện thường xuyên như cơm bữa, đồng thời liên tục khom người quỳ gối như thế, bên trong sớm đã mất đi tôn nghiêm và lòng tự trọng rồi.

“Cái gì tôi cũng đều đáp ứng anh, xin đừng làm hại Diệp Nhã, em ấy vô tội, anh làm gì tôi cũng được, nhưng xin anh hãy tha cho em ấy…” Tuyệt vọng từ thân thể đến nội tâm cùng một lúc khiến lý trí Diệp Mạc bắt đầu tan vỡ rã rời.

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi ở trên giường, hai con ngươi hung ác xuyên thấu lòng người lúc này phát ra ánh sáng sắc bén như loại chim ưng dữ tợn, dưới đôi lông mày ẩn nhẫn lửa giận, đem chân mở lớn hướng về phía Diệp Mạc đang quỳ gối trước mặt, ngữ khí đột nhiên bình thản lại “Hầu hạ chỗ này của tôi cho thoải mái, tôi có thể sẽ tha cho cô ta.”

Ý thức của Diệp Mạc bắt đầu trở nên mơ hồ, độc tố trong cơ thể giống như cỏ dại mọc lan tràn, nuốt chửng đi lý trí của cậu, trong lòng chỉ nghĩ đến em gái còn đang bệnh năng, đó là điều duy nhất cậu còn lo lắng trên cõi đời này.

“Tôi…. tay tôi còn đang bị trói…” Diệp Mạc khó khăn nói.

“Tôi muốn em dùng miệng, giống như kỹ nam quỳ trước mặt tôi dùng miệng liếm đến khi tôi thấy thoải mái mới thôi.” Thanh âm lạnh như băng của Tiếu Tẫn Nghiêm hạ xuống.

Diệp Mạc chỉ cảm thấy máu đang sôi lên sùng sục, lý trí vẫn đang liều mạng duy trì cuối cùng đúng lúc này sụp đổ ầm ầm, run run đứng lên, thân thể loạng choạng lùi về sau vài bước, nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc nở nụ cười, một nụ cười vừa hé lại trông như sắp khóc.

Nhìn đôi mắt Diệp Mạc mờ mịt mất đi ánh sáng, nước mắt dâng lên, trái tim Tiếu Tẫn Nghiêm như bị ai đâm chọc đến đau đớn mất một lúc, bản năng muốn đưa tay ôm Diệp Mạc vào trong lòng, hắn không muốn như vậy, đây không phải là điều hắn muốn làm.

Nhưng ngay lúc này, Diệp Mạc bỗng nhiên quay đầu lại nhanh chóng xô cửa phòng ngủ.

Tiếu Tẫn Nghiêm giật mình như hiểu ra được gì đấy, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng đuổi theo sau muốn tóm lấy cậu.

Nhưng đã muộn.

Diệp Mạc vừa chạy ra khỏi phòng ngủ lập tức lao về phía lan can trắng ở lầu hai, không chút chần chừ, ngay trước mắt Tiếu Tẫn Nghiêm trở mình quẳng xuống dưới.

Trong không gian một tiếng “Mạc Mạc” thét lên chói tai, Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn thân thể Diệp Mạc ngã xuống bên dưới không cử động nữa, đôi ngươi bỗng nhiên phóng to “Vì sao… vì sao lại như vậy?”

………..Kết thúc hồi ức………

Diệp Mạc trở về khu nhân viên, cấp tốc thay quần áo của chính mình, cũng may là giờ này mọi người đều đang bận rộn làm việc, trong khu nhân viên không có ai.

Không hề có chút do dự nào, Diệp Mạc liền hướng về cửa sau đi ra, đó là cửa ra vào dành cho nhân viên ở Kim Nghê, từ chỗ này đi ra ngoài sẽ không gây ra chú ý cho người nào cả.

Bất kể thế nào đi nữa, cậu cũng sẽ không bao giờ trở lại bên cạnh tên ác ma kia.

………………..

P/s: tuôi mợt quá thằng công quá =.= còn ở đó hỏi vì sao, táng xéo não cho tỉnh giờ =.=’