Truyện / Lao tù ác ma / Trang 104

Lao tù ác ma » Trang 104

Chương 37: Hồi ức – Đã quên

Ở trong nhà vệ sinh, Diệp Mạc liên tục dùng tay dội nước lên mặt, sự xuất hiện đột ngột của Tiếu Tẫn Nghiêm khiến cho Diệp Mạc bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, vốn định thông qua trò chuyện đối thoại để tạo ấn tượng tốt về mình với thúc thúc của Lạc Tần Thiên, thế nhưng lại vì bỗng nhiên trông thấy “hung thủ” đêm qua mà từ linh động hoạt bát lại bị thay bởi nơm nớp lo sợ câu nệ, gặp phải một người chưa từng va chạm với xã hội như vậy, Diệp Mạc nghĩ rằng, cảm tình của Lạc Xuyên đối với cậu chắc thành con số không mất rồi.

Khốn khiếp! Diệp Mạc chửi nhỏ một tiếng! Sự tồn tại của gã đàn ông kia vốn chính là một quả bom hẹn giờ!

Rửa mặt xong, Diệp Mạc nhìn lại chính mình trong gương, âm thầm cổ vũ cho bản thân mình, nụ cười thư lãng ôn hòa lần thứ hai nở trên khuôn mặt thanh tú, cậu sắp có được hạnh phúc với người mình yêu rồi, ký ức tồi tệ đêm hôm đó nhất định phải mau chóng quên nó đi thôi.

Diệp Mạc quay người lại, liền nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm khoanh tay tựa vào cửa phòng vệ sinh, quá mức bất ngờ, nụ cười tự an ủi trên mặt Diệp Mạc liền cũng chưa kịp biến mất, ngơ ngác nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm đang tựa tiếu phi tiếu, đôi mắt đen thắm sắc bén kia khiến cho trong lòng Diệp Mạc nhất thời hốt hoảng.

Kiềm chế lại cảm giác bất an trong lòng, trấn tĩnh đi về phía cửa, đi qua bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc cố gắng hướng về phía Tiếu Tẫn Nghiêm gật đầu mỉm cười một cái, chưa nói được tiếng nào, mới sượt qua người Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ nghe được tiếng hanh cười trầm thấp.

“Nhắc đến chuyện hôm trước, vẫn hy vọng được Diệp tiên sinh tha lỗi.” Thanh âm u lãnh của Tiếu Tẫn Nghiêm chậm rãi truyền đến, mang theo mấy phần khinh hước (khinh khi + hài hước), không có một chút áy náy nào, ngược lại giống như đang nhắc nhở, nhắc cho cậu biết chuyện hôm trước đã phát sinh là chuyện gì.

Bước chân Diệp Mạc tự nhiên khựng lại, không quay đầu, bàn tay nắm chặt đổ mồ hôi, khó nhọc nói “Tiếu tổng… đang nói cái gì, tôi có chút… nghe không rõ…”

Tiếu Tẫn Nghiêm nhíu mày, khẽ cười một tiến, giống như đang cười nhạo Diệp Mạc giả vờ ngây thơ “Hay là tôi đi hỏi Lạc Tần Thiên, hỏi xem tối hôm trước người yêu của hắn đã làm gì?” Thanh âm không nhanh không chậm, mang theo vài phần khiêu khích, Tiếu Tẫn Nghiêm híp mắt, nhìn kỹ Diệp Mạc đột ngột quay phắt người lại, khuôn mặt đầy phẫn nộ.

“Diệp tiên sinh có vẻ rất kích động.” Tiếu Tẫn Nghiêm tiến đến gần Diệp Mạc, đôi mắt ác liệt tràn đấy ý cười không rõ “Chẳng lẽ không thể để cho Lạc Tần Thiên biết Diệp tiên sinh đã phát sinh chuyện gì đêm hôm trước?”

Càng đến gần Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm càng lúc càng nhìn thấy rõ gương mặt thanh khiết xinh đẹp của Diệp Mạc, hắn thừa nhận, đêm hôm trước hắn bị kích thích nhiều lần đối với nam nhân này là bởi vì khuôn mặt này bất luận nhìn từ góc độ nào trông cũng đều rất vô hại.

Diệp Mạc lùi về sau, trong mắt tất cả đều là phòng bị, gã đàn ông chết tiệt này, đã phạm tội lại còn muốn đem chuyện này ra uy hiếp cậu.

“Tiếu tổng hà tất phải như vậy.” Diệp Mạc gian nan từ trong miệng nặn ra mấy chữ.

Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không vội vàng, khóe miệng hơi nhếch, ý cười dịu dàng “Như thế nào?”

“Chuyện đêm đó chỉ là… hiểu lầm, huống gì Tiếu tổng cũng không có… chịu thiệt, thế nên… kính xin Tiếu tổng hãy quên chuyện xảy ra đêm đó đi.” Lông mày thanh tú của Diệp Mạc hơi liễm, trong mắt tràn đầy luống cuống cùng khẩn cầu.

Tiếu Tẫn Nghiêm không nghĩ tới vẻ mặt như thế của một nam nhân cũng có thể tràn ngập sức mê hoặc đến vậy, có lẽ là do bên người hắn đã có quá nhiều âm mưu toan tính, gương mặt tinh khiết đơn thuần kia của Diệp Mạc đã khiến cho cái gốc rễ cứng rắn nào đó sâu trong nội tâm Tiếu Tẫn Nghiêm mơ hồ bị lay động.

“Nhưng mà tôi không quên được.” Khóe miệng Tiếu Tẫn Nghiêm cong lên, một bước tiến đến trước mặt Diệp Mạc, khinh nhu chầm chậm thở ra một tiếng. Nhìn hai mắt Diệp Mạc từ từ trợn to lên, thấp giọng nói “Hay là… để tôi thưởng thức lại mùi vị ấy thêm lần nữa?”

“Ngươi!” Diệp Mạc trợn tròn hai mắt, tức giận đến không nói ra lời, hít sâu một hơi, Diệp Mạc cố trấn tĩnh nội tâm đang không ngừng dậy sóng, cậu cuống quýt cái khỉ gì chứ, cứ cho như gã đàn ông này nói chuyện đó cho Tần Thiên biết đi, không có chứng cứ, làm sao Tần Thiên tin hắn được.

“Để xem anh nói thế nào!” Diệp Mạc tức giận ngắn gọn nói một câu, sau đó quay đầu định rời đi. Đúng lúc đó phía trước hành lang truyền đến tiếng gọi của Lạc Tần Thiên “Mạc Mạc, sao lâu vậy?”

“Tần…” Lời Diệp Mạc còn chưa nói ra khỏi miệng, bỗng nhiên miệng bị một bài tay lớn chặn lại, cả người bị một nguồn sức mạnh phía sau kiềm trụ, chỉ nghe được bên tai truyền đến một câu thấp lạnh “Tôi không phải đang thương lượng với cậu.”

Diệp Mạc cảm thấy tất cả lỗ chân lông toàn thân đều nở ra, bỗng nhiên toàn thân dấy lên cảm giác lạnh buốt lan tỏa, vừa mới định chuẩn bị giãy giụa, liền bị Tiếu Tẫn Nghiêm kéo nhanh vào một buồng trong phòng vệ sinh…